Ký Sự Bà Vú Hầu Phủ Về Quê Làm Ruộng - Chương 15: Được cứu

Cập nhật lúc: 2026-02-04 08:34:34
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

"Đoạn thúc..." Triệu Noãn sự bi thống trong giọng của ông, hẳn là tình nghĩa đồng bào với Hầu gia sâu đậm, "Cũng may Hầu phủ vẫn thiệt hại về , chờ Hầu phu nhân, Đại công t.ử và tới Vân Châu, chừng sống còn thoải mái hơn ở kinh thành."

 

"Ừ." Đoạn Chính gật đầu, "Người nhà họ Chu đều là những kiên nghị, nhất định thể bình an đến nơi."

 

Ông Chu Ninh Dục, đứa bé đôi mắt đen láy chớp cũng chớp, chằm chằm cuộc đ.á.n.h phía .

 

Triệu Noãn Chu Ninh Dục cũng : "Không hổ danh là con cháu nhà họ Chu. Theo thấy, Đại công t.ử lúc nên bỏ võ theo văn, nếu đến nỗi hiện tại sức tự bảo vệ ."

 

Đoạn Chính thở dài thườn thượt: " ... Hầu gia vẫn nhớ tình nghĩa mấy đời giữa tổ tiên Chu gia và Uất Trì gia, cho rằng hậu đại cởi giáp quy điền là thể an , nếu đến nỗi ."

 

Trong lúc chuyện, cuộc đ.á.n.h phía kết thúc.

 

"Đi!"

 

Triệu Noãn cố gắng đuổi kịp bước chân của họ, nhưng một ngày một đêm thể lực tiêu hao quá mức, chung quy vẫn ngất xỉu mười lăm phút.

 

"Mẹ..."

 

Nghiên Nhi giãy giụa xuống đất, nhào Triệu Noãn nức nở.

 

Thẩm Minh Thanh kiểm tra thở của Triệu Noãn, sờ trán nàng: "Tiểu nha đầu đừng , cháu mệt quá ngủ thôi, c.h.ế.t ."

 

Nghiên Nhi thút thít: "Chú thật chuyện, ngủ thì là ngủ , mắc mớ gì thêm chữ 'c.h.ế.t' . Oa... Mẹ... Hu hu..."

 

"Không , ." Đoạn Chính bế Nghiên Nhi lên, "Thẩm thúc thúc chuyện, phạt bế cháu ."

 

Lúc nửa đêm, cửa thành Vân Châu đóng.

 

Mấy bàn bạc, cuối cùng tìm một trấn nhỏ cách thành Vân Châu hơn mười dặm để dừng chân.

 

Đặt lên giường, Thẩm Minh Thanh mới phát hiện cánh tay Triệu Noãn đang nẹp một cành cây. Đang định cởi , Nghiên Nhi lao tới gạt tay .

 

"Mẹ cháu thương, chú đừng động ."

 

"Bị thương khi nào?" Thẩm Minh Thanh cẩn thận quan sát cánh tay Triệu Noãn, vết m.á.u, hẳn là thương gân cốt, vết thương ngoài da.

 

"Chiều hôm qua, từ xe ngựa nhảy xuống, lúc lăn xuống sườn núi ạ."

 

Bốn còn Nghiên Nhi thì vây : "Mẹ cháu mang theo hai đứa chúng mày nhảy từ xe ngựa xuống á?"

 

Bọn Thẩm Minh Thanh khi nhận tin liền chờ đợi quan đạo gần thành Vân Châu, chờ mãi thấy Triệu Noãn, bọn họ chỉ thể theo quan sai để ôm cây đợi thỏ.

 

Sợ bứt dây động rừng, bọn họ luôn giữ cách vài dặm với đám quan sai.

 

Hôm qua gặp Lão Trương mặt đầy m.á.u ở cửa thành, bọn họ mới Triệu Noãn xuống xe giữa đường. Lão Trương khi đó thần trí tỉnh táo, cũng rõ ràng rốt cuộc xuống xe như thế nào.

 

"Vâng, con ngựa cháu đ.â.m một d.a.o, chạy nhanh lắm." Nghiên Nhi gật đầu thật mạnh, một giọt nước mắt rơi trúng tay Thẩm Minh Thanh.

 

Sắc mặt Đoạn Chính ngưng trọng: "Đi mời đại phu."

 

Sau khi một chạy , Đoạn Chính nghiêm túc Nghiên Nhi: "Hài t.ử ngoan, cháu che chở cho hai đứa nhảy xe, khả năng thương nặng. Chúng cần cởi áo cháu xem xét xương cốt... nhưng mà..."

 

Nghiên Nhi lùi một bước, khuôn mặt nhỏ đầy vẻ nghiêm túc: "Mẹ cháu sự sống c.h.ế.t, sự kiêng kị đều quan trọng bằng mạng . Đa tạ Đoạn ông, đa tạ Thẩm thúc thúc."

 

Nói đến đây, miệng con bé mếu máo: "Cầu xin cứu cháu."

 

"Ô oa... Ô oa..."

 

Nghe thấy giọng mang theo tiếng nức nở của Nghiên Nhi, Chu Ninh Dục vốn luôn yên lặng cũng mếu máo theo.

 

Lúc cửa phòng gõ, Đoạn Chính cảnh giác cửa: "Ai đấy?"

 

"Khách quan, cháo kê ngài dặn nấu xong ạ."

 

Sắc mặt Đoạn Chính nháy mắt đổi, mở cửa khách sáo dùng hai tay nhận lấy bát cháo từ tay tiểu nhị: "Đa tạ tiểu nhị ca, đứa bé chắc đói bụng nên đang đấy."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ky-su-ba-vu-hau-phu-ve-que-lam-ruong/chuong-15-duoc-cuu.html.]

"Để cho bé ăn." Thẩm Minh Thanh nhận lấy bát cháo, chân tay vụng về định đặt Chu Ninh Dục dậy.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

Cái miệng nhỏ của Nghiên Nhi trề : "Không thế, là thế cơ."

 

Thẩm Minh Thanh bé gái chỉ cao đến eo xuống mặt, nhanh nhẹn xoay Chu Ninh Dục - đứa bé chỉ nhỏ hơn một chút, đặt lên đầu gối.

 

Bát cháo đặt bàn, nàng một tay ôm eo Chu Ninh Dục, một tay cầm thìa múc nửa thìa cháo theo mép bát.

 

Sau đó tự cúi , ghé đầu thổi cho nguội, chuẩn xác đút miệng Chu Ninh Dục.

 

Đút xong một thìa, nàng còn đẩy cái bát sâu trong bàn: "Mẹ cháu lúc cho em ăn bao giờ bưng bát nóng như tới gần, lúc thổi cháo để đỉnh đầu em bé. Bát để xa một chút, tay trẻ con nhanh lắm đấy."

 

Thẩm Minh Thanh tỏ ý kiến: "Cho trẻ con ăn mà cũng lắm quy tắc thế á?"

 

"Đương nhiên ." Trên mặt Nghiên Nhi tràn đầy vẻ đắc ý, "Mẹ cháu nuôi lớn hai đứa rưỡi , chúng cháu bao giờ vết sẹo nào do của lớn gây cả."

 

"Tại là hai đứa rưỡi?"

 

Nghiên Nhi vỗ vỗ bụng Chu Ninh Dục: "Đây chẳng là nửa đứa ?"

 

Thẩm Minh Thanh , kéo cổ áo : "Ta mười bốn tuổi cũng sẹo nhé."

 

Cho Chu Ninh Dục ăn xong, đại phu cũng mời đến.

 

Lúc Đoạn Chính khó xử, để ai trong phòng đây?

 

Nghiên Nhi đột ngột hỏi: "Thẩm thúc thúc thành ?"

 

"Hả?" Thẩm Minh Thanh hiểu dụng ý của con bé, nhưng vẫn thành thật trả lời, "Chưa từng."

 

"Đoạn ông, để Thẩm thúc thúc ở . Chú trẻ tuổi hơn chút, lỡ cháu tỉnh mà nghĩ quẩn, còn đường mà điều giải."

 

"Ơ kìa... Tiểu nha đầu, cháu bảo cháu mạng sống là quan trọng nhất ?"

 

" ạ!" Nghiên Nhi nhún vai, "Mẹ cháu con sẽ đổi, bản hiện tại chắc thể đồng cảm với bản của vài năm ."

 

Đoạn Chính tiểu nha đầu chọc : "Minh Thanh , cháu ở . Nghiên Nhi đưa em cho ông nào, những khác ngoài chờ với ."

 

Không ngờ Nghiên Nhi lắc đầu, bò lên giường đặt Chu Ninh Dục góc trong cùng của giường.

 

"Đệ ngoan nhé, cần chữa bệnh, em đừng ." Nói xong hôn một cái lên trán Chu Ninh Dục, bé liền khanh khách.

 

Đoạn Chính thấy cũng ép buộc, lui ngoài cửa.

 

Cởi áo Triệu Noãn , cũng may nàng mặc yếm bên trong.

 

Nghiên Nhi trộm vẻ tinh quái, Thẩm Minh Thanh lúc mới hiểu con ranh con chơi xỏ.

 

Làm hại nãy còn nhắm tịt mắt, mò mẫm như thầy bói xem voi.

 

"Ái chà." Vị đại phu râu bạc kinh hô một tiếng.

 

"Ông đại phu thế ạ, cháu nặng lắm ?"

 

"Không , ." Lão đại phu vuốt râu, "Nữ t.ử thật phi thường."

 

Thẩm Minh Thanh khó hiểu: "Nói thế là ?"

 

"Cậu cánh tay cô xem." Đại phu râu bạc cắt ống tay áo trái của Triệu Noãn, chỉ thấy cả cánh tay nàng đều sưng vù lên.

 

"Đàn ông trật khớp còn rống lên, cánh tay sưng to đến mức độ ít nhất hơn tám canh giờ , nỗi đau đớn trong đó tự trải qua mới ."

 

Thẩm Minh Thanh chút ngẩn . Trong tám canh giờ , nàng còn mang theo hai đứa trẻ chạy trốn, còn g.i.ế.c một .

 

Thực đây khi nhận thư của biểu tỷ Chu gia còn chút tin, nghĩ rằng Chu gia đúng là sa cơ lỡ vận, cư nhiên tìm nào đáng tin cậy, đem con trai phó thác cho một bà v.ú.

 

Hiện tại xem , là ếch đáy giếng.

 

 

Loading...