Ký Sự Bà Vú Hầu Phủ Về Quê Làm Ruộng - Chương 14: Cứu viện xuất hiện

Cập nhật lúc: 2026-02-04 08:34:33
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khu rừng vốn yên tĩnh bỗng vang lên những tiếng sột soạt.

 

"Lão Tam, thể đợi thêm nữa!"

 

Tên quan sai cầm đầu dẫn đầu lao về phía Triệu Noãn.

 

Triệu Noãn đẩy Nghiên Nhi một cái: "Chạy!"

 

Nghiên Nhi lao vụt , Triệu Noãn cầm đao theo sát phía , chạy trốn thục mạng.

 

Cũng may trong rừng cây nhiều vật cản, Triệu Noãn và Nghiên Nhi nhỏ gầy nên tương đối dễ luồn lách.

 

Cứ như , cách giữa quan sai và các nàng vẫn duy trì chừng mười trượng.

 

"Cứu mạng!"

 

"Cứu mạng với!"

 

Triệu Noãn chạy kêu, nàng hy vọng Trương tiêu sư thành, liên hệ với của Chu Thanh Từ đến tìm nàng.

 

"Tiện nhân!" Tên quan sai cầm đầu hung tợn mắng, "Mày câm mồm ."

 

Hắn càng như càng chứng tỏ ở thành Vân Châu mà quan phủ kiêng kị, Triệu Noãn đương nhiên thể câm miệng.

 

Nàng đoán đúng . Vừa nãy vì nàng chạy, Chu Ninh Dục ngừng nên những trong rừng mất phương hướng.

 

"Đoạn đại thúc, tiếng !"

 

"Bên !"

 

Bốn năm gã đàn ông nhảy nhót trong rừng, uyển chuyển nhẹ nhàng như khỉ, ngày càng đến gần con Triệu Noãn.

 

Nghiên Nhi rốt cuộc vẫn chạy nổi nữa, một bước dẫm vững, ngã lăn đất.

 

"Ái ui, ơi."

 

Triệu Noãn chạy qua, vội đầu kéo con gái: "Con ngoan, cố lên chút nữa."

 

Nghiên Nhi dậy chạy vài bước ngã xuống: "Mẹ mang , chân con mềm nhũn ."

 

Triệu Noãn hai lời, dùng cánh tay thương kẹp Nghiên Nhi , tiếp tục chạy về phía . Mặc dù nàng đầu váng mắt hoa, nhưng bộ dựa một niềm tin cầu sinh để chống đỡ.

 

Cuối cùng, Triệu Noãn cũng ngã xuống.

 

Khoảnh khắc ngã xuống đất, nàng nghiêng để tránh đè lên Chu Ninh Dục n.g.ự.c.

 

"Mẹ kiếp, chạy tiếp !"

 

Tên quan sai cầm đầu thương, nhanh đuổi tới mặt nàng, đá mạnh nàng một cái.

 

"Ưm..." Triệu Noãn rên lên một tiếng, n.g.ự.c thở hổn hển như cái bễ lò rèn hỏng.

 

Ngước tên quan sai cũng đang thở hổn hển, nàng phục.

 

Kiếp khi sinh con nàng băng huyết, mất mấy ngàn ml m.á.u, tìm đường sống trong chỗ c.h.ế.t.

 

Sau đó l..m t.ì.n.h nguyện viên chống lũ, rơi dòng nước xiết xuyên qua nơi , tìm đường sống trong chỗ c.h.ế.t.

 

Tiếp theo mang cái thể mới sinh xong, ôm Nghiên Nhi bộ mấy trăm dặm đến kinh thành Hầu phủ, tìm đường sống trong chỗ c.h.ế.t.

 

Ở Hầu phủ phong hàn sốt cao, đại phu đều t.h.u.ố.c thang khó chữa, nàng vẫn sống sót.

 

Cho nên nàng thể c.h.ế.t ở chỗ !

 

Nghĩ đến đây, Triệu Noãn vung con đao trong tay c.h.é.m về phía tên quan sai: "Ngươi cũng xứng đòi mạng !"

 

Tên quan sai ngờ nàng sắp c.h.ế.t còn thể phản kháng, cẩn thận nàng c.h.é.m thương cánh tay.

 

Triệu Noãn thở hồng hộc, nữa giơ đao c.h.é.m: "Ác giả ác báo, ngươi cũng xứng động đến con cháu Chu gia ?!"

 

"Con tiện nhân !"

 

Tên quan sai nhấc chân lên, thấy tã lót n.g.ự.c nàng bèn hạ xuống, cuối cùng cúi dùng vỏ d.a.o đập mạnh đùi Triệu Noãn, khiến nàng ngã ngửa .

 

"Mẹ, ..." Nghiên Nhi quỳ bên cạnh nàng lóc.

 

Triệu Noãn ôm Nghiên Nhi, thì thầm bên tai con: "Chạy ! Đi... Vân Châu."

 

"Con !" Nghiên Nhi trừng lớn hai mắt, bàn tay nhỏ bé lau sạch nước mắt, "Con liều mạng với ngươi!"

 

"Nghiên Nhi!"

 

Nhìn con gái cầm d.a.o găm lao tên quan sai, tim Triệu Noãn lỡ một nhịp.

 

Nàng hối hận, nàng nên vì cái gọi là đại nghĩa bá tánh gì đó mà nhận lời cứu Chu Ninh Dục.

 

Dao của tên quan sai c.h.é.m xuống Nghiên Nhi. Rõ ràng còn chạm , nhưng Triệu Noãn thấy bầu trời như nhuốm m.á.u đỏ rực.

 

Giống như ngày nàng sinh con băng huyết, rõ ràng tiếng con gái , chờ khi nàng tỉnh chỉ còn một cái xác nhỏ lạnh lẽo.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ky-su-ba-vu-hau-phu-ve-que-lam-ruong/chuong-14-cuu-vien-xuat-hien.html.]

"Keng."

 

Một viên đá đập lưỡi d.a.o, tóe vài tia lửa.

 

Dao của tên quan sai chệch khỏi đỉnh đầu Nghiên Nhi, c.h.é.m xuống đất bên cạnh.

 

Chưa đợi tên quan sai phản ứng , một bóng đen lao tới ôm lấy Nghiên Nhi, lăn một vòng đặt cô bé bên cạnh Triệu Noãn.

 

"Nghiên Nhi..." Triệu Noãn run rẩy ôm con gái lòng, nàng suýt chút nữa tưởng mất con.

 

Lúc , xung quanh xuất hiện năm bóng . Toàn bộ mặc đồ hành, dùng khăn đen che mặt.

 

Hai tên quan sai lùi một bước, vẻ mặt nghiêm khắc: "Các ngươi là ai, dám cản trở quan phủ phá án!"

 

Một trong đó để ý đến quan sai mà hỏi Triệu Noãn: "Từ Hầu phủ ở kinh thành tới?"

 

"Phải!" Triệu Noãn lảo đảo dậy, vạch tã lót n.g.ự.c , lộ Chu Ninh Dục mặt mũi lem luốc như mèo con bên trong, "May mắn nhục mệnh."

 

Nhìn thấy Chu Ninh Dục, khí lạnh những tan .

 

Thần kinh đang căng thẳng của Triệu Noãn buông lỏng, chân nàng lảo đảo mấy cái.

 

"Cẩn thận!" Một đỡ lấy nàng, "Để bế đứa bé cho."

 

"Không cần."

 

Người nọ cảm giác bả vai nàng đột nhiên cứng , kinh ngạc trong chốc lát, lời phía mang theo chút ý : "Thảo nào thể một mạch đến tận đây, Tỷ tỷ họ Triệu cảnh giác thật đấy."

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

Triệu Noãn hiểu một cái, nàng với lắm ?

 

Thẩm Minh Thanh sờ sờ mũi, nên tự giới thiệu một chút nhỉ, cũng cô cô nhắc tới ở Chu gia bao giờ .

 

Quan sai thấy phớt lờ thì tức giận: "Ta hỏi một nữa, các ngươi rốt cuộc là ai, dám cản trở quan sai phá án."

 

"Phá án? Người phụ nữ phạm tội gì?"

 

Quan sai dám thật, chỉ lạnh giọng bảo những lui .

 

Thẩm Minh Thanh nhạo một tiếng: "Nói nên lời, chính là công báo tư thù. Người phụ nữ bọn cứu chắc ."

 

Nói xong, ba hắc y nhân phía liền vây lên, hai còn một đỡ Triệu Noãn, một bế Nghiên Nhi, định rút lui.

 

"Chờ chút!"

 

Triệu Noãn nghi hoặc hỏi đang đỡ nàng: "Cứ thế mà ?"

 

"Chứ nữa?"

 

"Không g.i.ế.c, thả bọn chúng về báo tin ?"

 

Triệu Noãn hỏi ngược , cảm thấy những chút rõ tình hình. Dù cũng là chuyện rơi đầu, g.i.ế.c hai tên quan sai còn thể kéo dài thêm chút thời gian.

 

Vì đang đỡ Triệu Noãn nên Thẩm Minh Thanh cúi đầu mắt nàng.

 

... Người phụ nữ tàn nhẫn thật, thế mà đang đùa.

 

Triệu Noãn thấy tới đều bất động thanh sắc, tưởng bọn họ kiêng kị quan phủ: "Các ngươi tay thì để , chỉ cần các ngươi giúp giữ c.h.ặ.t bọn chúng."

 

"Ngươi dám?"

 

"Tại dám, g.i.ế.c một tên ."

 

Lúc Thẩm Minh Thanh mới những mảng đen Triệu Noãn bùn, mà là vảy m.á.u khô.

 

"Làm nhanh lên! Tình hình chắc Chu Thanh Từ với các ngươi . Tuy rằng g.i.ế.c hai tên sớm muộn gì triều đình cũng sẽ phát hiện vấn đề, nhưng thà thế còn hơn thả bọn chúng về lung tung."

 

Thẩm Minh Thanh nữa kinh ngạc, bà v.ú gan lớn thật, thế mà dám gọi thẳng tên húy của biểu tỷ Chu gia.

 

Triệu Noãn thấy ngẩn , nữa truy vấn: "Ta đúng ?"

 

Đã đến lúc nào mà còn đơ đấy.

 

"A... đúng đúng." Thẩm Minh Thanh về phía hai tên quan sai đang từng bước lùi , "Vậy thì g.i.ế.c ."

 

Hắn dứt lời, ba phía liền lao .

 

"Chờ , đ.á.n.h nhanh thắng nhanh."

 

Thẩm Minh Thanh ném mấy chữ, rút thanh đao bên hông , cũng gia nhập vòng chiến.

 

Triệu Noãn thở phào nhẹ nhõm, hiểu đ.á.n.h nhanh thắng nhanh là , nàng thực sự sợ cứ khác đ.á.n.h mãi.

 

Lúc đang bế Nghiên Nhi tới mặt Triệu Noãn, nàng mới thấy chỉ một con mắt.

 

"Triệu..."

 

"Ta tên Triệu Noãn."

 

"Ừ, Triệu Noãn." Người giọng tầm 40 tuổi, ông gật đầu giọng trầm thấp, "Ta họ Đoạn, tên Chính. Từng là phó thủ của Hầu gia, bọn họ đều gọi một tiếng Đoạn thúc. Thanh Từ gửi thư cho chúng chuyện xảy ở kinh thành."

 

 

Loading...