Kỹ Năng Của Tôi Là Mò Xác - Chương 231: Thánh Sở

Cập nhật lúc: 2025-12-30 16:30:48
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4q99AOgMSx

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Cô chuyện đặc biệt ?" Vẻ nhiệt tình mặt chị Ôn biến mất, cả lộ rõ vẻ lạnh lùng.

 

Trong khách sạn, Kiều San vốn đang mơ màng, thấy tình hình liền vội vàng kéo tay Miêu Tiểu Tư một cái.

 

Miêu Tiểu Tư cam lòng nhường bước: " chuyện đặc biệt? Là chị đang bài kiểm tra tính phục tùng thì , chị Ôn, chị xem giống kẻ ngốc ?"

 

"Nói thật , chị Ôn hưởng hoa hồng mà tận lực PUA mới như thế?"

 

Chị Ôn chằm chằm Miêu Tiểu Tư một lúc lâu, bật . Thời buổi , những gai góc đến từ nơi nhỏ bé như thế đúng là dễ gặp.

 

"Làm gì mà căng thế, kiểm tra tính phục tùng cái gì, chúng cũng xã hội đen." Chị Ôn híp mắt, lộ vẻ mặt thiết: "Vậy thì cô cứ coi như đây là một bài kiểm tra đầu , dù nhân tài cũng xem xét diện mà, một môn đạt cũng đúng ."

 

Sau đó, chị Ôn đầu với nhân viên lễ tân: "Mở cho hai cô hai phòng, cho họ ở miễn phí, coi như Trưởng lão Tề Thạch nể mặt họ một ."

 

Lời thốt , trai lễ tân biến sắc, dùng ánh mắt liếc Miêu Tiểu Tư một cái: "Trưởng lão Tề Thạch nể mặt họ? Lời , ai mà còn dám ở nữa cơ chứ."

 

"Ở chứ." Miêu Tiểu Tư chẳng những , ngược trở : "Đồ miễn phí ở, cho loại phòng đắt nhất ở đây."

 

Lễ tân dùng ánh mắt hỏi ý chị Ôn, chị Ôn khẽ gật đầu, thế là thực sự mở cho Miêu Tiểu Tư và Kiều San phòng đắt nhất.

 

" là sóng xô sóng ." Trước khi , chị Ôn với hai : "Đây là đầu tiên dám ăn chùa của Trưởng lão Tề Thạch đấy, các cô tuổi còn nhỏ mà khá lợi hại đấy nha."

 

Lời ngoài khen trong chê, ai ở đó cũng . Miêu Tiểu Tư lười để ý đến cô .

 

Kiều San ngơ ngác: "Cái kiểu hành xử gì trời, một bên thì ngang nhiên hố , một bên thì đối đầu thẳng mặt, tu nghiệp còn bắt đầu mà tớ dự cảm chẳng lành ."

 

Miêu Tiểu Tư: "Sợ cái gì, chúng đến đây để học tập chứ để con mồi cho c.h.é.m , tớ tin tất cả trưởng lão trong Thánh Sở đều đức tính ."

 

Kiều San hít sâu một : " tớ cứ thấy lời chị Ôn lúc nãy ẩn ý gì đó, chúng cứ thế ở tiền khách sạn danh nghĩa của trưởng lão Thánh Sở ?"

 

"Dù cơm cũng ăn, mặt mũi tớ cũng nể . Nếu dùng chiêu để ăn tươi nuốt sống tớ thì đừng hòng." Miêu Tiểu Tư kiểu trẻ con hiểu nhân tình thế thái. Trái , từ nhỏ cô khá lanh lợi, chỉ là phần lớn thời gian cô luồn cúi mà thôi. Bởi vì nếu hiện thực tàn khốc, ai chẳng sống tùy ý theo ý .

 

thì khác, một khi cô coi là "quả hồng mềm" đến từ thành phố nhỏ để nắn bóp, những ngày tháng sẽ chỉ càng khó khăn hơn!

 

Nhận thẻ phòng, Miêu Tiểu Tư trai lễ tân: "Người mới đều ở đây ? thấy khách sạn cũng bao nhiêu ."

 

Lễ tân thấy chị Ôn khuất liền hạ thấp giọng : "Làm gì chuyện đó. Những bối cảnh, hậu đài đều nhà trong Thánh Sở đón từ sớm . Những còn ở đây đa phần là tuyển chọn từ các thành phố nhỏ bên lên thôi."

 

Miêu Tiểu Tư nhíu mày: "Từ bao giờ mà An Kinh của chúng coi là thành phố nhỏ thế? Dù cũng là thành phố mới nổi hạng nhất đấy nhé! Hơn nữa, Sở Đặc Điều An Kinh của chúng cũng thứ hạng đàng hoàng, một năm lập bao nhiêu công lao, họ dám phân biệt đối xử như ."

 

"Haiz, gì mà dám." Lễ tân thở dài, "An Kinh cũng , nhưng so với Đế Đô thì ? Số tuyển chọn của các cô mấy năm cộng cũng bằng Đế Đô trong một năm. Ở đây, thiên tài của ít công hội, gia tộc đều cần thông qua Sở Đặc Điều mà thể trực tiếp gửi Thánh Sở tu nghiệp."

 

"Chỉ là những đó ngoài chức năng và danh nghĩa của Thánh Sở mà thôi, nhưng ai mà thèm quan tâm chứ?" Lễ tân chân thành khuyên nhủ: " nhiều như cũng là vì cho các cô thôi, mới chân ướt chân ráo đến thì đừng nên chuyện đặc biệt quá."

 

Miêu Tiểu Tư một cái đầy suy tư, sang bảo Kiều San: "Đi thôi, thì chúng cứ ở đây ."

 

…………

 

Buổi chiều tối. Khu phố náo nhiệt. Miêu Tiểu Tư và Kiều San đến một quán nướng ven đường. Do chuyện vui ban ngày, sắc mặt hai đều lắm, nên quyết định dạo quanh đây tiện thể tìm gì đó ăn. Vừa Bách Lợi Điềm họ đến Đế Đô nên tranh thủ thời gian đến gặp mặt.

 

Lúc , tại thành phố xa lạ, cảnh đường phố xa lạ, ba quây quần bên một quán vỉa hè, uống rượu ăn đồ nướng.

 

"Các cô , đúng là từng nếm trải sự tàn khốc của xã hội." Bách Lợi Điềm : "Sự phục tùng nhỏ thể tích lũy thành sự phục tùng lớn. Các cô phục tùng, lời thì tổ chức cần các cô gì?"

 

Miêu Tiểu Tư im lặng ăn mấy xiên nướng, ánh mắt đặt đường phố, tiếng nào. Kiều San cầm xiên thịt, chút hối hận: "Sớm như tớ đến ."

 

"Đó là do các cô ngốc. Vào Thánh Sở là ước mơ của quá nhiều chơi. Biết bao nhiêu khao khát , bao nhiêu đến . Sóng lớn đãi cát, chẳng mấy ai. Lợi ích các cô nhận ở trong đó chắc chắn vượt xa bên ngoài gấp hàng chục ." Bách Lợi Điềm lắc đầu .

 

"Sao chị ?" Kiều San hỏi.

 

"Nghe đồn thôi." Bách Lợi Điềm : "Dù trong Thánh Sở thực sự lợi hại mà. Hơn nữa nếu lợi ích thì tại ai cũng vỡ đầu chui trong đó gì?"

 

"...Cũng đúng." Kiều San nghĩ , hình như đúng là như , cô thấy thể phản bác .

 

Bách Lợi Điềm cầm một xiên cật dê, c.ắ.n hai miếng, nhai : "Haiz, cho các cô chuyện , vài ngày nữa Khư Cảnh sẽ mở cửa. Các cô mấy ngày tranh thủ lúc còn ở Thánh Sở, nhất là tìm cách nâng cao thực lực. Chỉ như mới thể kiếm chút mỡ thừa mà các đại lão để trong Khư Cảnh mà ăn."

 

Miêu Tiểu Tư hồn, quẳng xiên sắt xuống: "Khư Cảnh, đó là cái gì?"

 

Bách Lợi Điềm hạ thấp giọng: "Tạm thời thể quá nhiều với các cô. Chuyện hiện tại chỉ ít . Ngay cả là một Trưởng bộ phận Công hội cũng tốn cái giá lớn mới từ các mối quan hệ của ."

 

"Nói đơn giản thì Khư Cảnh là một sự tồn tại đặc biệt trong bí cảnh, mấy chục năm mới mở một . Tất cả chơi đều thể , nhưng lối trong tay một ít . Các cô thể hiểu nó là một bãi tài nguyên độc quyền."

 

"Mấy tháng gần đây luôn tìm cách kiếm Lệnh bài cửa, chỉ lấy lệnh bài mới khả năng ." Bách Lợi Điềm xong liền gọi phục vụ, gọi thêm 20 xiên thịt ba chỉ.

 

Miêu Tiểu Tư đưa tay xoa đầu, cảm thấy uống choáng váng. Cô suy nghĩ một chút thấy đúng lắm: " bọn em cũng kiếm nổi lệnh bài. Thứ quý giá như , dùng tiền chắc khó mà mua ."

 

" , sai ." Bách Lợi Điềm phân tích cho họ: "Em nghĩ xem, loại bãi tài nguyên như thế , Thánh Sở dù nuốt trọn thì cũng sẽ phái một lượng lớn tranh đoạt. Dù tài nguyên rơi tay của và rơi tay khác vẫn sự khác biệt lớn. Cho nên các em Thánh Sở hãy thể hiện cho , xác suất lấy lệnh bài là cao."

 

"Ồ..." Miêu Tiểu Tư hiểu: "Nghĩa là chúng bắt kịp đại hội mấy chục năm mới một đúng ?"

 

Và lúc , những bên ngoài đều đang vắt óc vì một tấm lệnh bài cửa, còn trong tay các trưởng lão nội bộ Thánh Sở thứ đó.

 

"Haiz." Bách Lợi Điềm thở dài: "Nỗ lực lên, kiếm lấy lệnh bài cửa." Nói xong cô nâng ly: "Không tán phét chuyện nữa, bữa hôm nay coi như đón gió cho hai đứa, gặp là bao giờ." Bách Lợi Điềm giơ ly kính hai .

 

"Được, tin tức gì thì thông báo cho ." "Cạn ly!"

 

Uống xong ly , ba ăn cũng gần xong giải tán.

 

"Ồ đúng , Tiểu Tư, Kiều San, hai đứa..." Bách Lợi Điềm há miệng định gì đó nhưng cuối cùng vẫn , chỉ dặn họ khi Thánh Sở cẩn thận một chút. Gió đêm hiu hiu, mấy chia tay tại đây.

 

…………

 

Ngày hôm , Miêu Tiểu Tư dậy sớm, cửa phòng gõ vang. Mở cửa xem, chính là chị Ôn dẫn họ ngày hôm qua.

 

"Sớm thế chuyện gì ?" Trải qua chuyện ngày hôm qua, giọng điệu Miêu Tiểu Tư tỏ đặc biệt lạnh lùng.

 

Chị Ôn vẫn híp mắt như cũ, cô chằm chằm Miêu Tiểu Tư, thầm nghĩ đúng là tuổi trẻ, vui buồn hờn giận đều hiện rõ mặt. "Xe ở lầu đang đợi, các cô thể đến Thánh Sở . Tuy nhiên sẽ theo, còn việc ." Chị Ôn quanh năm việc nên da mặt luyện đến mức cực dày, chẳng thấy ngượng ngùng chút nào, dặn dò xong liền .

 

"Chị càng !" Miêu Tiểu Tư lầm bầm đóng cửa . Một lát , cô gọi Kiều San, hai hướng về địa điểm mục tiêu mà .

 

Vùng ngoại ô, băng qua một cánh rừng rậm, hai đến một quần thể kiến trúc cổ phong hùng vĩ. Đập mắt là tầng tầng lớp lớp lầu các, mái hiên uốn lượn, tựa như một tòa cổ thành khổng lồ, tỏa thở cổ xưa nồng đậm.

 

Chính giữa, một cổng thành lớn sừng sững quảng trường, uy nghiêm cao v.út, bền bỉ mục nát, giống như một bảo vệ che chở cho thành phố. Phía tấm biển khắc đá hai chữ vàng trang nghiêm, Thánh Sở.

 

"Chúng đến nơi !" Kiều San khỏi cảnh tượng mắt chấn động. Đó là một sự kinh ngạc! Giống như rơi một bức tranh cổ kính đậm chất thủy mặc.

 

Đây chính là Thánh Sở, chỉ riêng diện tích xây dựng rộng tới 60 vạn mét vuông, phía còn nối liền với một ngọn núi. Hai ngẩng đầu, thể thấy tòa đại điện cực kỳ hùng vĩ , sự tồn tại của nó giống như một biểu tượng khiến kìm lòng kính sợ, nhưng đồng thời khiến thấy an tâm một cách lạ kỳ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ky-nang-cua-toi-la-mo-xac/chuong-231-thanh-so.html.]

Đây là kiến trúc mang tính biểu tượng của Thánh Sở, cũng là thánh địa trong lòng tất cả những tiến , mang theo ước mơ và mong đợi của vô chơi. Miêu Tiểu Tư quan sát quảng trường rộng lớn, lúc nơi đó tụ tập gần trăm chơi.

 

"Đông thế ?" Miêu Tiểu Tư ngẩn , đó cùng Kiều San tiến quảng trường.

 

"Tớ cứ cảm giác như chúng xuyên sang thế giới khác ?" Kiều San bên cạnh đông tây, tò mò quan sát dòng qua đường.

 

Miêu Tiểu Tư cũng than phục: "..."

 

Chỉ thấy con phố qua kẻ , đám đông đủ thành phần, ăn mặc cũng kỳ hình dị dạng. Có mặc áo bông quần bông, đội mũ da ch.ó, mặc áo khoác da, cưỡi xe mô tô độ nhỏ, quái chiêu hơn là phía cửa đằng còn mấy mặc bikini mát mẻ. Ngoài , nổi bật nhất vẫn là mấy dắt theo sư t.ử, hổ.

 

lúc , bầu trời vang lên một tiếng ưng rít: Inh~

 

Chỉ thấy một thiếu nữ áo trắng, đạp một con cú mèo còn lớn hơn cả máy bay chiến đấu, từ từ hạ cánh xuống quảng trường.

 

"Vãi thật, những cứ thế ngang nhiên triệu hồi thú cưỡi ?" Miêu Tiểu Tư kinh ngạc đồng thời để ý kỹ, nhận con cú mèo thế mà khí tức cấp 6. "Ngay cả thú cưỡi cũng cấp 6, thiếu nữ mạnh đến mức nào?"

 

Miêu Tiểu Tư và Kiều San lúc thực sự ngẩn ngơ, chẳng khác gì thôn nữ đầu lên tỉnh, kịp phản ứng.

 

Lúc , bên cạnh họ vang lên một giọng : "Thiếu nữ đó là cháu gái của Nhị trưởng lão, Cao Lộ Lộ, bản thực lực cấp 6 rưỡi, nhưng nếu phối hợp với thú cưỡi của thì thể phát huy thực lực gần cấp 7 đấy."

 

Miêu Tiểu Tư đầu , là một cô gái tầm hai mươi tuổi, đeo kính gọng vàng, tay ôm một cuốn sách bìa màu tím. Thấy Miêu Tiểu Tư sang, cô mỉm : "100 Linh tệ, cần cảm ơn."

 

"Cái gì?" Khóe miệng Miêu Tiểu Tư giật giật.

 

"Thông tin mà, cho hai cô phận của thiếu nữ đó, hai cô chẳng lẽ nên trả tiền ?" Cô đẩy kính .

 

"Chúng nhờ cô . Còn cô tên là gì mà đòi tiền, chuyện như thế." Ngay cả Kiều San cũng nhịn , đây chẳng là cưỡng ép mua bán .

 

" tên là Triệu Thiên Không." Cô tự báo tên , chớp mắt: "Có thể đưa tiền ?"

 

Miêu Tiểu Tư lắc đầu: "Không thể, vì thông tin của cô chẳng ích gì với chúng cả." Đã đến đây , cô cũng thấy lạ lùng nữa, dù cũng là Thánh Sở, rừng lớn thì chim gì cũng .

 

"Vậy sẽ một thông tin ích nhé." Triệu Thiên Không suy nghĩ một chút: " , chuyện Trưởng lão tuyển sinh hai cô ?"

 

"Tuyển sinh gì cơ?" Miêu Tiểu Tư hỏi.

 

"Đây là thông tin tuyệt mật đấy nhé, hai cô xong là trả tiền đấy." Sau đó, Triệu Thiên Không chậm rãi .

 

Cái gọi là tuyệt mật, chính là mỗi một ở đây đều trải qua một cuộc khảo sát tư chất, đó dựa theo thứ hạng mà phân bổ tài nguyên.

 

"Cơ cấu của Thánh Sở thực đơn giản, tổng cộng bảy vị trưởng lão, lượt là Đại trưởng lão, Nhị trưởng lão cho đến Thất trưởng lão. Cuộc khảo sát sẽ ảnh hưởng đến việc phân bổ trưởng lão của chúng ." Triệu Thiên Không đại khái.

 

"Cái cũng tính là thông tin ?" Miêu Tiểu Tư lắc đầu: "Nói cái gì ích hơn ."

 

"... " Triệu Thiên Không đẩy kính, "Được , điểm mấu chốt."

 

"Mấy vị trưởng lão khác biệt lớn lắm! Ví dụ như Đại trưởng lão, nếu thể gia nhập trướng cô thì lợi ích vô cùng. Các cơ sở tu hành trong Thánh Sở đều thể sử dụng miễn phí, t.ử trướng các trưởng lão khác phúc lợi như ."

 

"Thậm chí, gia nhập trướng Đại trưởng lão khả năng tương lai sẽ cử đến thành phố nào đó đảm nhiệm chức vụ Xử trưởng Sở Đặc Điều!" Triệu Thiên Không khẳng định.

 

"Đảm nhiệm chức Xử trưởng?" Miêu Tiểu Tư và Kiều San , chút tin. Phải rằng Xử trưởng Sở Đặc Điều của một thành phố là vị trí vô cùng quan trọng. Tham khảo Xử trưởng Tất Lễ Hoa của thành phố An Kinh họ, thực lực cấp 7, phụ trách vấn đề an của cả một thành phố, như quyền lực trong tay cực lớn, tương đương với thực lực của một Hội trưởng Công hội.

 

"Ừm, đại khái là như , thông tin ích chứ." Nói xong, Triệu Thiên Không bản tính, ngại ngùng với hai : "Cái ... 500 Linh tệ."

 

"100." Miêu Tiểu Tư . "Không , 500." "Chỉ 100 thôi." "300, thấp nhất đấy." Triệu Thiên Không bĩu môi. "Được thôi."

 

Lần Miêu Tiểu Tư dứt khoát đưa tiền, đồng thời hoán đổi liên lạc với Triệu Thiên Không .

 

"Xong , việc gì cứ tìm nhé." Nhận tiền, Triệu Thiên Không tặng Miêu Tiểu Tư một cái hôn gió, đó chỗ khác tiếp tục tiếp thị thông tin của .

 

Kiều San: "Cậu thực sự đưa tiền cho cô ? Chẳng giống chút nào."

 

Miêu Tiểu Tư lắc đầu: "Lần thì khác, mục đích của cô để kiếm tiền mà là để quen, loại sớm muộn gì cũng lúc cần dùng tới."

 

Vị Trưởng lão Tề Thạch là lừa tiền, còn Triệu Thiên Không là giao dịch, hai bên mang ý nghĩa khác . Cô sẵn lòng trả tiền cũng là để ngày dùng đến Triệu Thiên Không.

 

"Được , cái khảo sát tư chất là cái mà Lý Bái Thiên từng ? Vậy chúng cần chuẩn gì?" Kiều San .

 

"Nếu thực sự khảo sát , theo tớ thấy, hai đứa nên nghĩ xem thể vượt qua ..." Miêu Tiểu Tư nhỏ giọng . Trong thoáng chốc, trong cảm nhận của cô, hàng chục khí tức mạnh mẽ lướt qua, yếu nhất cũng là thực lực cấp 6 rưỡi, thậm chí vài mang cho cô cảm giác còn mạnh hơn cả Lý Bái Thiên ít.

 

"Người chơi từ các nơi Sở Đặc Điều tuyển chọn lên đều mạnh như ?" Nghĩ đến đây, Miêu Tiểu Tư tìm liên lạc của Triệu Thiên Không, gửi thắc mắc trong lòng . Rất nhanh cô nhận phản hồi: "So với Thánh Sở thì Thiên Bảng Địa Bảng tính là cái đinh gì chứ!"

 

"Đừng xem thường của Sở Đặc Điều các nơi nhé, ai gia nhập Sở Đặc Điều đều là nhân tài cả. miễn phí cho cô thêm một tin nữa, Sở Đặc Điều An Kinh một tên là Cừu Con Im Lặng, mới đó cô chứ? Đứng đầu Địa Bảng, phong quang vô hạn, nhưng thể một cách đầy trách nhiệm rằng thực lực của cô ở đây cùng lắm chỉ tính là hạng trung bình thôi!"

 

Nhìn thấy thông tin phản hồi của Triệu Thiên Không, Miêu Tiểu Tư nhíu mày: "Cô lấy thông tin từ ? Cô quen , phán đoán thực lực của ?"

 

…………

 

Ở phía bên quảng trường. Ánh nắng ấm áp chiếu lên mặt nước trong vắt như gương. Bên bờ hồ, Triệu Thiên Không t.h.ả.m cỏ, tà áo đung đưa, vẫn đang bán thông tin. Hiện tại mặt cô là một nam sinh để tóc úp tô, mặt nhiều nốt tàn nhang.

 

"Cho hỏi, tại thể sử dụng thú cưỡi và trang bay ở đây ? Lúc nãy thấy một đạp ván trượt bay vèo một cái lướt qua bên . Theo , thế giới thực cho phép sử dụng loại đạo cụ mà, sợ bình thường chơi phát hiện ?" Nam sinh tóc úp tô đeo ba lô, thẹn thùng hỏi.

 

Triệu Thiên Không đẩy kính, nghiêm túc chỉ lên bầu trời quảng trường: "Thấy cái đỉnh đồng cổ treo lơ lửng giữa trung ? Cậu thể hiểu nó là một loại đạo cụ kết giới, nó thể ngăn cách sự nhòm ngó từ bên ngoài, hơn nữa kiến trúc nhờ mà kiên cố như bàn thạch, dù chúng dùng đại bác cũng thể phá hủy ."

 

Nam sinh gật đầu như hiểu như , vì thẹn thùng nên thậm chí dám thẳng mặt Triệu Thiên Không, thỉnh thoảng đối mắt một giây là sẽ vô thức dời tầm mắt .

 

"Còn... còn một câu hỏi nữa là..." Anh lắp bắp: "Tu nghiệp nhanh nhất là bao lâu thì kết thúc, cách nào để rời sớm nhất , ba ngày ?"

 

Triệu Thiên Không nam sinh một cái đầy kỳ quái, trong lòng thấy lạ, cô : "Mỗi một chơi đây đều học tập lâu nhất thể, tại rời nhanh như , chẳng lẽ việc gì quan trọng hơn việc nâng cao thực lực ?"

 

"Không, ." Nam sinh cúi đầu, mặt đỏ bừng: " hết tiền , lẽ ở đây mấy ngày nữa."

 

Qua lời kể của đối phương, Triệu Thiên Không mới . Hóa nam sinh quy trình mới của Trưởng lão Tề Thạch vét sạch bộ tiền tiết kiệm. Giờ đang ở trong khách sạn danh nghĩa Trưởng lão Tề Thạch, chi phí mỗi ngày cao đến vô lý, mà vì đến từ nơi nhỏ bé nên dám lộ vẻ sợ sệt, cũng trù dập, thế là bao nhiêu tiền tích cóp bao năm nay lừa hết sạch, lúc hối hận cũng kịp.

 

Triệu Thiên Không xong lắc đầu, khỏi tặc lưỡi: "Cậu đúng là thật thà quá mức đấy."

 

"Vậy cho một lời khuyên nhé. Trưởng lão Tề Thạch là Tam trưởng lão của Thánh Sở chúng , cũng là danh tiếng tệ nhất. Lát nữa lúc khảo sát, nếu nắm chắc thể lọt nhóm dẫn đầu thì khuyên hãy trực tiếp giữ sức để ở nhóm cuối ." Triệu Thiên Không kiên nhẫn : "Lục trưởng lão và Thất trưởng lão tính tình đều , nếu thể họ chọn trúng, trường hợp như , họ tự khắc sẽ sắp xếp vấn đề ăn ở cho , nên đừng lo lắng, vẫn còn cơ hội."

 

"Hóa , thế thì yên tâm ." Nam sinh nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, trong lòng chút chua xót. Anh chơi ở nhóm cuối thì tài nguyên phân bổ hạn chế. Dẫu lòng thấy tiếc nuối nhưng dường như đây là chuyện còn cách nào khác, ai bảo thiếu tiền chứ. Quy trình mới của Trưởng lão Tề Thạch c.h.ặ.t đứt một nửa ước mơ của , cũng may gặp cô gái , giờ chỉ cần thể ở hơn bất cứ thứ gì.

 

"Được , đại khái là như ." Triệu Thiên Không đồng hồ : "Vì tiền nên sẽ thu phí của , chúc chuyện thuận lợi." Nói xong, Triệu Thiên Không đẩy kính, rời .

 

"Cảm..." Lúc nam sinh ngẩng đầu lên thì Triệu Thiên Không xa, chỉ thấy một vạt áo trắng của cô gió thổi bay, hất về phía . "Cảm ơn." Anh thở dài, nốt câu cảm ơn đó.

 

…………

 

Một lúc , càng lúc càng nhiều chơi trường. Không từ lúc nào là giữa trưa. Lúc , chỉ thấy từ trong đại điện trung tâm, một chậm rãi bước , chính là thiếu nữ cưỡi cú mèo lúc nãy. Cô lộ diện với vẻ mặt hờ hững, với những mặt: "Đến giờ , mời trong."

 

 

Loading...