Kỹ Năng Của Tôi Là Mò Xác - Chương 183: Tiểu Lương Sơn
Cập nhật lúc: 2025-12-30 12:47:41
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50SV8KzQL2
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phía Miêu Thần rút lui nhanh. Với thực lực của , cô vốn thể đ.á.n.h ngang ngửa với Huấn luyện viên Kim, dù thắng thì chạy đối phương cũng cản nổi. Thêm đó, khi Lý Bái Thiên lỉnh mất, phía Huấn luyện viên Kim dường như cũng còn tâm trí luyến chiến, càng buồn đuổi theo quấy rối Miêu Thần.
...
Tại bãi đỗ xe ngầm...
Kim Na La lặng lẽ thu hồi huyễn cảnh, giọng mang theo vẻ trách móc: “Sao bỏ mặc Miêu Tiểu Tư ở ?”
Lý Bái Thiên thở dài, khổ đầy bất lực: “Là tự cô mà.”
“Cô là để cô luôn? Hai rốt cuộc ai mới là đội trưởng?” Huấn luyện viên Kim gắt gỏng. “Một khi của Hắc Đăng Giáo Hội phát hiện cây Trượng Medusa là hàng giả, chắc chắn sẽ nảy sinh nghi ngờ, thể để cô càn theo tính khí như ?”
Lý Bái Thiên phiền não gãi đầu, chuyện thiếu cân nhắc. nghĩ , chuyện cũng thể trách , tính tình Miêu Tiểu Tư quá quái chiêu, lúc còn bồi thêm cho một cước. Dù là đội trưởng nhưng thực sự quản nổi cô.
Hơn nữa, Lý Bái Thiên sắp xếp lời tiếp tục: “Miêu Tiểu Tư gọi Phán Quan là chị gái, Huấn luyện viên Kim, cô tin nổi ? Hai họ thiết đến mức như mặc chung một cái quần lớn lên , ngược cứ như biến thành kẻ .”
Huấn luyện viên Kim xong liền nhíu mày suy tư. Cô thầm nghĩ Miêu Tiểu Tư xưa nay vốn lanh lợi, nếu nắm chắc thì chắc chắn sẽ , nhưng dù , trong lòng cô vẫn tránh khỏi lo lắng.
“Huấn luyện viên Kim…” Lý Bái Thiên đút hai tay túi quần, nửa vô tình nửa cố ý . “Sao cô để tâm đến cô như , đây thực hiện nhiệm vụ bao nhiêu , thấy cô quan tâm như thế .”
“Láo nháo!” Huấn luyện viên Kim nghiêm mặt quát. “Đứa nào mà chẳng lo?”
Nói xong, trong lòng cô dường như dâng lên một cơn giận. “Cái ông Tất Lễ Hoa, Tất xử trưởng của các , suốt ngày chẳng thấy bóng dáng , hại việc gì cũng gọi thẳng đến Thánh Sở. Sao, Thánh Sở là vệ sĩ miễn phí của Đặc Điều Xử An Kinh các chắc?”
“Thế gọi cho Đàm tiền bối, hẹn mà bà cũng đến …” Lý Bái Thiên nhỏ giọng lầm bầm.
Huấn luyện viên Kim liếc một cái, xua tay : “ bảo bà đừng đến. Chẳng chỉ là diễn một vở kịch với thôi , còn là cây Trượng Medusa giả, việc gì mời bà mặt. Đợi khi nào tìm tế đàn tính . Tranh thủ lúc , chi bằng cầu nguyện cho xử trưởng của các sớm khỏi phó bản !”
Không nhảm thêm với Lý Bái Thiên, Huấn luyện viên Kim rời . Lúc cô chỉ tìm chỗ nào đó uống một ly, nhất là ly đầy đá!
Lý Bái Thiên trầm ngâm theo bóng lưng cô rời , trong lòng vẫn thấy chút kỳ lạ. Thái độ của Thánh Sở đối với Miêu Tiểu Tư quả thực quá khác thường. Ngay cả Huấn luyện viên Kim dường như cũng đặc biệt chú ý đến cô. Đã để tâm như , tại trực tiếp đón cô về Thánh Sở?
Nghĩ tới nghĩ lui hồi lâu vẫn tìm manh mối, Lý Bái Thiên đành tạm gác .
…
Phía bên .
Hắc Đăng Giáo Hội, chi bộ thành phố An Kinh, hầm trú ẩn ngầm.
Phán Quan trong văn phòng, nét mặt rạng rỡ. Lúc , bộ ba món đồ Medusa thu thập đầy đủ. Tiếp theo, cô chỉ cần kích hoạt tế đàn là thể luyện tế một Thánh Di Vật thực sự thuộc về nghề nghiệp tà ác.
Khoảnh khắc , cô khỏi xúc động. Có thể luyện chế Thánh Di Vật là điều mà vô chơi dám nghĩ tới, ngay cả những bậc thầy rèn đúc hàng đầu thế giới cũng thể tạo kỳ tích chấn động như .
Ngược , Miêu Thần bên cạnh bình thản hơn nhiều. Cô cầm cây Trượng Medusa, lật lật xem xét mấy , đôi mày cau c.h.ặ.t, lời nào. Trên bàn đặt một thiết định vị siêu nhỏ, chính là món đồ mà cô cạy từ xà trượng. May mà phát hiện kịp thời, nếu suýt chút nữa rơi bẫy của chính phủ.
“Sao thế? Cuối cùng cũng tập hợp đủ bộ ba Medusa , cô vui ?” Phán Quan nhận điều bất thường liền hỏi.
Miêu Thần xà trượng thêm một , chậm rãi ngẩng đầu: “ chỉ một cảm giác kỳ lạ, tất cả những chuyện dường như quá hư ảo.”
“Chị thể hiểu cảm giác của cô.” Phán Quan lộ thần thái khó tả, nụ mang theo chút cay đắng. “ đây chính là sự thật. Chúng đang một việc lớn, và hàng trăm ngày đêm, sắp thành công .”
Khi lời , Phán Quan nheo mắt , trông giống như một con cá lớn rực rỡ sắc màu nhưng đầy gai nhọn. Con cá dường như uống no nước, rời khỏi dòng sông để thử bước lên mặt đất.
“Không, ý là thứ diễn quá thuận lợi.” Miêu Thần vẫn yên tâm. “Chúng thể lấy xà trượng ngay mí mắt của chính phủ.”
Phán Quan liếc cô một cái đầy khó hiểu: “Có gì , tóm xà trượng tay . Hơn nữa, ám sát lão cáo già Ôn Tranh Vanh chẳng cũng thuận lợi như .”
Trong mắt Phán Quan, Miêu Thần luôn quá mức cẩn trọng, mỗi nhiệm vụ đều khiến bầu khí căng thẳng, mất niềm vui chiến thắng. Những thành công liên tiếp khiến cô tin rằng việc thu thập đủ bộ ba Medusa chính là sứ mệnh của .
Thế giới , nhân vật phụ vốn ánh đèn sân khấu. Nếu Hắc Đăng Giáo Hội bước lên sân khấu lớn hơn thì thể mãi nép trong bóng tối. Phán Quan luôn hiểu rõ lập trường của . Cô cảm thấy tương lai đang sục sôi mắt, khó khăn đều chỉ là hổ giấy, còn bản giống như một cỗ máy lên dây cót, một khi xác định con đường thì sẽ bao giờ dừng . Cô đặc biệt chán ghét phe bảo thủ, theo cô thì đám đó c.h.ế.t sạch mới .
Thấy Phán Quan uống cạn ly cà phê, Miêu Thần nhếch môi nửa như nửa như , thêm gì. Phán Quan một đặc điểm là chỉ kết quả, nhưng quá tin kết quả. Là cộng sự nhiều năm, những việc Miêu Thần thể nghĩ cô , lưu tâm cô .
“ , phía tế đàn thế nào ?” Miêu Thần hỏi.
“Tất cả chuẩn xong.” Nhắc đến chính sự, Phán Quan lập tức nghiêm túc. “Nghỉ ngơi một chút , nên chậm trễ, trời tối là chúng xuất phát.”
“Ừm.” Miêu Thần mân mê cây Trượng Medusa, trong lòng vẫn cảm giác bất an. “Nghe lão tổ nhà họ Nghiêm sắp tỉnh , chúng thành việc kích hoạt tế đàn khi điều đó xảy .”
Phán Quan nhướng mí mắt: “Cái lão quái vật cấp 9 đó, lúc nào tỉnh nhè đúng lúc .” Sau đó cô chút tiếc rẻ. “Tiếc thật, để Nghiêm Quân Trạch chạy thoát.”
Miêu Thần im lặng, chỉ cảm thấy lão tổ nhà họ Nghiêm tỉnh, Đế Đô e rằng sắp đại loạn.
…
Trong lúc hai trò chuyện, ai chú ý tới phía bàn việc, một con ngươi chằng chịt tia m.á.u đang âm thầm xoay nhẹ một cái.
Ở nơi khác, Miêu Tiểu Tư đang nhắm mắt giường, âm thầm thông qua đạo cụ Con Ngươi Quay Lén tiếp nhận trọn vẹn cuộc đối thoại giữa Phán Quan và Miêu Thần.
Cô bí mật đặt con ngươi trong văn phòng Phán Quan suốt mấy ngày, gần như thu thông tin hữu ích nào, chỉ họ nhắc đến nhà họ Nghiêm.
Nhà họ Nghiêm…
Miêu Tiểu Tư mở mắt tự nhiên, giả vờ như chợp mắt. Lão tổ nhà họ Nghiêm, cấp 9. Điều dường như liên hệ lớn với việc Nghiêm Quân Trạch bắt.
Cô nghiền ngẫm những thông tin , khỏi kinh ngạc. Không ngờ bối cảnh của Nghiêm Quân Trạch lớn đến , trong gia tộc còn một cường giả cấp 9. Cấp 9 là khái niệm gì? Cô gần như dám tưởng tượng.
Xử trưởng Đặc Điều Xử do chính phủ phái xuống các thành phố, ngay cả hội trưởng của các công hội lớn hiện nay, mạnh nhất cũng chỉ mới cấp 7. Ngay cả Huấn luyện viên Kim của Thánh Sở cũng chỉ là chiến binh gen cấp 7. Vậy cấp 9 chẳng là gần như đạt tới mức tối đa, vô địch thiên hạ ? Đến cảnh giới đó thì trong ngoài phó bản đều thể quét sạch tất cả?
Miêu Tiểu Tư nghĩ lung tung, với trình độ hiện tại, cô thể hiểu nổi cấp 9 rốt cuộc ý nghĩa gì. Dù vắt óc suy nghĩ thì cùng lắm cô cũng chỉ rút một kết luận buồn kiểu như vua dùng cuốc vàng để cày ruộng.
“Tiếc thật, những đại gia tộc và công hội lớn như hầu hết đều đóng đô ở Đế Đô, chẳng liên quan gì đến An Kinh. Nếu cơ hội đến Thánh Sở, còn mở mang tầm mắt, chiêm ngưỡng những nhân vật cấp độ .”
Bên ngoài trời nhá nhem tối. Miêu Tiểu Tư giày vò cả ngày, lưng mỏi vai đau, xuống nghỉ một lát, ngờ ngủ quên. Đến khi giật tỉnh , cô mở mắt thì thấy Phán Quan đang ngay cuối giường.
“Trời ơi! Làm em hết hồn.” Miêu Tiểu Tư suýt bật dậy. Phán Quan ở cuối giường, cô với vẻ mặt đầy tâm sự.
“Sao thế chị?” Miêu Tiểu Tư ôm chăn, ngơ ngác hỏi.
“Không gì, chỉ là ngày hôm nay, thành phố An Kinh sẽ còn tồn tại nữa, đột nhiên chút cảm thán thôi.”
“Ồ.” Miêu Tiểu Tư dám nhiều, sợ nghi ngờ, chỉ nhỏ giọng . “Có em ngủ quên ?”
Phán Quan cô ôm chăn, mái tóc ngắn rối bù, trông vẫn như một đứa trẻ, nhịn véo má cô, : “Không lâu , chị đang gọi em đây mà. Lưng em thế nào , còn đau ?”
“Hết đau .” Miêu Tiểu Tư hì hì .
“Vậy thì . Qua ngày hôm nay, phe chủ chiến của chị sẽ nổi danh trong tổ chức, đến lúc đó địa vị của em cũng sẽ theo đó mà lên.” Phán Quan đầy mong đợi .
“Em nhất định sẽ cố gắng.” Miêu Tiểu Tư gì hơn. Cô giả vờ khát nước, với tay lấy ly nước đầu giường uống liền mấy ngụm : “Chị ơi, em nghỉ xong , chúng thôi?”
“Không vội.” Phán Quan vỗ nhẹ tay cô ngoài một lát. Khi , cô tự tay bưng một cái khay, đó đặt một bát cơm lớn cùng thịt hầm và rau xanh. “Ăn , ăn no chúng mới .”
Phán Quan kéo Miêu Tiểu Tư , tận mắt cô ăn no uống đủ mới thấy yên tâm. Trong lòng cô thầm nghĩ, đợi việc tế đàn xong xuôi, nhất định đưa cô ăn một bữa thịnh soạn để chúc mừng. Cuối cùng, cô còn như dỗ trẻ con, lấy hai viên kẹo hoa quả đưa cho Miêu Tiểu Tư.
Miêu Tiểu Tư dở dở , tiện tay lấy một viên bóc vỏ bỏ miệng, viên còn thì nhét túi áo.
“Được , nhanh thôi.”
Dưới sự thúc giục liên tục của Miêu Tiểu Tư, cuối cùng họ cũng rời khỏi căn phòng. Lần vẫn là ba Phán Quan, Miêu Thần và Miêu Tiểu Tư. Họ tránh tai mắt, lên một chiếc xe đen nhỏ kín đáo. Chiếc xe lao nhanh về phía ngoại ô…
“Tế đàn quả nhiên trong nội thành.” Miêu Tiểu Tư phong cảnh ngoài cửa sổ xe, thầm nghĩ.
Sau một giờ chạy xe, chiếc xe dừng một ngọn đồi nhỏ ở ngoại ô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ky-nang-cua-toi-la-mo-xac/chuong-183-tieu-luong-son.html.]
"Tiểu Lương Sơn?" Miêu Tiểu Tư nơi vì nó nổi tiếng. Đây từng là nghĩa địa hoang duy nhất của thành phố An Kinh. Cả ngọn núi trông cao nhưng diện tích hề nhỏ, mười bước một hố, ít hài cốt từng vùi lấp tại đây. Sau vì thiếu quy hoạch, thêm đỉnh núi xây cột điện cao thế và lắp máy phát điện gió, nên mảnh đất coi như bỏ hoang, bình thường hiếm tới, ngay cả qua đường cũng ít.
Phán Quan và Miêu Thần , Miêu Tiểu Tư lặng lẽ theo , âm thầm ghi nhớ lộ trình lên núi, đồng thời gửi một định vị cho Lý Bái Thiên.
"Có Đạo, trong núi ít hố sâu , em cẩn thận chút, đừng để ngã xuống nhé." Hôm nay Phán Quan tâm trạng , suốt dọc đường thỉnh thoảng đùa vài câu với Miêu Tiểu Tư, cố ý hù dọa cô.
Miêu Tiểu Tư cũng hỏi đáp nhưng mấy nhiệt tình. Bởi vì trong mắt cô, Phán Quan là sắp c.h.ế.t, đêm nay cô c.h.ế.t thì là cả thành phố An Kinh tiêu đời. Trong tình cảnh , Miêu Tiểu Tư thực sự tâm trí trò chuyện phiếm. Trái , vì kết cục của Phán Quan, lòng cô tự chủ mà phiền muộn, thấp thỏm.
Miêu Tiểu Tư vài bước ngẩng đầu trời. Cô phát hiện sắc trời hôm nay cũng kỳ quái, bầu trời hề đen kịt mà màu đỏ rực. Rõ ràng là nửa đêm nhưng giống như trải qua một trận tuyết lớn, ánh đỏ rực rỡ thấu tận chân trời, thậm chí cần chiếu sáng cũng thể rõ mặt đất.
Miêu Tiểu Tư đầy tâm sự tiếp tục về phía , băng qua một con đường mòn nhỏ. Chẳng mấy chốc, mấy lên đến một bãi đất bằng Tiểu Lương Sơn. Xung quanh hoang vu, duy chỉ chính giữa bãi đất là một kiến trúc bằng đá. Mặt đất lát đá, ngay trung tâm là một tế đàn hình tam giác màu xanh xám, xem chừng xây dựng từ lâu .
Điều khiến Miêu Tiểu Tư chỉ một cái lập tức trợn tròn mắt là tế đàn hình tam giác đó, hào quang đang tỏa , thi thoảng những tia điện nhảy nhót. Ở hai góc của nó đặt sẵn hai đạo cụ, chính là Nhẫn Medusa và Mặt nạ Medusa!
Chỉ thiếu duy nhất một cây Trượng Medusa nữa là thể kích hoạt!
lúc , từ bóng cây bỗng bước một nhóm mặc áo choàng đen, đến hơn mười . Miêu Tiểu Tư nhận đây là tâm phúc của Phán Quan, sáng nay họ gặp mặt, chỉ là những rời giữa chừng để đến Tiểu Lương Sơn , bí mật chuẩn tế đàn.
Trước mặt Miêu Tiểu Tư, bọn họ bắt đầu bày bàn ghế, bát đĩa, bận rộn tíu tít. Cô tóc bạc và cô tóc đen dài cũng ở trong đó, giúp đỡ chạy vặt.
Một lát , Phán Quan bước tới giải thích: "Trong núi chị bố trí trận pháp, nếu dẫn đường thì ai thể tìm thấy tế đàn . Có Đạo, bộ tâm huyết của chị đều đặt ở đây."
Nói xong những lời , Phán Quan "ha" một tiếng dài, mang theo sự sảng khoái phát từ tận đáy lòng. Miêu Tiểu Tư sang cô , lâu, vị "chị gái" hiện giờ điên cuồng đến mức thể cứu chữa nữa nên cũng gì thêm. Cô hiểu rõ, tế đàn đêm nay thể kích hoạt , và Phán Quan cũng sẽ bước khỏi ngọn núi Lương Sơn . Người của Đặc Điều Xử đang đường kéo đến đây.
"Miêu Thần, đặt Trượng Medusa lên ." Phán Quan thấy thời gian gần điểm, liền thẳng chủ đề chính.
"Được." Miêu Thần lấy xà trượng , giật tấm vải phủ bên ném xuống đất, đó tiến về phía tế đàn. Lúc , cô và Phán Quan vẫn cây xà trượng là hàng giả, nên cực kỳ thành tâm và cẩn trọng đặt nó góc còn của tế đàn tam giác.
"Có Đạo, uống bát m.á.u đen ." Phán Quan bỗng chỉ cái bát bàn bên cạnh. Cùng lúc đó, mười mấy thuộc hạ áo đen của cô đều đồng loạt bưng bát lên, ngửa đầu uống cạn.
Miêu Tiểu Tư nhịn hỏi: "Đây là cái gì?"
Chưa đợi Phán Quan giải thích, Miêu Thần lên tiếng : "Như cô thấy đấy, chỉ là một bát m.á.u bình thường thôi, m.á.u khỉ tươi." Miêu Thần một cách nhẹ tênh: "Uống nó , đợi khi nghi lễ chính thức bắt đầu, chúng sẽ biến thành vật hiến tế bằng m.á.u."
"Tại ?" Miêu Tiểu Tư cố chấp hỏi. Chuyện đến nước , cô ngược nhất định hỏi cho rõ ràng mới thôi.
Miêu Thần: "Nghi lễ mà chúng sắp kích hoạt hôm nay gọi là 'Đại Hồng Tế'. Nói một cách đơn giản là dùng cách dâng hiến m.á.u tươi để luyện cấp độ của đạo cụ. Bất kỳ v.ũ k.h.í trang nào linh tính đều thể tiến hành huyết tế. Cứ bộ ba Medusa mà xem, chỉ cần chúng hiến tế đủ lượng m.á.u thì 100% thể luyện chế một món Thánh Di Vật mang thuộc tính tà ác."
Miêu Thần cực kỳ kiên nhẫn giải thích, đồng thời lấy một cuốn 《Sách kỹ năng Huyết Tế cao cấp》 cho Miêu Tiểu Tư xem. Chính vì cuốn sách kỹ năng mà đám Phán Quan mới thể khẳng định chắc nịch rằng huyết tế thực sự thể tạo Thánh Di Vật.
Miêu Tiểu Tư đón lấy cuốn sách kỹ năng lật xem tùy ý, phát hiện thứ cư nhiên thực sự là vật phẩm từ Bí Cảnh. Bí Cảnh luôn công bằng, phân chia các nghề nghiệp và phe phái khác thì ở một mức độ nào đó cũng giữ lộ trình thăng tiến cho từng nghề nghiệp.
"Đồ đấy." Miêu Tiểu Tư khen một câu trái lương tâm trả cuốn sách.
Miêu Thần gật đầu, tiếp tục : "Tiếc là luyện Thánh Di Vật thì lượng m.á.u cần thiết quá lớn. Cuộc huyết tế một khi bắt đầu thể sẽ kéo dài ba ngày ba đêm. Sau ba ngày, cả thành phố An Kinh, nếu là bộ thì ít nhất 80% dân sẽ tế đàn hút cạn."
"Tất nhiên , chỉ dựa mấy chúng thì năng lực đó, cho nên chúng còn cần mượn sức mạnh của bộ ba Medusa, đặc biệt là hiệu ứng hóa đá của nó để khống chế bộ thành phố An Kinh ."
Nghe đến đây, lòng Miêu Tiểu Tư dậy sóng dữ dội nhưng gương mặt lộ chút biểu cảm nào. Cô một nữa tán đồng: "Một ý tưởng vĩ đại. Vậy khi nghi lễ bắt đầu, chúng cũng sẽ c.h.ế.t ở đây ?"
Phán Quan khẽ , tiếp lời: "Tất nhiên là . Chỉ cần chúng uống bát m.á.u đen , rảy thêm một chút m.á.u của tế đàn là coi như thành sớm nghi lễ huyết tế . Cái gọi là dùng m.á.u đổi m.á.u."
"Phải là ý tưởng khá hảo." Miêu Tiểu Tư hiểu rõ. Cô thừa nhận phương pháp sức hấp dẫn cực lớn đối với nghề nghiệp tà ác. Tuy nhiên, những nghề nghiệp tà ác bình thường cũng đến mức tàn bạo mất nhân tính như thế , suy cho cùng đa đều chỉ sống mà thôi.
Loại như Phán Quan thuộc hàng biến thái trong đám biến thái . Tham vọng của cô quá lớn, trong phó bản gây họa thì thôi , thế giới hiện thực căn bản dung thứ nổi cô .
Miêu Tiểu Tư bước tới bưng một bát m.á.u lên, vô cảm uống sạch, đó học theo đám áo đen, ném cái bát .
"Được ." Phán Quan và Miêu Thần . Ngay đó, họ bước đến tế đàn hình tam giác, giơ d.a.o găm lên, rạch mạnh một đường trong lòng bàn tay.
"Hành lễ!" Phán Quan lệnh.
Tất cả đều rạch nát lòng bàn tay, rảy m.á.u lên tế đàn. Kỳ lạ là một hồi lâu, tế đàn cư nhiên hề phản ứng.
"Chuyện gì thế ?" Miêu Thần bước tới một bước, bắt đầu kiểm tra vị trí đặt của các đạo cụ, cố gắng tìm mấu chốt của vấn đề.
Miêu Tiểu Tư cụp mí mắt, gì. Trong bầu khí tĩnh lặng, cô bỗng thấy tiếng sột soạt truyền đến từ xung quanh.
"Phán Quan, cây Trượng Medusa , chúng trúng kế !" Miêu Thần cuối cùng cũng phản ứng , sắc mặt cô biến đổi, căm hận rít qua kẽ răng một câu.
Dứt lời, từ đằng xa vang lên tiếng nổ đinh tai nhức óc. Hưu! Ba quả tên lửa lao nhanh như chớp từ phía chân trời tới.
"Né mau!"
Mọi tức khắc biến sắc, đồng loạt tránh xa tế đàn. Tên lửa dường như định vị từ , lao thẳng về phía tế đàn. Tuy nhiên khi đến gần xảy vụ nổ, phía tế đàn bỗng dưng xuất hiện một lớp khiên bảo vệ màu vàng, chặn tất cả tên lửa.
"Phán Quan trưởng lão, chân núi một nhóm kéo đến bao vây chúng , hình như là của chính phủ." Lúc , một tên áo đen phụ trách thám thính buông ống nhòm chạy đến báo cáo.
Phán Quan giật , ngoài sự bất ngờ thì vẫn hề mất bình tĩnh: "Không , , chúng còn Nhẫn Medusa và Mặt nạ Medusa, cần sợ bọn chúng."
Miêu Thần bước tới, thận trọng : " thấy nhất là đừng đối đầu trực tiếp với bọn họ. Tìm một lối mỏng manh nhất mà đột phá, rút lui ."
Phán Quan suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng đưa phản hồi: "Mang theo đạo cụ, còn xử lý sạch ."
Miêu Thần lĩnh hội ý đồ của cô , vung tay phóng nhiều con phi d.a.o, mỗi d.a.o hạ một , xử lý dãy mặc áo đen như thể thái rau . Những đều là tâm phúc của Phán Quan mà kết cục còn như thế, huống chi là cô tóc bạc và cô tóc đen dài.
Cô tóc bạc hét lên một tiếng, chạy đến trốn bên cạnh Miêu Tiểu Tư, nhưng kịp một con phi d.a.o cắm phập n.g.ự.c, cả đổ rạp xuống. Cô tóc đen dài cũng chẳng khá hơn là bao, vung đao định đỡ thì một cú đá mang theo thần lực của Miêu Thần đá bay ngoài, bất tỉnh nhân sự.
Miêu Tiểu Tư cảm thấy một bàn tay đang nắm c.h.ặ.t lấy ống quần . Cô cúi đầu xuống, thấy cô tóc bạc vẫn còn sót tàn. "Đại... đại ca," cả cô run lên bần bật, thều thào phát lời cầu xin, "cứu em với..."
Miêu Tiểu Tư lập tức c.h.ế.t lặng. Cô tóc bạc là ít sợ đau nhất, nhưng cô cũng sợ c.h.ế.t! Hiện giờ trong lòng cô còn sự hưởng lạc, chỉ sự hoảng loạn, hoảng loạn tột độ, chỉ thể gửi gắm hy vọng cuối cùng lên vị "đại ca" của .
"Có Đạo, thôi." Trong lúc Miêu Tiểu Tư đang thất thần, Phán Quan bước tới kéo cô một cái.
Miêu Tiểu Tư yên bất động: "Em nữa, các ."
"Em đang gì thế?" Phán Quan khẽ quát: "Đừng nghịch nữa." Cuối cùng, thấy Miêu Tiểu Tư vẫn im tại chỗ, rằng, cô liền bảo: "Chẳng chỉ là hai đứa thuộc hạ thôi , về chị tìm cho em mười đứa khác, mau theo chị."
Không ngờ Miêu Tiểu Tư nghiêm túc gạt tay cô , gằn từng chữ: "Em , em ."
Phán Quan cô trân trân một cách kỳ lạ, đang định nổi giận thì bỗng nhiên biến sắc. Chỉ thấy xung quanh đột nhiên luồng khí lưu chuyển động. Tức thì hư như ném đá xuống nước, dâng lên từng đợt gợn sóng. Tiếp đó, vài bóng hiện từ trong những gợn sóng đó, đầu là hai một nam một nữ mang mặt nạ hình thiên bình, khoác áo choàng màu xanh lục thẫm, huy hiệu n.g.ự.c cũng in hình thiên bình.
"Phù hiệu ... là của Thánh Sở!" Miêu Thần và Phán Quan đồng loạt ngẩng đầu, mặt đều lộ rõ vẻ kinh ngạc.
Ai cũng , phù hiệu đặc trưng của Thánh Sở chính là một chiếc Thiên Bình vững chãi. Thiên Bình đại diện cho sự cân bằng, công bằng, trật tự và hài hòa, đồng thời cũng là biểu tượng của các Thải Phán Quan. Là tổ chức chính thức lớn nhất, Thánh Sở luôn theo đuổi một sự "cân bằng" nhất định: cân bằng giữa chơi và thường, cân bằng giữa nghề nghiệp chính nghĩa và nghề nghiệp tà ác... Chuyện xảy bên trong Bí Cảnh thì Thánh Sở quản nổi, nhưng chỉ cần là chuyện xảy Trái Đất và dấu hiệu phá vỡ sự cân bằng , Thánh Sở nhất định can thiệp.
"C.h.ế.t tiệt, của Thánh Sở đến đây." Miêu Thần thấy thấp giọng mắng một câu. Tình hình lúc , cũng nổi nữa .
Theo kế hoạch ban đầu, bọn họ cố tình đợi đến khi Tất Lễ Hoa phó bản mới hành động, ngờ giờ đây Tất Lễ Hoa đến nhưng kinh động đến của Thánh Sở.
"Phán Quan, giờ tính ?" Miêu Thần lúc cũng hoảng loạn.
"Xông lên , đ.á.n.h nhanh thắng nhanh!" Phán Quan quét mắt hai đeo mặt nạ đối diện, đó lệnh: "Xử lý sạch hết."
Dứt lời, cô rút một thanh đằng kiếm dài một mét. Lúc ám sát Lý Bái Thiên cô còn dùng đến thanh kiếm , giờ đây mang nó , đủ thấy áp lực mà Thánh Sở mang cho cô lớn đến nhường nào. Đằng kiếm rút , khí thế của Phán Quan tăng vọt, cô c.h.é.m một kiếm. Kiếm khí kéo dài ngoài mười mấy mét, tạo thành một luồng sóng khí khổng lồ, khi đến gần, sóng khí đột ngột biến thành một hình nhân cao năm mét, lao về phía một trong hai đeo mặt nạ.
Tuy nhiên, đàn ông đeo mặt nạ thiên bình đó bình tĩnh đến lạ kỳ. Chỉ đợi luồng sóng khí điên cuồng lao tới, tay trái lấy một lá bùa, b.úng ngón tay một cái, lá bùa tự bốc cháy trong hư . Tiếp đó, mặt đất mặt tức thì xuất hiện một con Mộc Chương Ngư (bạch tuộc gỗ) khổng lồ.
Rắc rắc rắc rắc!!!
Thân hình màu vàng nâu của con bạch tuộc gỗ khổng lồ trông vẻ vụng về nhưng cực kỳ hung hãn. Nó đ.á.n.h tan luồng sóng khí hình mà chút hồi hộp nào, đó nhanh ch.óng quơ tám chiếc vòi khổng lồ, lao thẳng về phía Phán Quan.
"Phù Sư?" Phán Quan kinh ngạc, cô cũng ngờ đến từ Thánh Sở mạnh đến , chỉ một chiêu phá tan kiếm khí của .