(Ko CP) Xuyên không Ta Cho Cả Nhà Cực Phẩm Ăn Đòn - Chương 81: Thiếu gia, nhà ta bị trộm rồi!

Cập nhật lúc: 2026-03-20 22:30:44
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Vừa khỏi Trân Tu Trai, cả con phố im ắng lạ thường.

 

Kinh thành giới nghiêm giờ Tuất ( tám giờ tối), đường cấm lưu thông phố, chỉ của Binh Mã Chỉ Huy Ty qua tuần tra.

 

Diêm Hiểu Hiểu áng chừng thời gian, giờ đầu giờ Hợi (chín giờ tối).

 

Nhà bình thường giờ ngủ hết , còn cô vẫn bôn ba ngoài đường, tất cả đều tại Tào Hâm gây .

 

Bồi thường! Nhất định bắt bồi thường!

 

Chẳng lẽ phụ nữ thể thức khuya ? Thức khuya chỉ dễ lão hóa, mà còn thể ảnh hưởng đến tuổi thọ nữa. Cơ thể cô vốn dĩ yếu, khó khăn lắm mới cô điều dưỡng thành bộ dáng khỏe mạnh, tràn đầy tinh thần như hiện tại. Tất cả là vì tên Tào Hâm , khiến cô mạo hiểm việc thâu đêm, nguy cơ cơ thể suy yếu!

 

Diêm Hiểu Hiểu nội tâm phong phú, tránh các binh lính tuần tra, nhanh ch.óng đến Tào gia.

 

Tường viện của Tào gia cao hai mét. Diêm Hiểu Hiểu lùi vài bước, lấy đà chạy, chân nhẹ nhàng đạp tường, thể bật cao, một tay bám c.h.ặ.t lấy tường viện. Cô thò đầu thử, sân viện im ắng, tiếng động nào.

 

Diêm Hiểu Hiểu trèo qua tường, nhẹ nhàng đáp xuống đất.

 

Tào gia chỉ là một nhà giàu bình thường, buổi tối thị vệ hạ nhân tuần tra, Diêm Hiểu Hiểu dễ dàng tiến khu nhà ở. Cô từng đến Tào gia, bố cục, càng kho chứa đồ ở .

 

điều khó cô. Không chỗ nào quan trọng, thì cô sẽ bỏ sót chỗ nào cả.

 

Lấy từ trong gian một gói t.h.u.ố.c mê, Diêm Hiểu Hiểu thổi từng căn phòng, bất kể trong nhà đèn , cứ thổi là xong. Ba sân viện lớn, năm sáu chục căn phòng, cô mất nửa canh giờ mới thành.

 

Đi dạo một vòng, Diêm Hiểu Hiểu cũng nắm bố cục đại khái của Tào gia.

 

Phòng hạ nhân thì thôi , chẳng bao nhiêu đồ béo bở, mà hạ nhân cũng dễ dàng gì, tha cho họ.

 

Cô chuyên chọn những phòng chủ nhân trông vẻ giàu để , tuân theo nguyên tắc lấy gì thì lấy. Nơi nào cô qua, ngoại trừ vẫn còn đất thu , thì bốn bức tường đều trống rỗng.

 

Mãi đến khi tìm đến khu chủ viện, Diêm Hiểu Hiểu đẩy cửa bước , liền thấy cảnh ba đang hôn mê, trong đó cả Tào Hâm.

 

"Chậc, giàu đúng là cách chơi bời." Diêm Hiểu Hiểu hề ngượng ngùng mà thưởng thức vài cái, bắt đầu việc chính – xét thấy việc di chuyển những giường tiện, Diêm Hiểu Hiểu miễn cưỡng để cả chiếc giường cho họ.

 

Một lát , gian phòng chính vốn bố trí xa hoa trở nên trống trải như động tuyết.

 

"Ê?"

 

Mọi thứ thể thu trong phòng đều thu hết, chỉ còn chiếc tủ cổ (bác cổ giá) trống trơn.

 

Diêm Hiểu Hiểu vốn định cất chiếc tủ cổ , nhưng đầu thử thu, ; thử nữa, vẫn thất bại.

 

Diêm Hiểu Hiểu lập tức hứng thú, chiếc tủ cổ hẳn là bí mật gì đây.

 

vòng quanh chiếc tủ hai vòng, đẩy thử, nhúc nhích; đổi hướng đẩy, vẫn nhúc nhích.

 

Gãi đầu, Diêm Hiểu Hiểu ghé sát chiếc tủ cổ, cẩn thận sờ soạng tìm kiếm. Không cô chạm chỗ nào, bỗng thấy tiếng "cạch" một cái. Viên gạch xanh tủ từ từ dịch chuyển , để lộ một mật đạo đủ cho một qua.

 

Mắt Diêm Hiểu Hiểu lập tức sáng rực.

 

Bật đèn pin dọc theo mật đạo xuống, cô thấy bên là một mật thất đá rộng mười mét vuông.

 

Trong mật thất, dựa tường là hơn mười chiếc rương gỗ, ngoài còn một chiếc bàn, bàn bày sổ sách, bên cạnh là một hộp gỗ đang mở.

 

Diêm Hiểu Hiểu cũng chẳng buồn kiểm tra. Bất kể là thứ gì, cứ thu là xong. Lấy hết về, lúc nào rảnh rỗi ở nhà từ từ xem kỹ.

 

Nhanh ch.óng trở lên từ mật thất, cô cũng đặt chiếc tủ cổ về chỗ cũ mà thẳng đến căn phòng tiếp theo.

 

...

 

Mèo Dịch Truyện

Đợt càn quét kéo dài đến tận hơn hai giờ sáng, coi như mới dọn dẹp sạch sẽ bộ Tào gia.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ko-cp-xuyen-khong-ta-cho-ca-nha-cuc-pham-an-don/chuong-81-thieu-gia-nha-ta-bi-trom-roi.html.]

 

Ban đầu, Diêm Hiểu Hiểu còn định tháo dỡ cả hành lang gấp khúc của Tào gia, ném hòn non bộ xuống hồ nước nhân tạo. lúc cô quá buồn ngủ, chỉ về nhà ngủ, nên đành bỏ qua mấy chỗ đó.

 

Trên đường về, cô còn ghé qua Mĩ Vị Quán, đặt xuống những nguyên liệu sẽ dùng trong ngày, mới về nhà. Sau khi tắm rửa sơ qua, cô đặt lưng xuống là ngủ .

 

Cô ngủ một giấc cực kỳ ngon lành, đến tận mặt trời lên cao mới thức dậy.

 

Trân Tu Trai, Tào gia và các cửa hàng danh nghĩa Tào gia thì như nổ tung.

 

Tuy giờ là tháng Năm, nhưng đêm vẫn còn khá lạnh.

 

Tào Hâm ngủ khỏa suốt một đêm, sáng hôm dậy thì nghẹt mũi đau đầu. Mơ mơ màng màng mở mắt, liền cảm thấy tình hình gì đó .

 

Ê, c.h.ế.t tiệt, cửa sổ ?!

 

Cái khung cửa sổ đang há hốc một cái lỗ lớn là thật ?

 

Nhìn thêm một cái nữa, thấy tóc dựng ngược hết lên - thằng quái nào dám dọn sạch phòng thế ?!

 

Chưa kịp hồn, ánh mắt dịch xuống, thấy cảnh tượng khiến sợ hãi - mật thất trong phòng mở toang!

 

Lần chẳng quan tâm đến điều gì nữa, lăn lê bò toài từ giường xuống, lao thẳng đến mật thất.

 

Tiếng động hai nàng tỳ nữ xinh giường tỉnh giấc. Hai cô mở mắt, thấy cảnh tượng mặt, liền phát tiếng hét thất thanh từ tận linh hồn: "Á á-"

 

Bản song ca the thé ch.ói tai xuyên thủng mây xanh, mở màn cho chuỗi ngày xui xẻo của Tào gia.

 

Khi quản gia tìm đến, chỉ thấy Tào Hâm thất thần, liệt nền gạch của mật thất. Hắn hề mặc quần lót, cũng chẳng cảm thấy m.ô.n.g lạnh.

 

Cho dù quản gia tự nhận già dặn, trầm , cũng cảnh tượng cho kinh hãi ít.

 

Ông khẽ ho một tiếng, hạ giọng : "Thiếu gia, là ngài mặc quần áo ? Dù là ở nhà , cũng thể cứ thế mà 'phô diễn' giữa ban ngày chứ."

 

Tào Hâm với khuôn mặt tái nhợt, trơ như khúc gỗ đảo mắt xung quanh, thần sắc chợt trở nên hung ác: "Ai? Là ai? Rốt cuộc là ai đang chơi ?!"

 

Quản gia im lặng, , nếu Thiếu gia "thành thật" với ông, thì thành thật .

 

"Thiếu gia, đêm qua nhà trộm. Trừ phòng hạ nhân, tất cả phòng của chủ t.ử đều kẻ trộm vét sạch. Trong bếp ngay cả một hạt gạo, một cành củi cũng còn, nồi niêu cũng trộm luôn, kho chứa đồ cũng . Sáng sớm nay Lão gia và Lão phu nhân đều kinh động, sai đến mời ngài qua đó."

 

Tào Hâm đ.ấ.m mạnh hai cái xuống đất, dậy xông đến mặt quản gia, nghiến răng nghiến lợi, ánh mắt hung tợn: "Nhà trộm thì cần gì ngươi là lão già đặc biệt? Ta mắt để ? Ngươi xem phòng của đây, trông giống như trộm ?! Hả?!"

 

dậy quá nhanh, Tào Hâm choáng váng, một tay ôm trán lắc lư hai cái, tiếp tục mắng: "Một lũ vô dụng! Nhà trộm mà ai , lát nữa sẽ bán hết các ngươi ! Còn ngây đó gì? Mau báo quan ngay!"

 

Quản gia giật , lùi vài bước, do dự : "Thiếu gia, là ngài mặc quần áo ?"

 

Tào Hâm tức giận giơ chân đạp: "Cút, cút ngay! Nếu cút, sẽ bán ngươi ngay lập tức!"

 

Quản gia lăn lê bò toài chạy .

 

Ra khỏi cửa, ông vẫn thấy khó chịu. Giữa ban ngày ban mặt, thể mặc quần áo cơ chứ?

 

Thật sự mặc quần áo cho .

 

Kiềm chế ý mặc quần áo cho chủ nhân, quản gia vội vàng sắp xếp báo quan, an ủi Lão gia và Lão phu nhân, đó quát bảo các hạ nhân đang hoảng loạn, bận tối mặt tối mũi.

 

Nói về Tào Hâm, khi đuổi , lý trí cuối cùng cũng trở . Hắn chỗ cũ chuẩn mặc quần áo, nhưng kết quả...

 

Ê, quần áo ?

 

Hai nàng tỳ nữ run rẩy thò đầu khỏi chăn, giọng nức nở : "Thiếu gia, quần áo của chúng đều tên trộm trời đ.á.n.h lấy mất !"

 

 

Loading...