(Ko CP) Xuyên không Ta Cho Cả Nhà Cực Phẩm Ăn Đòn - Chương 56: Mùi vị Tết đã đến
Cập nhật lúc: 2026-03-20 22:30:19
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thím Hoàng cô em chồng , cạn lời đến cùng cực.
Nghe cái giọng điệu xem, chẳng khác nào toạc là cướp gia sản của Diêm Hiểu Hiểu. Lại còn lôi cả bà và lão chồng , là dựa bà và lão để trấn áp Diêm Hiểu Hiểu nếu cô chịu phục tùng ư?
là quá coi trọng vợ chồng bà !
Nào ngờ, trong mắt , vợ chồng bà và lão chồng cùng lắm cũng chỉ là một món ăn mâm. Nếu ăn hợp khẩu vị thì thể đổ , đổi món mới bất cứ lúc nào.
Cô Hoàng là khách quý đến dự đám cưới con trai, còn là em gái chồng, nên dù Thím Hoàng vui, bà cũng thể hiện mặt: "Con bé Hiểu Hiểu , thì , nhưng tính khí lớn... Nó tự tay thiến Lý Lâm, cô ?"
Cô Hoàng : "Biết chứ, chuyện lan truyền khắp mấy chục dặm quanh đây , ."
Thím Hoàng ngạc nhiên: "Vậy mà cô vẫn mai mối nó cho thằng thứ hai nhà cô ?"
Cô sợ nó thiến luôn thằng thứ hai nhà cô ?
Thím Hoàng , nhưng ý tứ mặt thì rõ ràng như ban ngày.
Cô Hoàng thờ ơ : "Cô xử lý Lý Lâm là vì Lý Lâm lừa gạt cô . Còn con trai đường đường chính chính rước cô về dâu, cô còn dám nổi cơn thịnh nộ lớn như ? Hơn nữa, còn cô và trai đây ?"
Thím Hoàng gì nữa, đưa mắt thôn trưởng: Em gái ruột của ông đấy, tự ông xem mà giải quyết .
Thôn trưởng là ruột nên chuyện hề vòng vo, thẳng thừng: "Cô dẹp ngay cái ý nghĩ đó . Lý Lâm là kẻ lừa , còn cô đây là trực tiếp lừa tiền, cả hai đều kẻ tám lạng nửa cân thôi, cô bé Hiểu Hiểu tức giận mới là lạ, cô coi ai là kẻ ngốc hả. Mau dẹp cái mưu đồ nhỏ mọn đó , lo tìm kiếm cho thằng thứ hai nhà cô một cô gái nhà lành mà cưới, bớt nhăm nhe đến cô bé Hiểu Hiểu . Nếu cô cô nổi giận thật, thì Thiên Vương Lão T.ử đến cũng vô dụng."
Cô Hoàng đến mức mặt đỏ bừng: "Ông là ruột đấy, em gái như thế ?"
Thôn trưởng trừng mắt bà : "Vì tao là ruột mày nên tao mới . Nếu là khác, mày nghĩ tao thèm quản ? Đã lớn chừng mà vẫn việc nghĩ nghĩ . Chỉ nghĩ đến lợi ích, nghĩ đến hậu quả ? Nếu nghĩ kỹ thì cứ đến nhà Lý Lai Phúc mà xem, xương của mày cứng hơn xương vợ chồng Lý Lai Phúc ?"
Cô Hoàng tức c.h.ế.t: "Con trai là trai tân sạch sẽ, cưới cô là đồ hoa tàn liễu rũ, đòi chút bồi thường thì gì sai? Chẳng là nên ? Vả , tiền đó cũng lấy, cuối cùng chẳng vẫn là của con cái họ ? Sao tham lam nghĩ đến hậu quả!" Còn về đứa con riêng vướng víu của Diêm Hiểu Hiểu, cho nó một ít đồ hồi môn là xong, đáng để bận tâm.
Mèo Dịch Truyện
Cô Hoàng tiếp: "Hơn nữa, cũng là vì cho cô . Một phụ nữ thể lúc nào cũng đơn một , đàn ông trụ cột gia đình. Không xa, gặp chuyện gì thì gì phụ nữ mặt, chẳng đều là đàn ông giải quyết hết ?"
Thím Hoàng thầm lườm nguýt đến tận trời, nhịn : "Nếu cô còn giữ cái tâm tư đó, khuyên cô nên dẹp ngay ý nghĩ đó . Những thứ khác , chỉ riêng dung mạo và gia sản của cô bé Hiểu Hiểu, chỉ cần nó chịu gật đầu, thì xếp hàng cầu hôn cho con trai họ còn xếp từ cổng nhà đến cổng làng, mà là trai tân. Nói thêm một câu dễ , tiền, gì thì cứ bảo hầu trong nhà lo liệu là , cần gì tìm một gã đàn ông về để chia chác gia tài? Không môn đăng hộ đối, là cô, cô chịu ?"
Đương nhiên là .
Cô Hoàng lẩm bẩm trong lòng, nhưng miệng thì phục: "Chị dâu hỏi han gì , chị Diêm Hiểu Hiểu đồng ý? Biết bây giờ đang tìm một đàn ông khác để tái giá thì ." Nếu vì thiếu đàn ông, cô dám bỏ trốn? Nói là lừa gạt, ai mà tin!
Chuyện đến nước , nếu Thím Hoàng từ chối nữa thì sẽ mất mặt Cô Hoàng, khiến hai nhà nảy sinh hiềm khích.
Trong lòng vô cùng , nhưng Thím Hoàng vẫn đồng ý: " sẽ giúp cô hỏi thử, nhưng , nếu chuyện thành, cô phiền nữa."
Cô Hoàng lúc mới vui vẻ: "Đó là đương nhiên. là kẻ hổ, đồng ý, lẽ nào mang mặt nóng dán m.ô.n.g lạnh của ?"
Thím Hoàng thầm hừ lạnh trong lòng. Nếu là giữ thể diện, thì chuyện tính toán gia tài của khác chứ?
**
Diêm Hiểu Hiểu dẫn theo Bạch Phương Nương trở về từ nhà thôn trưởng, Đầu bếp Lý tươi đón lên: "Phu nhân về , chúng chờ nãy giờ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ko-cp-xuyen-khong-ta-cho-ca-nha-cuc-pham-an-don/chuong-56-mui-vi-tet-da-den.html.]
Diêm Hiểu Hiểu thắc mắc: "Chờ gì? Các ăn cơm ?"
"Ăn ạ, Thôn trưởng phu nhân đặc biệt nhờ Cẩu Đản mang thức ăn sang cho chúng , còn định gọi chúng qua dự tiệc nữa, nhưng vì trong nhà thể , nên và Trình Bình ."
Diêm Hiểu Hiểu vốn định bảo họ qua chung vui. Lúc đó Đầu bếp Lý lấy cớ để từ chối, ngờ Thím Hoàng cho qua gọi.
"Ăn là ."
Diêm Hiểu Hiểu gật đầu, định bảo họ nghỉ ngơi.
Đầu bếp Lý vội vàng chặn : "Vẫn cúng Táo Quân mà, cúng xong hẵng ngủ."
Diêm Hiểu Hiểu: "???" Hả? Cúng Táo Quân?
Bạch Phương Nương : "Đến cuối năm , Táo Quân cũng nên về trời để báo cáo những gì thấy trong năm, chúng cần tiễn Ngài một đoạn."
Trình Bình thêm một câu văn vẻ: "Lên trời điều , xuống trần ban phúc lộc."
Dưới sự hướng dẫn của ba , Diêm Hiểu Hiểu vẫn còn ngơ ngác mang đồ cúng , bái lạy, dùng một mồi lửa tiễn vợ chồng Táo Quân lên đường, đợi đến mùng bốn Tết năm sẽ rước hai vị trở về.
(Phong tục mỗi nơi mỗi khác, đây là phong tục quê hồi bé, đương nhiên giờ bếp lò đất còn thì phong tục cũng biến mất .)
Tiễn Táo Quân xong, ngày hôm coi như chính thức bước giai đoạn đếm ngược Tết Nguyên Đán, nhà đều bắt đầu bận rộn.
Diêm Hiểu Hiểu cũng trải nghiệm trọn vẹn khí Tết đậm đà.
Tục ngữ câu: Hai mươi ba cúng ông Công ông Táo, hai mươi tư quét dọn nhà cửa, hai mươi lăm xay đậu đậu phụ, hai mươi sáu cắt thịt, hai mươi bảy g.i.ế.c gà trống, hai mươi tám bột bánh, hai mươi chín hấp bánh bao, đêm ba mươi thức suốt đêm, mùng một đầu năm chúc Tết.
Sáng sớm, Bạch Phương Nương và những khác lục tung rương hòm, mang đồ đạc sân. Trong sân trải chiếu, chăn màn chất đống lên .
Trình Bình lấy một mảnh vải rách che kín đầu mặt, tay cầm một chiếc sào dài buộc chổi, bắt đầu quét dọn nhà cửa từ trong ngoài.
Bạch Phương Nương và Đầu bếp Lý cầm gậy gỗ gõ tường qua , miệng lẩm bẩm: "Gõ gõ tường, gõ gõ núi, rết rết, bọ cạp chui hết~"
Niuniu thì mừng rỡ nhảy bổ lên đống chăn màn đùa nghịch, lúc chui lúc thò đầu , khúc khích ngừng.
Chỉ Diêm Hiểu Hiểu trơ đó, nên gì.
Bạch Phương Nương đầu thấy cô, vội gọi: "Phu nhân cũng qua đây gõ . Gõ hết ngóc ngách trong nhà, xua đuổi hết côn trùng độc hại , để năm chúng quấy phá."
Diêm Hiểu Hiểu vốn là dứt khoát sát phạt, nhưng lúc tay chân nên đặt ở . Cô bắt chước Bạch Phương Nương gõ hai cái thì Đầu bếp Lý : "Phu nhân còn niệm chú nữa mới , cũng niệm vài câu ạ."
Diêm Hiểu Hiểu chớp chớp mắt: "Gõ gõ tường, gõ gõ núi, rết rết, bọ cạp chui hết~"
Niệm hai , cái cảm giác tự nhiên biến mất, cô vui vẻ gõ gõ khắp nơi.
Nhất thời, tiếng vui vẻ ngớt vang vọng trong sân nhỏ.
Thím Hoàng đến cửa, thấy tiếng bên trong, lưỡng lự nên bước .