(Ko CP) Xuyên không Ta Cho Cả Nhà Cực Phẩm Ăn Đòn - Chương 188: Phiên ngoại Lâm Đới Tử (9)
Cập nhật lúc: 2026-03-20 22:33:07
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tỉnh giấc, còn đang tính toán thế nào để tiếp tục gây rối, thì thấy Khúc Lâm Lang dẫn theo đám mụ già hung dữ xông : "Người , bắt lấy tiện nhân dám mưu hại Lão Công gia !"
Ta căn bản rõ nàng gì, chỉ thấy hai mụ già béo lù lù bước đến bắt . Ta giận dữ quát: "Khúc Lâm Lang, ngươi dám! Hôm nay ngươi đụng một cái, sẽ bảo Phụ tìm Đại ca tính sổ!"
Ngày thế, Khúc Lâm Lang sẽ kiêng dè.
, Khúc Lâm Lang những sợ hãi, mà còn đầy tức giận, tiến lên tát một cái thật mạnh: "Ngươi còn dám nhắc đến Phụ ? Phụ tiện nhân ngươi hại c.h.ế.t !"
Ta định chống trả, lời Khúc Lâm Lang , lập tức sững sờ: "Cái gì? Ngươi gì cơ? Ai c.h.ế.t ?"
Khúc Lâm Lang phớt lờ , phất tay hiệu cho hai mụ già túm lấy cánh tay , kéo ngoài.
Cánh tay vặn đau điếng, nhưng bằng sự hoảng loạn trong lòng . Ta gào khản giọng: "Khúc Lâm Lang, ngươi cho rõ ràng , rốt cuộc là chuyện gì? Sao hại c.h.ế.t Phụ ? Nói mau !"
Ta vùng vẫy suốt quãng đường, hai mụ già lôi phòng củi.
Hai mụ già lúc còn đạp mấy cái thật mạnh: "Tiện tỳ nhỏ nhà ngươi cũng ngày hôm nay! Không còn Lão Công gia chống lưng nữa, xem còn ai bảo vệ ngươi!"
Ta cuộn thành một cục, hai tay ôm lấy đầu, cố gắng che chắn mặt.
Đến lúc , dù tin, cũng thể tin - Phụ mất. Người đàn ông yêu thương , cưng chiều , chuyện đều chiều theo ý , c.h.ế.t .
Trước mắt mờ , chất lỏng ấm nóng trượt dài má. Ta ngơ ngẩn đưa tay sờ lên, ướt át. Hóa từ lúc nào, nước mắt giàn giụa.
Sau đó, của nha môn đến, lấy tội danh mưu hại Lão Thừa Ân Công, nhốt đại lao.
Cuối cùng, qua lời của sai dịch, cũng sự thật về cái c.h.ế.t của Phụ - hóa là do uống rượu quá chén, dẫn đến đột quỵ mà qua đời.
Kể từ khi Phụ tỉnh cơn hôn mê, sức khỏe còn như . Sau đó vì mà ông lao tâm khổ tứ, căn bản điều dưỡng t.ử tế, chọc giận đến ngất hai , thể càng lúc càng suy kiệt.
lúc Thái hậu băng hà, Phụ đau buồn quá độ, tình trạng sức khỏe ngày một sa sút. Thế mà suốt ngày đắm chìm trong cảm xúc của riêng , ngày ngày chỉ nghĩ để báo thù con Nguyễn Mẫn, căn bản hề nhận điều đó.
Nếu sớm Phụ ở trong tình trạng , nhất định sẽ gây rối như thế. Ta nhất định sẽ ngoan ngoãn, để ông bớt lo lắng. Ta nhất định sẽ vì sự nhỏ nhen mà cố ý kéo Phụ uống rượu...
điều khó khăn nhất đời , chính là hai từ "giá như".
Sau khi sự thật về cái c.h.ế.t của Phụ , nản lòng thoái chí.
Ta chợt cảm thấy việc kinh lẽ là một sai lầm.
Nếu vì , Tam hoàng t.ử sẽ đoạn tuyệt với Thừa Ân Công phủ, lẽ cũng sẽ c.h.ế.t; nếu vì , Phụ giờ vẫn đang là Thừa Ân Công khỏe mạnh.
Người yêu thương và yêu thương đều c.h.ế.t, sống tiếp còn ý nghĩa gì nữa.
đủ dũng khí để tự sát, đành sống lay lắt qua ngày.
Bản án dành cho nhanh ch.óng tuyên bố: lưu đày ba ngàn dặm, xá tội.
Ngày lưu đày, thời tiết , ánh nắng chiếu lên , ấm áp, nhưng sưởi ấm trái tim .
Ta theo đoàn lưu đày, bước chân nặng nề rời khỏi kinh thành.
Trên đường cái vài đang chờ, họ đều là đến tiễn biệt những kẻ lưu đày.
Ta hành lý, cũng chẳng ai đến tiễn.
Ta lạnh lùng ngoài đám đông, những bịn rịn chia tay, thầm nghĩ, nếu Phụ còn sống, chắc cũng sẽ đến tiễn .
Không, nếu Phụ còn sống, căn bản sẽ rơi bước đường .
Lòng đau đớn, nhưng hốc mắt khô cạn thể rơi thêm một giọt lệ nào nữa.
"Nhìn xem đây là ai? Không là nghĩa nữ Thừa Ân Công phủ, Tiêu Minh Châu Tiêu Lục tiểu thư , t.h.ả.m hại đến mức ?"
Một giọng chua ngoa, cay nghiệt truyền đến.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ko-cp-xuyen-khong-ta-cho-ca-nha-cuc-pham-an-don/chuong-188-phien-ngoai-lam-doi-tu-9.html.]
Ta theo hướng phát âm thanh, liền thấy cỗ xe ngựa đỗ bên cạnh, chủ tớ Tiêu Như Ý bước xuống.
Thu Quỳ đỡ Tiêu Như Ý, ánh mắt đầy khinh bỉ : "Tiểu thư nhớ nhầm . Đây Lục tiểu thư phủ chúng , Thái hậu nương nương đích lệnh, cho phép nàng mang họ Tiêu. Kẻ mặt , là hung thủ g.i.ế.c , tiện dân Lâm Đới Tử."
"Ôi chao, cái trí nhớ của , quên mất chuyện . Chậc chậc, tiện dân vẫn là tiện dân thôi, dù nâng đỡ nàng thế nào, cũng thể biến nàng thành phượng hoàng . Nói chừng nàng bay nửa chừng sẽ rơi xuống, đập c.h.ế.t cả nâng đỡ nàng đấy. Nhìn xem... sẽ rõ."
"Ôi chà, Tiểu thư , đây chẳng là một chổi ? Ai dính là xui xẻo ngay..."
Bị hai chủ tớ phiên châm chọc, ngọn lửa giận dữ ngút trời bỗng bùng lên trong trái tim vốn chai sạn của .
Nói , kẻ gây tội chính là tiện nhân .
Nếu tiện nhân chiếm đoạt phận của , gì nhiều chuyện xảy đến thế! Tiện nhân những hối , mà còn chạy đến mặt tùy tiện chế giễu, lời lẽ hề chút tôn trọng nào với Phụ .
Nếu đáng c.h.ế.t, thì loại súc sinh như nàng càng nên xuống mười tám tầng địa ngục!
Hai chủ tớ càng châm chọc càng đắc ý. Ta , bọn họ thấy bộ dạng t.h.ả.m hại của .
Mèo Dịch Truyện
Ta cố tình cúi đầu, giả vờ co rúm sợ hãi.
Quả nhiên, Tiêu Như Ý mắc bẫy, nàng bước thẳng đến mặt , đưa tay túm mặt : "Đồ tiện nhân nhà ngươi còn dám tranh giành với , ngươi..."
Ta bỗng nhiên vươn tay ôm chầm lấy nàng , ngẩng đầu c.ắ.n mạnh mũi nàng một cái.
Tiêu Như Ý đau đớn gào thét t.h.ả.m thiết.
Lòng thấy sung sướng tột độ, c.ắ.n mạnh lấy một miếng thịt, nhanh ch.óng c.ắ.n thêm một miếng nữa.
Động tĩnh bên kinh động đến quan sai áp giải.
Quan sai dùng vỏ đao đ.á.n.h mạnh hai cánh tay, đập đầu và lưng . Cuối cùng, giật tóc kéo .
Nhìn thấy Tiêu Như Ý c.ắ.n rách cả cái mũi, khuôn mặt m.á.u me be bét, nhai ngấu nghiến miếng thịt trong miệng, lớn: "Đồ tiện nhân nhà ngươi, dựa mụ tiện nhân Nguyễn Mẫn chống lưng, chiếm phận của thì ! Với bộ dạng của ngươi, xem còn ai dám cưới ngươi nữa! Ha ha ha..."
Tiêu Như Ý phát điên lên g.i.ế.c .
Thân thể đau đớn vô cùng, nhưng chẳng sợ hãi chút nào: "Đến đây, g.i.ế.c ! Đồ đ*ếm! Thứ súc sinh bằng cầm thú, chiếm tổ chim cút! Dù c.h.ế.t, cũng sẽ nguyền rủa ngươi, nguyền rủa Nguyễn Mẫn, nguyền rủa tất cả các ngươi, c.h.ế.t xuống mười tám tầng địa ngục!"
Tiêu Như Ý kéo , cũng sai dịch quất roi thật mạnh một trận.
Thân thể thương quá nặng, t.h.u.ố.c thang gì, sang ngày thứ hai, bắt đầu phát sốt cao.
Ta sẽ sống nổi nữa. Tiêu Như Ý sẽ bỏ qua , mà sai dịch cũng sẽ tha cho .
Đến nước , cũng chẳng còn gì để sợ.
Sống cũng chỉ là chịu tội, chi bằng c.h.ế.t cho nhẹ nợ.
dịch vì sốt cao mà dừng việc áp giải, ngược còn ngừng dùng roi quất , thúc giục nhanh lên như thể đang lùa súc vật.
Ta mặt đất, miệng mạnh mẽ phun một b.úng m.á.u lẫn bọt.
Cây roi quất lên chắc chắn đau, nhưng còn cảm giác gì nữa.
Dưới bầu trời xanh biếc, dường như thấy hai bóng dáng màu vàng tươi nắm tay bước lên bậc thang ngự điện cao ngất. Người phụ nữ đội phượng quan kiều diễm ngoái đầu một cái.
Mắt bỗng trợn tròn.
- Người phụ nữ , rõ ràng chính là bộ dạng của !
"C.h.ế.t ?"
dịch A cúi xuống kiểm tra thở của phụ nữ mặt đất, khẳng định: "C.h.ế.t ."
"C.h.ế.t là , đỡ ăn với Thừa Ân Công phủ. Tiếp tục lên đường thôi."