(Ko CP) Xuyên không Ta Cho Cả Nhà Cực Phẩm Ăn Đòn - Chương 18: Có nhà riêng rồi

Cập nhật lúc: 2026-03-20 22:29:30
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Dù cằm Lý Bà T.ử vỡ, nhưng bà thương nghiêm trọng , giường hai ngày là thể xuống đất . một là cảm thấy hổ, hai là sợ hãi Diêm Hiểu Hiểu, nên mấy ngày nay bà cứ trốn trong nhà dám ngoài.

 

Hôm nay vì trong phòng bí bách quá, thấy Diêm Hiểu Hiểu nhà, bà mới ngoài một chút. Ai ngờ, bao lâu thì thấy Diêm Hiểu Hiểu đ.á.n.h xe ngựa trở về.

 

Lý Bà T.ử trợn tròn mắt chiếc xe ngựa, biểu cảm như thể thấy quỷ.

 

Đó là xe ngựa đấy, là thứ gia đình bình thường thể mua nổi ? Chắc chắn là con yêu nghiệt tiêu hết một trăm lạng bạc !

 

Lý Bà T.ử theo bản năng nổi điên c.h.ử.i mắng, nhưng mở miệng thì kéo động vết thương, bà mới nhớ Diêm Hiểu Hiểu mắt là yêu quái nhập hồn, mà bà thể đắc tội.

 

Lý Bà T.ử lập tức xẹp xuống, dám bỏ , ngượng nghịu đó, một tay đỡ cằm, nặn giọng nịnh nọt: "Ngươi vất vả , đói bụng ? Ta lập tức bảo Lai Đệ đồ ăn cho ngươi." Quay đầu, bà the thé gọi: "Tôn Lai Đệ, cái đồ tiện nhân hạ lưu nhà ngươi, thấy Hiểu Hiểu về ? Còn mau đồ ăn, lấy thịt muối trong nhà xào ngay! Cứ ngày ngày ủ rũ trong bếp như ấp trứng , lão Tam đúng là xui xẻo tám đời mới rước cái loại lười biếng như ngươi!"

 

Mặc dù phát âm vẫn còn ngọng nghịu, nhưng ít thể hiểu bà đang gì.

 

Diêm Hiểu Hiểu : "Không cần nấu cơm . Sắc t.h.u.ố.c cho Niuniu, đun một nồi nước nóng, và Niuniu tắm."

 

Lý Bà T.ử xòa, tiếp tục mắng Tôn Lai Đệ: "Ngươi còn ở trong phòng gì, mau lên! Để chậm trễ chuyện của Hiểu Hiểu, xem xử lý ngươi thế nào!"

 

Diêm Hiểu Hiểu lười diễn kịch, xách chăn đệm, ôm Niuniu về chính phòng.

 

Thoáng cái, hai ngày trôi qua.

 

Lý Mộc vẫn trở về, Lý Bà T.ử và Lý lão đầu bắt đầu hoảng sợ.

 

Lý Bà T.ử bò cửa sổ ngó, thấy trong sân ai, mới rướn sát tai Lý lão đầu hỏi: "Lão già, con yêu nghiệt đó về nhà hai ngày , lão Đại vẫn về? Chắc nó hại c.h.ế.t lão Đại chứ?"

 

Lý lão đầu cũng hoảng: "Cái . Dù nó thật sự con yêu nghiệt đó hãm hại, thì chúng cách gì?"

 

Lý Bà T.ử lập tức nhịn , bật lớn: "Con trai đáng thương của ơi!~"

 

"Im miệng!" Lý lão đầu quát khẽ một tiếng, trừng mắt Lý Bà T.ử đầy vẻ giận dữ: "Ngươi sợ con yêu nghiệt đó thấy, kéo cả nhà chúng theo ?"

 

Giọng Lý Bà T.ử khẽ dừng , bà mất hết cả thần sắc: "Không, chứ? Nếu cả nhà chúng xảy chuyện, thôn trưởng và tộc trưởng sẽ ?"

 

Lý lão đầu bất mãn: "Nếu bọn họ chịu quản, nhà chúng đến mức ? Ta thấu , đừng thấy bình thường chúng nó tỏ hòa khí nhân từ, đến khi gặp chuyện thì chẳng ai đáng tin cậy cả. Ta nhờ tìm lão Nhị, đến giờ vẫn tin tức gì, khỏi cần cũng là nó hết lòng. Cái thằng khốn lão Nhị đó, như ch.ó hoang sổng chuồng, là biệt tăm biệt tích, chẳng thèm về nhà xem xét gì. Nếu do nó rước cái thứ tai họa về, thì con yêu nghiệt đó bám lấy nhà chúng !"

 

Mắng thầm một hồi, thấy Lý Bà T.ử đến sưng cả mắt, trong lòng ông cũng cảm thấy khó chịu: "Thôi , đoán mò thôi, lão Đại nhớ vợ con nên đến nhà bố vợ ở tạm . Cứ bảo lão Tứ sang thôn Vương xem , nếu ở nhà bố vợ, thì gọi về."

Mèo Dịch Truyện

 

Tranh thủ trời còn sớm, Lý An Bình chạy một chuyến, đến tối thì rũ rượi về: "Đại ca nhà vợ với đại tẩu, chờ con yêu nghiệt trong nhà mới về." Nếu thể, cũng dọn ngoài ở, tiếc là lập gia đình, nhà bố vợ nào để nương náu. Hàng xóm láng giềng trong thôn thì sợ gặp phiền phức, ai dám chứa chấp, đành nhịn nỗi sợ hãi, ngày nào cũng về nhà ngủ.

 

Lý lão đầu thở phào nhẹ nhõm, nhịn mắng: "Cái thằng bất hiếu ."

 

Lý An Bình gần như sụp đổ: "Cha , cứ thế cũng , chúng nghĩ cách tống cổ cái đó mới chứ. Nếu cứ để nàng loạn như , cái nhà của chúng sẽ tan nát mất."

 

Lý Bà T.ử cũng : "Lão Tứ đúng, nghĩ cách đuổi nàng thôi. Yêu nghiệt ở trong nhà sẽ bại hoại vận may đấy." Nhìn những ngày xui xẻo của nhà bà .

 

Lý lão đầu thở dài: "Ta đuổi nàng ? Nếu đuổi thì đuổi từ lâu ." Ngay cả Miếu Thanh Chân Nhân cũng về phe nàng , ông còn thể gì nữa?

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ko-cp-xuyen-khong-ta-cho-ca-nha-cuc-pham-an-don/chuong-18-co-nha-rieng-roi.html.]

Lý Bà T.ử đỡ cằm, ngọng nghịu : "Cũng cách..."

 

Ba thì thầm to nhỏ một lúc, sáng hôm , Lý Bà T.ử móc một xâu tiền đồng từ thắt lưng đưa cho Lý An Bình: "Con mua hai cân thịt mang đến nhà Đại gia, chuyện vẫn nhờ Đại gia và Đại nương mặt giúp."

 

Đại gia ở đây là Lý Lai Thọ, ruột cùng với Lý lão đầu. Tộc trưởng và thôn trưởng chịu quản chuyện nhà họ nữa, nhưng là em ruột thì thể quản, vì thế, Lý Bà T.ử đặt hy vọng ông .

 

Diêm Hiểu Hiểu đang dạy Niuniu xâu hạt, rèn luyện sự khéo léo của tay bé, thì thấy Tôn Lai Đệ ngoài cửa gọi vọng : "Hiểu Hiểu, Đại gia và Đại nương đến, gặp ngươi, bây giờ ngươi tiện ?"

 

Diêm Hiểu Hiểu suy ngẫm một chút, liền hiểu rõ ý đồ của hai lớn tuổi : "Mời họ ."

 

Vợ chồng Lý Lai Thọ ngoài cửa, bất mãn Lý lão đầu và Lý An Bình. Thấy hai cha con nhà mặt mũi tiều tụy, ánh mắt cầu xin, họ chút động lòng: "Chúng sẽ cố gắng hết sức xoay chuyển tình thế giúp các ngươi, nhưng các ngươi đừng ôm hy vọng quá lớn, nàng chắc nể mặt chúng ." Người nhà rõ chuyện nhà , đây họ ít tỏ thái độ khó chịu với Diêm Đại Nha, giờ đối phương mặt họ mới là lạ.

 

Cháu trai cầu xin đến tận nơi, thấy chúng thật sự đáng thương, tay giúp đỡ thì đành lòng, đành đ.â.m đầu một chuyến.

 

Cả hai chuẩn tinh thần nhục, ngờ Diêm Hiểu Hiểu dễ chuyện một cách lạ thường: "Muốn dọn ? Được thôi. Nói thật, cũng thích sống chung với đám các ngươi, ngày nào bước khỏi cửa cũng thấy một lũ súc sinh, thật xui xẻo."

 

Nụ cứng ngắc mặt Lý Lai Thọ suýt nữa rớt xuống: "Chuyện đây đúng là do bọn họ sai. Ngươi oán khí trong lòng cũng thể hiểu. Thế nhé, ngươi đưa theo đứa bé cũng dễ dàng gì, chúng thể để ngươi chỗ dung . Nhà họ Lý chúng một căn tổ trạch, ở đầu phía Đông thôn. Ta quyết định giao căn nhà đó cho ngươi. Chỗ đó gần giếng nước, ngươi lấy nước cũng tiện."

 

Diêm Hiểu Hiểu nhàn nhạt "Ồ" một tiếng: "Ta nhớ là căn nhà đó hình như tồi tàn đến mức thể ở nữa mà?"

 

Mặt Lý Lai Thọ chút tự nhiên: "Cũng thể ở, chỉ là cần sửa sang cho t.ử tế."

 

Diêm Hiểu Hiểu phất tay: "Vậy thì các ngươi cứ mà sửa sang . Sửa sang xong mà thấy hài lòng, sẽ dắt Niuniu chuyển qua đó ở."

 

Lý Lai Thọ: "..." Không , ý giúp dọn dẹp chút nào!

 

dám phản bác, đành mấy lời khách sáo dắt vợ ngoài, cùng với gia đình Lý lão đầu bàn bạc xem sửa sang nhà cửa thế nào.

 

Chờ bọn họ , Diêm Hiểu Hiểu vui vẻ ôm Niuniu hôn một cái: "Bảo bối, con sắp nhà riêng !"

 

Nói thật, nàng sống quá đủ ở nhà họ Lý .

 

Ở đây, việc ăn uống sinh hoạt đều dè chừng, vệ sinh cá nhân cũng tiện, bằng một cái sân riêng để thoải mái. nàng gốc rễ gì trong thôn , tự xây nhà là điều thể. Nếu tự đòi tổ trạch nhà họ Lý, khó tránh khỏi khó dễ, đòi nữa thì cũng tự sửa sang. Với nhân duyên của nàng, mười phần thì tám, chín phần dân làng sẽ giúp đỡ.

 

Tóm , nếu nàng chủ động đòi, sẽ khó khăn và phiền phức.

 

khác chủ động cho thì khác.

 

Nàng tin rằng, nhà họ Lý vì mau ch.óng đuổi nàng , nhất định sẽ nhanh ch.óng sửa chữa nhà cửa, phòng ngừa nàng kiếm cớ kéo dài thời gian chịu dọn , căn nhà chắc chắn sẽ sửa sang cho .

 

Cũng thể dọn lên trấn. Chỉ là một nàng dắt theo đứa trẻ, dễ khác bắt nạt, nghề nghiệp cố định, lâu dần khó tránh khỏi nghi ngờ.

 

Ở trong thôn thì cần lo lắng điều . Người trong thôn đều sợ nàng , cũng nàng tầm thường, nàng gì cũng tiện. Bình thường chỉ cần lên núi một chuyến, mang chút thịt rừng xuống đổi lấy tiền duy trì cuộc sống, là thể bịt miệng những kẻ ý đồ .

 

Quả nhiên như Diêm Hiểu Hiểu dự đoán, Lý lão đầu thật sự dốc hết tiền dành dụm quan tài , thuê trong thôn giúp sửa sang tổ trạch, mời thợ mộc đóng bộ bàn ghế mới, cho đắp lò sưởi mới, xoong nồi bát đĩa cũng mua mới .

 

Bận rộn suốt năm ngày, cuối cùng căn nhà cũng sửa xong. Lý Lai Thọ đến: "Nhà cửa sửa sang xong , ngươi qua xem thử nhé?"

 

 

Loading...