(Ko CP) Xuyên không Ta Cho Cả Nhà Cực Phẩm Ăn Đòn - Chương 176: Rạn Nứt
Cập nhật lúc: 2026-03-20 22:32:52
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Giải Cổ, Thiên An Đế cảm thấy thư thái dễ chịu. Ngày , cơ thể ngài như chứa một cục than đang cháy, lúc nào cũng chực nổ tung. Không chỉ những hầu hạ xung quanh run sợ, bản ngài cũng vì tính khí nóng nảy mà ăn ngon ngủ yên.
Giờ đây, cuối cùng ngài cũng cảm nhận sự tĩnh lặng lâu , đầu óc cũng trở nên minh mẫn hơn.
Cho đưa Diễm Hiểu Hiểu khỏi cung. Nhớ lời nàng về việc giải Cổ kinh động đến kẻ , ánh mắt Thiên An Đế sắc lạnh. Ngài dặn dò Ảnh vệ bên cạnh nhanh ch.óng kiểm tra tình hình trong cung, đồng thời triệu tâm phúc cung để rà soát những kẻ khả nghi bên ngoài.
Lại về Diễm Hiểu Hiểu. Nàng khỏi cung, bên phủ Thừa Ân Công nhận tin tức.
Nguyễn Mẫn phái Khương Liên Thu chờ sẵn con đường Diễm Hiểu Hiểu nhất định qua để về nhà. Thấy xe ngựa đưa Diễm Hiểu Hiểu tới, Khương Liên Thu vội vàng tiến lên: "Diễm Hương Quân, Lão phu nhân nhà chúng mời ngài ghé qua phủ."
Biết là vì chuyện của Tiêu Dinh, Diễm Hiểu Hiểu dặn dò hộ tống trong cung một tiếng, lên xe ngựa của phủ Thừa Ân Công. Xe ngựa trong cung tự động về.
Suốt quãng đường ai gì.
Vào đến Phúc Thọ Đường, Nữu Nữu đang tíu tít chuyện với Nguyễn Mẫn.
Thấy Diễm Hiểu Hiểu bước , Nữu Nữu chạy lon ton tới, hì hì gọi: "Nương, hôm nay Nương đến đón con sớm thế ạ?"
Diễm Hiểu Hiểu cưng chiều véo nhẹ mũi con gái: "Nương đến chuyện với Lão phu nhân một lát, sẽ đưa con về nhà . Con ngoài chơi với các bạn nhỏ ."
Nữu Nữu Diễm Hiểu Hiểu, đầu Nguyễn Mẫn, "Ồ" một tiếng, hành lễ với Nguyễn Mẫn: "Lão phu nhân, hai chuyện cần bàn, Nữu Nữu xin cáo lui ạ."
Nguyễn Mẫn lườm Diễm Hiểu Hiểu một cái, nhưng gì, cho đưa Nữu Nữu ngoài.
Chờ khỏi, bà mới bất lực Diễm Hiểu Hiểu: "Ngay cả tiếng 'Bá mẫu' cũng gọi nữa ? Chẳng lẽ con vì cái tên hỗn trướng mà thật sự xa lánh Bá mẫu ?"
Diễm Hiểu Hiểu : "Là con sợ Bá mẫu vui, chi bằng con tự điều. Dù thì chuyện , Thừa Ân Công cũng chẳng chiếm lợi lộc gì."
Thấy dáng vẻ của Diễm Hiểu Hiểu, Nguyễn Mẫn rằng bệnh của Hoàng thượng nàng tám phần nắm chắc giải quyết, hoặc lẽ giải quyết xong . Trong lòng bà kìm mắng Tiêu Dinh một trận.
Chuyện Tiêu Dinh đẩy Diễm Hiểu Hiểu ngoài chữa bệnh cho Thiên An Đế, đây bà hề . Mãi đến khi Tiêu Dinh chịu thiệt, sợ Diễm Hiểu Hiểu lung tung bôi nhọ mặt Hoàng thượng, giận dữ về phàn nàn với Nguyễn Mẫn, bà mới .
Nguyễn Mẫn xong lời Tiêu Dinh, thất vọng cực kỳ về con trai cả : "Cả đời , tự nhận là sáng suốt thua kém nam nhi, độc đáo. chỉ hai là lầm. Một là phụ con, lúc khi thành nhận tính cách bạc tình, vô trách nhiệm của ông , khiến suýt hưu, bao năm qua sống trong thấp thỏm; còn chính là con."
"Ta cứ tưởng rằng, lấy phụ con gương, con sẽ lớn lên trở thành một nam t.ử hán đích thực, ơn và giữ lời hứa. Thật , bấy nhiêu năm qua con vẫn luôn như , cũng luôn lấy con niềm kiêu hãnh. ngờ, trong cốt cách con chẳng khác gì phụ con."
"Ngày Hiểu Hiểu chữa khỏi cánh tay cho con, con gì? Con , Hiểu Hiểu đối với con ơn đồng tái tạo, phủ Thừa Ân Công chúng nhất định sẽ là hậu thuẫn vững chắc nhất của nàng. Kết quả con báo đáp nàng như thế ? Rõ ràng Hoàng thượng tính tình định, vì chút tư lợi của bản , con còn đẩy nàng chữa bệnh cho Hoàng thượng."
"Con nghĩ tới, lỡ như nàng chữa khỏi, sẽ đối mặt với hậu quả gì ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ko-cp-xuyen-khong-ta-cho-ca-nha-cuc-pham-an-don/chuong-176-ran-nut.html.]
Tiêu Dinh Nguyễn Mẫn đến mức mặt mày đỏ bừng, c.ắ.n răng chịu nhận : "Muốn giành lấy phú quý, thể mạo hiểm? Vạn nhất nàng chữa khỏi cho Hoàng thượng, thứ chờ đợi nàng chính là phú quý ngập trời, thể ngang nhiên ở Kinh thành. Con cũng là vì con họ mà suy nghĩ."
Ánh mắt Nguyễn Mẫn càng thêm thất vọng: "Con là vì nàng suy nghĩ, con hỏi ý kiến nàng ? Nếu nàng bằng lòng, hôm nay mất mặt con như . Chỉ cần con hỏi ý , hoặc hỏi nàng một câu, nàng cũng đến nỗi trở mặt với con... Thôi, con ngoài , chuyện gì thì cần đến đây."
Rốt cuộc cũng là con ruột của , dù thất vọng, Nguyễn Mẫn cũng sẽ gì Tiêu Dinh. Bà chỉ Diễm Hiểu Hiểu, trong lòng vô cùng hổ thẹn: "Chuyện , là Tiêu Dinh đúng. Dù vui, cũng là vì dạy dỗ con trai . Sao giận con . Chỉ cần con đừng vì tên nghiệt chướng đó mà xa lánh là ."
Thấy thái độ của Nguyễn Mẫn đối với đổi, Diễm Hiểu Hiểu cũng thở phào nhẹ nhõm trong lòng.
Nói thật, nàng thật tâm bội phục và tôn trọng Nguyễn Mẫn. Nếu Nguyễn Mẫn là phân biệt trái, mù quáng bênh vực Tiêu Dinh, tuy nàng thể hiểu, nhưng chắc chắn sẽ thất vọng.
May mắn , Nguyễn Mẫn vẫn là Nguyễn Mẫn mà nàng quen thuộc.
Khi chuyện rõ, hai khôi phục sự thiết như ngày thường.
Trước khi , Diễm Hiểu Hiểu ngại ngùng với Nguyễn Mẫn: "Nữu Nữu phiền ở phủ Bá mẫu lâu, thật sự tiện tiếp tục quấy rầy nữa. Từ ngày mai, con sẽ đưa Nữu Nữu đến đây nữa."
Nguyễn Mẫn tuy nỡ, nhưng gì, đáp: "Cũng . Con bé vẫn nên ở bên cạnh mẫu mới thể bồi dưỡng tình cảm hơn. Trong cung các lão ma ma nhiều năm kinh nghiệm, đều từng hầu hạ công chúa, hoàng phi. Con thể mời một về chăm sóc Nữu Nữu, hề kém cạnh việc ở bên cạnh ."
Hai ngầm hiểu với , ai nguyên nhân thật sự.
Tiêu Dinh là chủ nhân thật sự của phủ Thừa Ân Công. Diễm Hiểu Hiểu đắc tội với Tiêu Dinh, Nguyễn Mẫn thể thấu, nhưng Khúc Lâm Lang (vợ Tiêu Dinh) chắc tấm lòng rộng rãi như . Hai vợ chồng chỉ cần lộ vẻ vui, hầu trong phủ sẽ mặt chủ mà đối đãi, Nữu Nữu sẽ khó dễ.
Hơn nữa trong phủ còn các tiểu công t.ử tiểu thư cùng lứa tuổi học cùng Nữu Nữu. Nếu những tiểu thư công t.ử xúi giục, thấy Nữu Nữu mắt, thì việc bắt nạt sẽ càng kiêng dè.
Mèo Dịch Truyện
Nguyễn Mẫn rốt cuộc cũng chỉ là "Lão" phu nhân, dù bà bảo vệ Nữu Nữu đến mấy, cũng lúc sơ suất. Vạn nhất Nữu Nữu thật sự bắt nạt, với tính cách bảo vệ con của Diễm Hiểu Hiểu, nàng tuyệt đối sẽ bỏ qua.
Thà rằng chuyện rạn nứt, còn hơn đợi đến lúc thể cứu vãn . Chi bằng bây giờ cứ tách , phòng ngừa là thượng sách.
Sự lo lắng của hai là lý.
Trước đây khi Diễm Hiểu Hiểu đến gặp Nguyễn Mẫn, lúc về nàng thường ghé qua chỗ Khúc Lâm Lang chơi một lát, mối quan hệ giữa hai vẫn luôn .
Lần Diễm Hiểu Hiểu theo lệ cũ đến thăm Khúc Lâm Lang, một bà v.ú trong viện dùng câu " rảnh" để đuổi , Khúc Lâm Lang ngay cả mặt cũng thèm lộ diện.
Diễm Hiểu Hiểu đương nhiên sẽ lấy mặt nóng áp má lạnh, dắt Nữu Nữu về nhà.
Kể từ đó, trừ những dịp lễ tết ghé thăm Nguyễn Mẫn, nàng bao giờ bước chân cửa lớn phủ Thừa Ân Công nữa.