(Ko CP) Xuyên không Ta Cho Cả Nhà Cực Phẩm Ăn Đòn - Chương 167: Thái hậu băng hà
Cập nhật lúc: 2026-03-20 22:32:42
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cái c.h.ế.t của Thẩm Phi đặt dấu chấm hết cho vụ án ám sát.
Cuộc sống trở nên nhàn nhã trở .
Mèo Dịch Truyện
Thoáng chốc, hơn nửa năm trôi qua, đến mùa hoa quế ngào ngạt.
Trong những ngày , Diễm Hiểu Hiểu và Trần Tư càng lúc càng hòa hợp, nàng còn giới thiệu Trần Tư với Tam công chúa, đưa Trần Tư giới quý tộc.
Trần phu nhân vui mừng vì điều đó. Dù giới thanh lưu thật, nhưng dù căn cơ cũng mỏng manh hơn, cảnh " lạnh" chính là hình ảnh chân thực của những gia đình quan thanh lưu.
Giới quý tộc thì khác, dù con cháu nên trò trống gì nữa, tước vị tổ tiên kiếm chống đỡ, cũng sẽ quá tệ.
Vì , thấy Trần Tư thiết với Tam công chúa và Thừa Ân Công phu nhân, Trần phu nhân tán đồng. Trong lòng bà âm thầm tính toán, bà thể nhân dịp con cái qua mà tiếp xúc với các bậc trưởng bối, tự nhiên mà kết giao với các phu nhân nhà quý tộc, tìm cho cháu trai bên nhà đẻ một cô gái xuất từ gia đình quý tộc...
Tiếc là Trần Tư đính hôn từ lâu, nếu , gả Trần Tư nhà quý tộc mới là thỏa nhất.
Trần Tư qua Tết Trung thu lấy vị hôn phu thanh mai trúc mã, đám cưới linh đình mười dặm hồng trang.
Với tư cách là bạn , Diễm Hiểu Hiểu đến chúc mừng từ sớm, tặng một bộ trang sức cài tóc bằng vàng ròng khảm ngọc đỏ, đồ cưới thêm.
Tam công chúa trêu chọc: "Ngươi đúng là xem Tư Tư như em gái ruột , bộ trang sức cài tóc , nếu ở nhà bình thường thì bằng cả của hồi môn đấy."
Diễm Hiểu Hiểu : "Còn , chẳng lẽ đồ ngươi tặng kém hơn ? Tượng Quan Âm tống t.ử bằng ngọc bạch dương chi cực phẩm đó, là vật hiếm tiền cũng mua . Tư Tư còn với , ngươi tặng đồ quý giá như khiến nàng mừng đến mức , nếu nhà chồng dám ức h.i.ế.p, nàng sẽ đem tượng Quan Âm ngươi tặng dọa nạt."
Tam công chúa : "Ngươi nàng thôi, vị hôn phu cưng chiều nàng như bảo bối trong lòng bàn tay, nàng ức h.i.ế.p là may , ai dám ức h.i.ế.p nàng chứ." Nói , trong mắt công chúa lộ vẻ u buồn, dường như nhớ chuyện gì đó, khóe môi khẽ cong lên nhanh ch.óng tối , "Tiếc là chúng nên xuất hiện trong hôn lễ của nàng, thể tận mắt tiễn nàng lên xe hoa."
Thân phận của nàng và Diễm Hiểu Hiểu tuy cao quý, nhưng đều là mất chồng, xuất hiện trong hôn lễ của khác là may mắn. Dù Trần Tư để tâm, còn hết lòng mời, nhưng bọn họ vẫn tự ý thức điều đó.
Diễm Hiểu Hiểu quan tâm: "Có gì , nếu ngươi tiễn nàng, cứ đặt chỗ ở Thiên Hạ Lâu, lầu tiễn một đoạn là , gặp mặt nữa. Nếu ngươi vui, ngày nào cũng gửi thiệp mời nàng đến dự tiệc cũng ."
Tam công chúa lườm nàng một cái đầy cạn lời: "Toàn đưa ý tưởng tệ hại, lấy chồng thể giống như lúc còn là khuê nữ? Nếu ngày nào cũng mời nàng đến dự tiệc, những khác , nhưng nhà chồng nàng sẽ là đầu tiên ý kiến. Chẳng lẽ ngươi nghĩ tại tái giá phò mã nữa? Chẳng là vì tự do ."
Tam công chúa , Diễm Hiểu Hiểu mới kịp phản ứng , ở thời đại yêu cầu khắt khe đối với phụ nữ, đặc biệt là phụ nữ kết hôn.
Nàng quen với sự tự do phóng khoáng của , nhất thời quên mất những quy tắc của thời đại .
Nàng sờ mũi, trừ một tiếng, chuyển sang chuyện khác: "Ta sức khỏe của Thái hậu lắm ?"
Tam công chúa "ừ" một tiếng, vẻ mặt hờ hững: "Mới hôm Người cảm lạnh, sức khỏe liền kém hẳn. Cũng bởi Thái hậu tuổi cao, thể so với trẻ tuổi thể cường tráng. Thái y dùng t.h.u.ố.c cũng cân nhắc kỹ lưỡng, d.ư.ợ.c tính thể quá mạnh, chỉ thể từ từ bồi dưỡng. Vì lẽ đó, năm nay Phụ hoàng định đưa Thái hậu đến hành cung phía nam nghỉ đông, nơi đó ấm áp hơn."
Tình hoàng gia vốn mỏng manh, từ nhỏ Tam công chúa ít tiếp xúc với Thái hậu, ngược , vì chuyện mất chồng, kiên quyết chịu tái giá phò mã, khiến Thành Quý Phi Thái hậu trách mắng vài . Do đó, khi nhắc đến Thái hậu, Tam công chúa nhiều sự kính trọng, hệt như đang về một lạ.
Diễm Hiểu Hiểu thì càng cần , trong lòng nàng vốn chẳng hề kính sợ hoàng tộc, nhắc đến Thái hậu cũng chỉ là tiện miệng hỏi thăm đôi chút, xong là quên ngay.
Nào ngờ, lời xong lâu, Thái hậu đột nhiên lâm bệnh nặng, chỉ trong vòng ba ngày băng hà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ko-cp-xuyen-khong-ta-cho-ca-nha-cuc-pham-an-don/chuong-167-thai-hau-bang-ha.html.]
Khắp kinh thành treo cờ trắng, đập mắt là một màu tuyết trắng tang thương.
Thái hậu băng hà, các nữ quyến cung tang. Diễm Hiểu Hiểu với phận Hương Quân cũng cung, nội điện, chỉ quỳ hành lang dài bên ngoài đại điện mà .
Lại đúng lúc gặp mưa thu rả rích, dù Hoàng hậu thương xót, cho dựng linh đường hành lang, nhưng vẫn ngăn y phục mưa ướt. Cả ngày trôi qua, ướt lạnh. Cũng may Diễm Hiểu Hiểu thể chất cường tráng, dị năng Mộc hệ bảo vệ cơ thể, nên gặp trở ngại gì lớn.
Các vị mệnh phụ quỳ lối dài chịu nổi nữa. Ngay ngày đầu ba ngất xỉu, hai khác sốt cao. Mặc dù ngoài miệng , nhưng trong lòng đều than khổ ngừng.
Diễm Hiểu Hiểu trong lòng cũng thấy phát điên. Cứ cảm thấy tước vị Huyện quân thật thiệt thòi, chẳng thấy lợi lộc bao nhiêu, nhưng việc thì thể trốn tránh.
Những đang quỳ khiêng ngoài từng đợt. Đến ngày thứ tư, thể kiên trì quỳ bái chỉ còn đến một nửa.
Sắc mặt Hoàng thượng cũng âm trầm nặng nề, hệt như thời tiết bên ngoài.
Thái hậu đột ngột băng hà, Hoàng thượng đến mấy ngất xỉu, gần như thể chấp nhận sự thật rằng ruột vẫn còn nắm tay, dặn dò ông chú ý sức khỏe mấy ngày , nay đột nhiên qua đời.
Tình mẫu t.ử cốt nhục tương , Thái hậu công lớn giúp Hoàng thượng đăng cơ thuận lợi. Hơn nữa, khi Thái hậu còn sống, ngoài việc chăm lo cho nhà đẻ , bà gần như từng gây phiền toái gì cho Hoàng thượng. Do đó, tình cảm giữa hai con vô cùng sâu nặng, Hoàng thượng hết mực hiếu thuận.
Nếu như Thái hậu bệnh tật lâu ngày giường, Hoàng thượng còn thể chuẩn tâm lý.
Điều đáng sợ nhất là cái c.h.ế.t đến quá đột ngột.
Vì lẽ đó, Hoàng thượng bãi triều ba ngày.
Ngài còn lệnh c.h.é.m đầu bộ Thái y phụ trách bệnh tình của Thái hậu, gia quyến tống giam. Dù vẫn nguôi cơn giận, tiếp tục đ.á.n.h c.h.ế.t tất cả cung nữ, thái giám hầu hạ Thái hậu.
Hiện giờ, Hoàng thượng chẳng khác nào ngọn núi lửa sắp phun trào, những hầu hạ đều sống trong cảnh thấp thỏm lo sợ.
Ngay lúc , thấy nữ quyến đến tang giảm một nửa, Hoàng thượng lập tức nổi cơn thịnh nộ.
Dẫu Ngài vẫn giữ lý trí, rằng xử lý nhiều cùng lúc là thỏa đáng. Ngài chỉ hạ chỉ chọn mấy vị mệnh phụ ngã bệnh đầu tiên, đình chỉ chức quan của chồng họ, lệnh cho họ ở nhà chăm sóc vợ. Khi nào vợ khỏi bệnh thì mới thượng triều trở .
Việc là bảo họ về nhà chăm sóc vợ, mà rõ ràng là đang bày tỏ sự bất mãn của Ngài.
Thế là, đến ngày thứ năm, những bệnh nặng ở nhà bỗng chốc đều khỏi bệnh. Dù mặt mày trắng bệch như ma, miệng ngậm lát nhân sâm, họ vẫn gắng gượng đến quỳ bái.
Điều may mắn duy nhất là cơn mưa nhỏ kéo dài mấy ngày cuối cùng cũng tạnh.
Nắng thu treo cao, lộ một ngày trời hiếm thấy.
Linh cữu Thái hậu quàn nửa tháng, đó đưa Hoàng lăng, hợp táng cùng Tiên đế.
Nửa tháng , tất việc tống táng, Diễm Hiểu Hiểu cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm - cuối cùng nàng cũng cần cung cúng viếng Thái hậu nữa .