(Ko CP) Xuyên không Ta Cho Cả Nhà Cực Phẩm Ăn Đòn - Chương 165: Lại bị ám sát
Cập nhật lúc: 2026-03-20 22:32:40
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Quả thật nhà họ Thẩm giờ đang như đống lửa.
Gia chủ hiện tại của nhà họ Thẩm là trai ruột của Thẩm Phi. Hắn chỉ một than phiền với Thẩm lão phu nhân: "Viện Viện rốt cuộc là gì? Có thật là kéo cả nhà chúng tuẫn táng theo Tam Hoàng t.ử ? Tam Hoàng t.ử c.h.ế.t, chẳng lẽ chúng đau lòng ? chuyện xảy , tước vị của nhà chúng cũng tước , chẳng lẽ vẫn đủ? Tam Hoàng t.ử do chúng hại c.h.ế.t."
"Nói một câu khó , nếu nàng bảo chúng tính kế Diêm Hiểu Hiểu, thì chuyện xảy ?"
Hiện giờ, Gia chủ họ Thẩm đang ôm một bụng tức giận.
Tước vị Hầu phủ là do tổ tiên liều mạng đ.á.n.h đổi mới , kết quả mất tay . Hiện tại chính là tội nhân của gia tộc, c.h.ế.t cũng còn mặt mũi gặp tổ tông. Khi Hoàng thượng tước tước vị, Thẩm Phi cầu xin đành, sự việc qua , nàng còn lợi dụng họ để đối phó với các Hoàng t.ử khác. Chẳng lẽ nàng quên mất, cũng là nhà họ Thẩm, gia tộc tận tâm nuôi dưỡng từ nhỏ ?
Trong một thời gian ngắn, Thẩm lão phu nhân già trông thấy, đôi mắt tinh ngày xưa giờ trở nên đục ngầu: "Nó giận chúng đưa con gái khác cung. Tính con bé từ nhỏ mạnh mẽ, dung thứ cho ai trái ý. Tam Hoàng t.ử mất, chúng vội đưa cung, trong mắt nó, đây là chúng bỏ rơi nó . Sao nó chịu đựng chứ... Ai, chúng vẫn là quá nóng vội. Lẽ từ từ, đợi một hai năm nữa hãy đưa cung."
Gia chủ họ Thẩm run run mặt: "Không nhân lúc Hoàng thượng còn thương xót nàng mà đưa cung, tranh thủ đưa lên long sàng, đợi một hai năm nữa mới đưa , khi Hoàng thượng hết thương cảm , liệu nàng còn gặp mặt Hoàng thượng ? Hiện giờ nàng già, thể sinh con nữa, đưa một cô gái chẳng là trợ lực cho nàng ư? Sau đứa bé đó sinh hạ trai gái, giao cho nàng nuôi dưỡng, nàng cũng chỗ dựa, gia tộc chúng cũng hy vọng. Sao nàng hiểu khổ tâm của chúng ?"
"Không hiểu thì thôi , thích thì nàng cứ việc thẳng. nàng ngoài mặt đồng ý, đợi đến khi đưa cung ... là điên !"
Cô gái đưa cung là gia tộc chọn lựa kỹ càng, dung mạo tài tình đều thua kém ai, vốn tưởng thể tranh thủ một thời gian Hoàng thượng sủng ái. Kết quả thì , ngay đêm đầu tiên cung, Thẩm Phi tìm mất trinh tiết cô gái ! Thậm chí còn gửi chiếc khăn lụa dính m.á.u ngoài, uy h.i.ế.p gia tộc, nếu theo lời nàng , nàng sẽ đưa cô gái phá lên long sàng...
Nhớ chuyện cũ, Gia chủ họ Thẩm mặt đầy cay đắng: "Mẫu , là cung đưa thiệp, gặp một , chúng sai , bảo đưa cô gái về ."
Thẩm lão phu nhân thở dài: "Ngay cả yến tiệc giao thừa đưa thiệp , còn chẳng thèm gặp, giờ phút càng thể gặp ."
Đang chuyện, hạ nhân bẩm báo: "Trong cung đến , nương nương đặc biệt ban cho lão phu nhân một phần trái cây."
Hai con cứng đờ mặt: "..."
Thẩm Viện Viện gì đây?
Người đến là cung nữ cận của Thẩm Viện Viện: "Cha của Diêm Hương Quân cướp , nương nương chuyện nên vui. Nương nương hiện tại còn hứng thú chơi đùa với nàng nữa. Các ngươi mau ch.óng tay, sớm ngày tiễn nàng xuống đền tội với Tam Hoàng t.ử."
**
Đêm khuya tĩnh lặng, ánh trăng sáng tỏ.
Kinh thành vốn náo nhiệt suốt cả ngày chìm giấc ngủ. Thỉnh thoảng tiếng "cốc cốc" vang lên, kèm theo giọng cao v.út, trầm đặc trưng của đ.á.n.h mõ: "Trời hanh khô, cẩn thận lửa đó nha!"
Tiếng mõ vang lên ba hồi liên tục, báo hiệu thời gian đến canh ba.
Giờ , bình thường đều ngủ say.
Tiểu viện nơi Diêm Hiểu Hiểu ở yên tĩnh lạ thường, thỉnh thoảng tiếng ngáy vọng , cho thấy trong viện đang ngủ ngon.
Đột nhiên, một bóng lật vượt qua bức tường thấp, thanh đao thép trong tay lóe lên ánh sáng lạnh lẽo ánh trăng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ko-cp-xuyen-khong-ta-cho-ca-nha-cuc-pham-an-don/chuong-165-lai-bi-am-sat.html.]
Hắn quét mắt xung quanh, xác nhận nguy hiểm, đó phát hai tiếng mèo kêu trong miệng. Ngoài tường thêm bốn năm nữa trèo , tay những kẻ đều xách theo xô dầu hỏa nhỏ, một tên còn cầm theo đuốc lửa.
Bọn chúng trao đổi ám hiệu với , lẳng lặng bao vây ngôi nhà. Tiếng sột soạt vang lên khi họ lén lút dời củi trong sân chất chân tường, đổ dầu trẩu lên .
Những tên mặc đồ đen phân công rõ ràng, việc khẩn trương nhưng hề rối loạn, động tác nhanh tiếng động, qua là là bọn tội phạm chuyên nghiệp.
Một tiếng thở dài vang lên, rõ ràng đến lạ trong màn đêm tĩnh mịch, lạnh lẽo.
"Ai?" Kẻ cầm đầu mặc đồ đen thần sắc chợt lạnh, cảnh giác quanh, hạ giọng gầm hỏi.
Lại một tiếng thở dài nữa, tiếng nức nở như đang thầm thì bên tai: "Ta c.h.ế.t t.h.ả.m quá chừng..."
"Kẻ nào dám giả thần giả quỷ ở đó?" Tên cầm đầu đột ngột , quát lên một tiếng ch.ói tai: "Cút ngoài cho !"
Mấy tên mặc đồ đen khác giật , hiểu vì tên đột nhiên phát điên.
Một tên nhíu mày bước tới nhắc nhở: "Ngươi nhỏ tiếng một chút, ngươi la hét lớn như , là dẫn của Binh Mã Chỉ Huy Tư đến ?"
Lời còn dứt, thấy tên áo đen đột ngột vung thanh đao thép c.h.é.m thẳng về phía : "Ta g.i.ế.c ngươi một thì sẽ g.i.ế.c ngươi thứ hai! Ta sợ ngươi! Ta cũng cho ngươi c.h.ế.t một cách minh bạch, chủ t.ử của là Tây Bình Hầu. Chỉ trách ngươi đắc tội với nên đắc tội!"
Tên kịp đề phòng, một đao c.h.é.m trúng cánh tay, đau đớn đến mức "suyýt" một tiếng. Trong lòng dâng lên sóng to gió lớn: "Ngươi điên ? Ngươi phản bội chủ t.ử ?"
Những tên áo đen còn thấy cũng rưới dầu hỏa nữa, mà nhao nhao vây , cảnh giác tên cầm đầu: "Chuyện gì thế? Đang yên lành, ngươi trúng tà ?"
Diêm Hiểu Hiểu đang trốn trong nhà âm thầm quan sát tình hình địch: "... Không chứ, các ngươi quên phận của ? Các ngươi là một đám sát thủ mà, chẳng nên giữ im lặng, gặp chuyện gì cũng hoảng hốt ư? Sao cãi ầm ĩ trong sân thế , chuyên môn quá kém !"
Chỉ trong chốc lát, những bên ngoài đ.á.n.h thật.
Diêm Hiểu Hiểu ho khan hai tiếng: "Mục Nhất Nặc, còn cho của ngươi tay!"
Vừa dứt lời, bên ngoài bức tường xuất hiện hơn mười , xông vây g.i.ế.c những tên áo đen. Cùng lúc đó, cổng lớn của sân đẩy mạnh , Tống Lượng dẫn theo của Binh Mã Chỉ Huy Tư xông : "Quan phủ việc, những liên quan xin tránh ."
Mục Nhất Nặc : "Hoặc là của chúng , hoặc là kẻ địch, gì nào liên quan. Mau bắt , đừng để bọn chúng chạy thoát."
Tống Lượng gãi đầu, gượng gạo: "Gọi quen miệng ." Y vung v.ũ k.h.í trong tay, dẫn đầu xông lên .
Những tên áo đen thấy tình hình , vội vàng tìm đường tháo chạy. Chỉ duy nhất tên cầm đầu vẫn còn đó lớn tiếng gào thét: "Ta sợ các ngươi! Chủ t.ử của là Tây Bình Hầu, các ngươi dám động , chủ t.ử của sẽ tha cho các ngươi !"
Tống Lượng dẫn đuổi theo những tên áo đen bỏ trốn. Mục Nhất Nặc thì dẫn bắt giữ tên cầm đầu, vẻ mặt đầy khó hiểu: "Tên thật sự trúng tà ? Đã đến nước còn chịu chạy?"
Mèo Dịch Truyện
Diêm Hiểu Hiểu bước khỏi nhà, vẻ mặt nghiêm nghị : "Chắc là chuyện quá nhiều, nên gặp báo ứng ."
Nàng âm thầm thu hồi những cây cỏ gây ảo giác đặt tên áo đen.