Kinh! Ta Lại Là Con Dâu Nuôi Từ Bé Của Boss Vô Hạn Lưu - Chương 91: Uy Hiếp Của Kẻ Điên, Sự Hy Sinh Của Boss
Cập nhật lúc: 2026-01-24 19:17:35
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Ngươi cảm thấy thế giới là giả dối?”
“Ngươi cảm thấy cha ngươi?”
“Vậy ngươi đồng thời cho rằng 20 năm nhân sinh của chính đều là giả dối ?”
Hoa Uyên Mộng từng câu từng chữ đ.á.n.h thẳng trái tim Ryan.
Ryan mở to hai mắt, chằm chằm .
, nếu tất cả những điều đều là giả dối, cũng nên tồn tại .
trong đầu một giọng ngừng nhắc nhở , ngươi đang tồn tại.
Ngươi là một sống ở thế giới hiện thực, nhưng thế giới hiện thực ở ?
Cảnh tượng khiến tất cả chơi cảm thấy nực .
Một con quỷ dị trong Vực sâu thế mà đang cho một NPC phó bản tạo về ý nghĩa nhân sinh.
Mà lúc , trong bóng tối bên truyền đến một giọng khàn khàn.
“Đương nhiên là giả, bởi vì nhân sinh như chỉ là kịch bản diễn tập vô hạn.”
Mọi ngẩng đầu , chỉ thấy Bùi Trục Quang khóe miệng nhếch, hứng thú bừng bừng chằm chằm Hoa Uyên Mộng.
“Ngươi đúng , đại BOSS?”
Nguyễn Nặc trợn tròn đôi mắt.
Phi Bạch thấy mặt Bùi Trục Quang, theo bản năng lùi hai bước, nhưng thấy nhịn về phía .
“Ngươi đủ thông minh.” Hoa Uyên Mộng tán thưởng .
Bùi Trục Quang khẽ một tiếng, tóc mái lòa xòa quét qua đôi mắt .
Trong bóng đêm, chỉ thấy giọng bình tĩnh trần thuật của .
“Trong dòng thời gian tương lai, ngươi là Chấp hành quan, nếu chúng một khi lạc lối ở bên trong, ngươi thể trực tiếp c.h.é.m g.i.ế.c chúng .”
“Ở dòng thời gian hiện tại, ngươi là cha của Ryan, ngươi chỉ cần đảm bảo Ryan lạc mất bản dẫn đến tự sát. Sau đó tất cả chơi chúng đều sẽ kẹt nơi .”
Nghe , trong đầu Đường Vô Cực nhanh ch.óng xâu chuỗi tất cả chuyện đó.
Hóa là như thế.
Lê Trung Đường thẳng về phía Hoa Uyên Mộng. Trong lòng thứ gì đó đang lặng lẽ biến động...
Đây là đầu tiên nàng thực sự cảm nhận sự k.h.ủ.n.g b.ố của BOSS Vực sâu.
Hắn chỉ ở đó, gì cả, nhưng mỗi lời cử động của dẫn dắt chơi về phía vực thẳm!
Hắn cần g.i.ế.c ch.óc, tựa như một tà thần qua thế gian, để vùng đất hoang vu cùng loài liều mạng tranh đoạt thức ăn.
Giọng lạnh lùng của Hoa Uyên Mộng truyền tai nàng.
“Không hổ là nhân loại thể lọt top 5 bảng xếp hạng tích phân, tiếp theo ngươi định gì?”
Hắn nhấc chân nhẹ nhàng đá văng vật chất màu bạc chân: “Đánh c.h.ế.t BOSS để thông quan, hẳn là hành vi ngu xuẩn nhất nhỉ?”
“Không thử ?” Trong mắt Bùi Trục Quang tràn đầy thú vị.
Vừa dứt lời, nhanh ch.óng tay, Hoa Uyên Mộng nghiêng tránh thoát.
Bùi Trục Quang quyền cước cùng sử dụng.
Hai nháy mắt giao thủ mười mấy hiệp, chỉ trong chớp mắt điện quang thạch hỏa.
Bùi Trục Quang bất ngờ kéo Lê Trung Đường qua, một tay nhanh ch.óng khóa c.h.ặ.t hai tay nàng.
Vật chất màu bạc sắc bén hóa thành thực thể gắt gao dán cổ nàng.
Thế công của Hoa Uyên Mộng khựng .
Vãi chưởng! Lê Trung Đường vẻ mặt kinh ngạc, nàng thứ đồ chơi cổ , run rẩy mở miệng.
“Đại... Đại lão, gì hả?”
Đường Vô Cực và mấy cũng nháy mắt căng thẳng, gắt gao chằm chằm .
Bùi Trục Quang trong mắt tràn đầy hài hước chằm chằm Hoa Uyên Mộng.
“Ngươi tim ?”
Lê Trung Đường còn tưởng hỏi nàng, lập tức trả lời: “Có a, a! Tim hiện tại đang đập thình thịch đây !”
“Cô câm miệng.”
Lê Trung Đường: “...”
Bên , Hoa Uyên Mộng gắt gao chằm chằm Bùi Trục Quang, hoa văn phức tạp trong mắt bắt đầu lưu chuyển.
“Không thì thế nào?”
Bùi Trục Quang lạnh một tiếng: “Ngươi tự sát, liền tha cho cô .”
Dứt lời, Lê Trung Đường liền cảm giác một trận đau đớn truyền đến. Nàng chỉ cảm thấy đang bồi hồi bên bờ vực cái c.h.ế.t.
Hô hấp Hoa Uyên Mộng khựng : “Ta nghĩ, ngươi hiểu rõ thực lực của quản lý.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kinh-ta-lai-la-con-dau-nuoi-tu-be-cua-boss-vo-han-luu/chuong-91-uy-hiep-cua-ke-dien-su-hy-sinh-cua-boss.html.]
“Có hiểu thì liên quan gì đến , chỉ xem ngươi thể vì cô mà c.h.ế.t thôi.”
Lê Trung Đường từ lúc bắt đầu kinh ngạc đến cuối cùng mặt vô biểu tình.
Nàng tê rần , tên Bùi Trục Quang ý gì hả?
Hoa Uyên Mộng trầm mặc thật lâu, những sợi tơ bạc màu trắng chậm rãi hiện lên xung quanh .
Người đường phố sôi nổi dừng bước, đèn đường bắt đầu kịch liệt lay động.
Trong bóng tối, tất cả đều cảm nhận vô ánh mắt lạnh băng, đầy ác ý rơi xuống họ.
Chỉ Ryan còn đang gian nan bò dậy.
Thấy thế, Bùi Trục Quang chậm rãi lùi , vật chất màu bạc trong tay tiến thêm vài phần.
Đau đến mức Lê Trung Đường nhíu mày.
“Buông nàng .” Hoa Uyên Mộng trầm giọng .
Bùi Trục Quang nhếch khóe môi, tựa như đang kể chuyện cổ tích, mở miệng:
“Ngươi ? Nhân loại yếu ớt, yếu ớt đến mức chỉ cần ngươi tay, trong nháy mắt thể cô tắt thở.”
Hắn chằm chằm đôi mắt Hoa Uyên Mộng, gằn từng chữ một.
“Ngươi, dám, thử, ?”
Nguyễn Nặc nóng nảy liếc Đường Vô Cực, hướng về phía Bùi Trục Quang hô: “Ngươi điên , cô là đồng đội của chúng !”
Lấy nhân loại giao dịch với một con quỷ dị, yêu cầu đại BOSS tự sát, thật sự điên !
“Đồng đội?” Ai ngờ Bùi Trục Quang dường như chuyện gì đó, thấp giọng rộ lên.
“Một đồng đội yêu đương với quỷ dị ?”
Hả? Nguyễn Nặc Lê Trung Đường, đầu Đường Vô Cực.
Lại thấy Đường Vô Cực chỉ cau mày giống như đang suy tư điều gì.
Phi Bạch càng là vẻ mặt kinh ngạc.
Thật lâu , mới thấy giọng của Hoa Uyên Mộng.
“Được, đồng ý với ngươi.”
Lê Trung Đường ngước mắt kinh ngạc về phía , nàng đây bản thể của Hoa Uyên Mộng.
thế mà thật sự thể vì nàng c.h.ế.t!?
“Hoa Uyên Mộng, ...” Lê Trung Đường ánh mắt phức tạp về phía , một đại BOSS quỷ dị liền như nhân loại uy h.i.ế.p.
Chàng vì cái gì chứ? Từ ngày nàng và Hoa Uyên Mộng gặp , nàng liền thể hiểu .
Đang yên đang lành thêm một ông chồng quỷ dị, kết quả ông chồng còn yêu nàng đến c.h.ế.t sống .
“Ha ha ha ha...” Lê Trung Đường thấy tiếng gần như điên cuồng của Bùi Trục Quang, hận thể trở tay một đao thịt .
“Thực sự bệnh! Thực sự bệnh! Nhân loại tìm kiếm cách biến thành quỷ dị! Quỷ dị tìm cầu biến thành nhân loại!”
Nói xong câu , Bùi Trục Quang đột nhiên đẩy mạnh Lê Trung Đường về phía Hoa Uyên Mộng.
Hoa Uyên Mộng lập tức duỗi tay đỡ lấy nàng.
Chỉ trong nháy mắt đó, Bùi Trục Quang liền biến mất đường phố.
Lê Trung Đường ngẩng đầu liền thấy ánh mắt đau lòng của Hoa Uyên Mộng, nàng xoa xoa cổ tay.
“Ta .”
Tên Bùi Trục Quang đúng là bệnh, bắt nàng chỉ để thử xem Hoa Uyên Mộng dám vì nàng c.h.ế.t .
Hoa Uyên Mộng ôm eo Lê Trung Đường, ánh mắt khẽ động, quỷ dị đường phố như thủy triều rút .
Đường Vô Cực gì, chỉ thật sâu Ryan đang cúi đầu như treo máy ở một bên.
“Về .” Lê Trung Đường liếc Đường Vô Cực.
Đường Vô Cực khẽ gật đầu, mang theo Phi Bạch và Nguyễn Nặc xoay trở về phòng.
Chờ ba , Lê Trung Đường mới thấp giọng hỏi: “Nhất định g.i.ế.c mới ?”
“Lão bà , trong Vực sâu vô .” Hoa Uyên Mộng nắm lấy tay Lê Trung Đường, mặt lộ một nụ rạng rỡ.
Đồng t.ử Lê Trung Đường khẽ run: “Chàng! Là bản thể đúng ? Chàng đến từ khi nào!?”
“Cảm nhận lão bà gặp nguy hiểm liền tới .”
Hoa Uyên Mộng cúi đầu sử dụng đạo cụ chữa lành vết thương cổ Lê Trung Đường.
Nghĩ đến chuyện đó ghen tuông bậy bạ với Đường Vô Cực, còn hung dữ với vợ xe ngựa, Hoa Uyên Mộng chột dám Lê Trung Đường.
Còn giữ lão bà vĩnh viễn ở phó bản, thật đáng c.h.ế.t mà!
Lê Trung Đường căn bản để ý chuyện đó, nàng lộ vẻ mặt ủy khuất nhào lòng .
“Nhãi con ~”
“Lão bà ~”