[Kinh Dị] Khởi Đầu Với Thiên Phú Cấp C, Tôi Phá Đảo Quái Đàm Cấp S - Chương 58: Lựa Chọn Tốt Hơn
Cập nhật lúc: 2026-01-02 14:35:43
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/40a5rqzBvM
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mã Lương tuy cách nào giúp Giang Minh tìm cái “đòn ngầm” thể đang tồn tại, nhưng nơi là bệnh viện — việc chuyên môn thì giao cho chuyên môn .
Giang Minh vì chuyện mà PTSD tái phát, cảm thấy nếu một khám bác sĩ thì kiểu gì cũng đụng quỷ dị, thế là kéo luôn Mã Lương cùng.
Hai cứ thế hết các khoa trong bệnh viện để kiểm tra cơ thể: tâm thần, nội tiết, thần kinh… khoa nào cũng xem qua. Cuối cùng chỉ phát hiện vài vấn đề chẳng đáng kể: Ví dụ như cột sống cổ của Giang Minh vẻ vấn đề, chỗ nối giữa đầu và cổ khiếm khuyết, giống như từng chịu nhiều tổn thương; tinh thần cũng chút trục trặc; nhịp tim thì chậm hơn bình thường…
chung, từ đống báo cáo , thấy dấu vết nào cho thấy bác sĩ giở trò gì với .
Kiểm tra xong, Giang Minh và Mã Lương về phòng bệnh.
Giang Minh mấy tờ kết quả “ vấn đề gì” trong tay, mày nhíu c.h.ặ.t, vẫn thể yên tâm.
Nếu ngay cả kiểm tra kiểu cũng phát hiện gì, thì chỉ thể chứng minh một điều: thủ đoạn mà bác sĩ dùng lên còn kín kẽ hơn nữa!
Càng nghĩ, Giang Minh càng bực bội, thậm chí trong đầu nảy ý nghĩ điên rồ : Hay là nhân lúc bác sĩ còn dung hợp với bệnh viện, trực tiếp thịt luôn cho xong?
ý nghĩ chỉ lóe lên trong chớp mắt, Giang Minh tự tay bóp c.h.ế.t ngay trong đầu.
Bởi vì khả năng thực hiện ý nghĩ đó cực thấp. Trước đây thể khiến ch.ó và chú Lý trọng thương là do hiểu rõ bọn chúng.
Hắn lợi dụng lòng tham của chúng, khao khát “thịt ch.ó”, chấp niệm biến thành , cộng thêm sự hỗ trợ của quy tắc… hội tụ đủ thứ điều kiện như , mới miễn cưỡng thành công.
Mà dù , cuối cùng cũng hành đến nửa sống nửa c.h.ế.t.
Lần đó cho cùng, mượn lực đ.á.n.h lực, khiến chúng tự lưỡng bại câu thương.
Nếu thật sự để tự tay xách d.a.o phay xông lên c.h.é.m , e rằng giờ đến tro cốt cũng chẳng còn.
Huống chi bây giờ đối mặt với một bác sĩ xa lạ, chút thông tin quy tắc nào, còn là một con quỷ dị cấp A, mức độ uy h.i.ế.p vượt xa ch.ó và chú Lý.
Quan trọng nhất là, tìm quỷ dị khác để kiềm chế bác sĩ. Chiêu “chó c.ắ.n ch.ó” , hiển nhiên dùng .
Đương nhiên, còn một điểm then chốt nhất: Giang Minh cho rằng việc bác sĩ giở trò , từ đầu đến cuối chỉ là suy đoán cá nhân.
Lỡ bác sĩ thật sự động tay động chân gì, mà ngu ngốc liều mạng xông lên, thì đúng là lỗ nặng.
Giang Minh nghĩ mãi vẫn nghĩ cách nào, nghiến răng, lấy con ốc biển thần kỳ, kéo sợi dây bên cạnh, ghé sát miệng ốc hỏi:
“Ốc biển thần kỳ, bây giờ ?”
Vẫn là giọng nữ đều đều , vẫn là câu trả lời quen thuộc: “Không gì cả.”
Đệt!
Đây là đạo cụ rác rưởi gì ?!
Giang Minh nghiến răng ken két, thật sự ném thẳng con ốc xuống đất cho . Lúc thấy giới thiệu còn tưởng nhặt bảo bối gì, ai ngờ vô dụng thấy .
khi Giang Minh liếc phần giới thiệu của ốc biển thần kỳ nữa, thấy dòng chú thích phía : đạo cụ hệ khí vận.
Giang Minh lập tức xìu xuống, uể oải cất ốc biển .
Hắn xoa xoa thái dương, bất lực đôi tay .
Trong khoảnh khắc mơ hồ, nhớ cảnh ch.ó và chú Lý đ.á.n.h , nhớ tới năng lực cường hãn của chị gái, nhớ tới cảm giác t.ử vong đe dọa khi đối mặt với bác sĩ…
Không hiểu , trong lòng Giang Minh bỗng nảy một ý nghĩ: “Thân thể con quá yếu ớt, so sánh thì năng lực của quỷ dị mạnh mẽ vô cùng.”
“Nếu sống sót trong thế giới , trở thành quỷ dị… khi là một lựa chọn hơn?”
“Dù thì, chỉ cần sống …”
Trong đầu Giang Minh đang diễn một cơn bão não, còn Mã Lương bên cạnh thì rõ ràng nghĩ nhiều như , bắt đầu bắt chuyện với : “Nói thật nhé, lừa ? Thiên phú của rốt cuộc là máy bán hàng tự động đấy?”
Giang Minh giật hồn, nhất thời hiểu Mã Lương hỏi là ý gì, bèn đáp: “Cái loại thiên phú nghịch thiên kiểu hồi ngược thời gian suy diễn vô hạn gì, chỉ thiên phú cấp C thôi, chắc cũng chẳng cần thiết lừa chứ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kinh-di-khoi-dau-voi-thien-phu-cap-c-toi-pha-dao-quai-dam-cap-s/chuong-58-lua-chon-tot-hon.html.]
Mã Lương khoát tay, : “Không đúng, chắc chắn đang lừa .”
“Thiên phú của là… chiêu tà.”
“Hả?”
Vẻ mặt Mã Lương nghiêm túc hẳn lên, nghiêm chỉnh: “Thứ nhất, theo quan sát của , từ tầng một đến tầng ba của bệnh viện hẳn là khu vực tương đối an , chỗ kỳ quái ít. Nơi thật sự nguy hiểm là tầng bốn trở lên.”
“Hơn nữa, chúng mới bệnh viện đầy một ngày, theo lý mà thì bây giờ là lúc an nhất.”
“ thì ? Sáng nay một thiên thần lóc bệnh để mắt tới , giờ nó còn đang ở luôn trong mắt .”
“Nếu trong một tháng tới nghĩ cách giải quyết, thì việc duy nhất thể là, một tháng lúc ăn cỗ, sẽ bỏ thêm chút tiền mừng.”
“Xong tiện tay chọn bừa một khoa, thế mà chính xác tìm trúng thêm một con quỷ dị cấp A khác, còn nghi nó quấn lấy. Bản lĩnh , so với mấy thiên phú xui xẻo trong trại còn ghê hơn.”
Khóe miệng Giang Minh giật giật, phát tiếng thở dài cam chịu: “Thôi, quen .”
Hai chuyện , nhanh phòng bệnh.
Vừa bước , họ liền thấy ông lão chẳng kiếm một cái chậu, bên trong đựng đầy t.h.u.ố.c đủ màu sắc — viên nén, viên nang, t.h.u.ố.c bột…
Trên sàn bên cạnh còn vứt la liệt vỏ hộp t.h.u.ố.c, chai lọ bóc … Ngay đó, chỉ thấy ông lão cầm đôi đũa, bưng cả chậu lên ăn sồn sột. Ăn vài miếng thì vẻ nghẹn, ông lão cầm chai nước khoáng bên cạnh tu ừng ực.
Nuốt xong đống t.h.u.ố.c, ông cúi đầu ăn tiếp.
Giang Minh thấy cảnh mà hồn vía bay hết, đệt bà nó, đây là coi t.h.u.ố.c như cơm ăn ?!
Ông lão sẽ ăn ăn c.h.ế.t luôn đấy chứ?!
Không , ngăn ông .
Giang Minh định lao tới giật cái chậu t.h.u.ố.c, Mã Lương bên cạnh kéo . Giang Minh nghi hoặc sang Mã Lương.
Mã Lương giải thích: “Ở trại ông vẫn ăn kiểu , .”
“Hơn nữa thì nhiều thôi, thực lượng cũng chỉ cỡ một bát nhỏ.”
“Nếu cho ông ăn, ông mới thật sự c.h.ế.t.”
Nghe xem, đây là lời ?
Cái gì gọi là “chỉ một bát nhỏ mà thôi”?
Từ bao giờ đơn vị đo liều t.h.u.ố.c là… bát ?
Không đáng là viên, là liều ?
Giang Minh tuy rành y học, nhưng với chút kiến thức y khoa nông cạn của mà , bình thường ăn t.h.u.ố.c kiểu , đảm bảo là toang.
Hắn chỉ chậu t.h.u.ố.c của ông lão, :
“Anh chắc ? Nhiều loại t.h.u.ố.c khác thế mà nuốt hết, bình thường kiểu gì cũng c.h.ế.t.”
Mã Lương thờ ơ nhún vai: “Người bình thường ăn thế thì đương nhiên là c.h.ế.t, nhưng trong trại thì bình thường.”
Nhất Tiếu Hồng Trần
“Trong trại thiên phú là ‘kẻ đuổi xác’, âm khí cực nặng. Lâu dần khiến cô hứng thú với thức ăn bình thường, thậm chí ăn còn nôn, chỉ đặc biệt thích x.á.c c.h.ế.t.”
“Có trong quy tắc quái đàm nguyền rủa, thể chất tăng cường cực lớn, nhưng cả ngày thể thấy ánh mặt trời, chỉ thể sống bằng m.á.u.”
“Mỗi quy tắc quái đàm đều nhảy múa giữa lằn ranh sinh t.ử. Trải qua những thứ như liên tục, gần như mỗi trong trại đều vấn đề về tinh thần, còn thể hành hạ thì càng là chuyện thường.”
“Nói cách khác, bây giờ mỗi ông già trong trại đều là kẻ điên, bao gồm cả .”
Nói tới đây, Mã Lương thẳng Giang Minh, từng chữ từng chữ hỏi: “Còn thì ?”
“Cậu cảm thấy … tính là bình thường ?”