Nước mắt trào khỏi hốc mắt, tuôn rơi lã chã.
Dư Phinh Phinh đến mức thở .
Nàng há miệng mắng , tỷ tỷ ruột bịt c.h.ặ.t miệng.
Dư Niểu Niểu ân cần hỏi: “Muội ? Sao đang yên đang lành ? Lẽ nào chỗ nào đau ?”
Dư Phinh Phinh ngậm hai bọng nước mắt trừng nàng.
Nàng mà còn mặt mũi để hỏi?
Rõ ràng nàng chính là kẻ đầu têu!
Dư Niểu Niểu: “Chắc chắn là lúc đ.á.n.h , bọn họ thương , bọn họ tay cũng quá ác độc , mà đ.á.n.h thành thế ? Cho dù phụ bọn họ đều là trọng thần triều đình, bọn họ cũng thể vô pháp vô thiên như chứ!”
Nàng vô cùng lý lẽ hùng hồn, căm phẫn sục sôi.
Toàn đều tràn ngập ánh sáng của chính đạo.
Nếu như nàng véo là Dư Phinh Phinh, e rằng ngay cả Dư Phinh Phinh cũng sẽ tin lời quỷ quái của nàng.
Vạn Giai Đồng theo bản năng phủ nhận.
“Không , đ.á.n.h cô .”
Dư Niểu Niểu lập tức bức vấn: “Ngươi dám thề ? Nếu như ngươi đ.á.n.h , cả nhà ngươi đều c.h.ế.t t.ử tế! Ngươi dám ?”
Vạn Giai Đồng lập tức nên lời.
Vừa bốn hỗn chiến, cảnh tượng vô cùng hỗn loạn, nàng căn bản phân biệt đ.á.n.h trúng là ai, tự nhiên cũng dám lấy tính mạng của cả nhà thề độc.
Quý Văn Tĩnh cố gắng phân bua cho .
“Vừa đ.á.n.h cô hai cái, nhưng đ.á.n.h mạnh, thể nào thật sự cô thương , ngược là cô cửa động thủ đ.á.n.h ...”
Dư Niểu Niểu ngắt lời nàng , giọng điệu cực kỳ phẫn nộ.
“Ba các ngươi hùa ức h.i.ế.p một , ngươi mà còn hổ c.ắ.n ngược một cái?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kinh-ca-kinh-thanh-deu-hong-chuyen-cua-ta-va-vuong-gia/chuong-71-can-nguoc-mot-cai.html.]
Sau đó Dư Niểu Niểu về phía đám đông hóng chuyện ngoài cửa.
“Mọi xem xem, t.h.ả.m thiết bao, nếu thật sự đau đớn dữ dội, đường đường là một thiên kim quan gia đến mức thành bộ dạng mặt ngoài chứ?!”
Dư Phinh Phinh nước mắt lưng tròng.
Giờ phút nàng hiểu dụng ý của tỷ tỷ .
Nàng một mặt trong lòng mắng tỷ tỷ quá gian xảo, một mặt sức phối hợp diễn xuất, đến là thê t.h.ả.m bất lực a.
Nhìn thấy một cô nương nhỏ nhắn xinh xắn t.h.ả.m thiết như , đám đông hóng chuyện ngoài cửa đều tự chủ sinh lòng đồng tình.
“Đều thành thế , chắc chắn là thương , mau tìm đại phu cho cô nương xem thử .”
“Cô nương nhỏ thật đáng thương a, đ.á.n.h thành bộ dạng .”
“Không ngờ ba cô nương thoạt nhã nhặn lịch sự, tay tàn độc như .”
“Nghe cha ruột bọn họ đều là quan chức, chậc chậc chậc, gia giáo của nhà quan cũng chỉ đến thế thôi ?”...
Từng câu từng chữ bàn tán lọt tai.
Ba Dương Tiêm Dung, Quý Văn Tĩnh và Vạn Giai Đồng đều đỏ bừng mặt mũi, tức giận đến mức run rẩy, biện bạch nhưng mở miệng từ , sắp nghẹn khuất c.h.ế.t .
Thấy Dư Niểu Niểu biểu diễn cũng hòm hòm , Tiêu Quyện lúc mới nhanh chậm lên tiếng.
“Đưa Dương cô nương, Quý cô nương, Vạn cô nương về nhà.”
Dương Tiêm Dung, Quý Văn Tĩnh, Vạn Giai Đồng tưởng chuyện đến đây là kết thúc, trong lòng thở phào nhẹ nhõm, ngay đó thấy Lang Quận vương tiếp.
“Ngày mai bản vương sẽ tấu trình chuyện lên Hoàng thượng, ba vị đại nhân Dương, Quý, Vạn là triều đình mệnh quan, ngay cả con gái ruột của cũng quản giáo , còn giúp Hoàng thượng cai trị bách tính thiên hạ?”
Mỗi một chữ đều mang theo hàn khí thấu xương, truyền tai Dương Tiêm Dung, Quý Văn Tĩnh, Vạn Giai Đồng, nháy mắt khiến bọn họ tối sầm mặt mũi, suýt chút nữa thì ngất xỉu.
Chuyện nếu thật sự truyền đến tai Hoàng thượng, chỉ danh tiếng của bọn họ hủy hoại, mà ngay cả phụ bọn họ cũng sẽ để ấn tượng vô năng mặt Hoàng thượng.