Lý trí ngọn lửa giận dữ thiêu rụi của Dương Tiêm Dung cuối cùng cũng khôi phục một chút.
Nàng nhớ việc suýt chút nữa g.i.ế.c , trong lòng khỏi cảm thấy sợ hãi.
ngoài mặt nàng vẫn bày tư thế ngoài mạnh trong yếu.
“Ngươi tính là cái thá gì? Ở đây chỗ cho ngươi lên tiếng ?!”
Lúc Dư Phinh Phinh cũng từ trong trạng thái kinh hoàng hồn trở .
Nàng nghĩ tới việc dạo một vòng Quỷ Môn Quan, liền nhịn toát mồ hôi lạnh, tứ chi bủn rủn, đầu óc cũng chút choáng váng.
Nàng thấy Dư Niểu Niểu đang đối chất với Dương Tiêm Dung, cảm giác cay cay sống mũi.
Nàng coi Dương Tiêm Dung là tỷ , nhưng đối phương thể tay tàn độc với nàng .
Nàng coi Dư Niểu Niểu là kẻ thù, nhưng đối phương cứu nàng .
Rõ ràng nàng và Dư Niểu Niểu mới là tỷ ruột thịt thật sự a.
Nàng mà nhầm lẫn mắt cá với trân châu.
Áy náy, hối hận, tủi đồng thời dâng lên trong lòng, khiến Dư Phinh Phinh nhịn đỏ hoe hốc mắt.
Nàng nghẹn ngào gọi một tiếng.
“Tỷ...”
Dư Niểu Niểu tưởng tai hỏng , mà thấy Dư Phinh Phinh gọi nàng là tỷ!
Nàng nhịn về phía Dư Phinh Phinh.
Ánh mắt đó, sống động như đang một món đồ vật hiếm lạ nào đó.
Nhìn đến mức Dư Phinh Phinh hổ vô cùng.
Dư Niểu Niểu thở dài.
Vốn dĩ nàng xen chuyện , nhưng gọi nàng là tỷ .
Nàng thể tiếp tục mặc kệ nhà ức h.i.ế.p nữa.
Dư Niểu Niểu: “Nghe thấy , gọi là tỷ đấy, bây giờ chỗ cho lên tiếng ?”
Dương Tiêm Dung nặn một nụ trào phúng.
“Thì ngươi chính là cái đứa dã chủng Dư gia đón từ quê lên đó ?”
Lúc Dư Khang Thái đón Dư Niểu Niểu về, đối ngoại tuyên bố nàng là đích trưởng nữ của , nhưng vẫn nhiều giữ thái độ hoài nghi về việc , nghi ngờ Dư Niểu Niểu là đứa con gái tư sinh do Dư Khang Thái lăng nhăng bên ngoài sinh .
Dương Tiêm Dung cũng cho là như .
Trong mắt nàng , Dư Niểu Niểu chẳng qua chỉ là một đứa dã chủng lên mặt bàn mà thôi, ngay cả tư cách chuyện với nàng cũng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kinh-ca-kinh-thanh-deu-hong-chuyen-cua-ta-va-vuong-gia/chuong-69-ty-muoi-ruot.html.]
Dư Niểu Niểu hỏi ngược : “Dã chủng đang ai đấy?”
Dương Tiêm Dung thèm suy nghĩ liền buột miệng thốt : “Đương nhiên là đang ngươi!”
Đợi xong nàng mới phản ứng là trúng bẫy.
Nàng lập tức tức giận đến đỏ bừng mặt.
Dư Niểu Niểu khách khí bật thành tiếng: “Thì ngươi cũng là cái thứ gì a.”
Dương Tiêm Dung tức hộc m.á.u, giơ tay lên định đ.á.n.h nàng.
Dư Niểu Niểu vốn dĩ định đ.á.n.h trả.
đợi nàng động thủ, thấy bên ngoài hô lên.
“Người của quan phủ tới !”
Tròng mắt Dư Niểu Niểu đảo một vòng, lập tức thuận thế ngã xuống, lấy một tư thế cực kỳ khoa trương ngã nhào đất.
Nàng một tay ôm lấy một bên má, tủi đến mức hốc mắt cũng đỏ lên.
“Ngươi dám đ.á.n.h ? Ngươi là ai ? Ta chính là vị hôn thê của Lang Quận vương!”
Đám đông vây xem ngoài cửa cưỡng chế tách , một đội Ưng Vệ sải bước lớn .
Người cuối cùng, rõ ràng là Lang Quận vương Tiêu Quyện!
Những trong nhã gian đều dọa sợ.
Ngay cả Dư Niểu Niểu cũng ngây .
Nàng là bảo Đương Quy báo quan, bảo Đương Quy gọi Ưng Vệ tới a!
Chuyện tương đương với việc hai đám trẻ trâu tiểu học đang mổ , gọi của Cục An ninh Quốc gia tới.
Cái, cái, cái, cái bài diện cũng quá lớn !
Ánh mắt sắc bén của Tiêu Quyện quét qua, tất cả mặt đều im thin thít như ve sầu mùa đông.
“Bản vương , ở đây đ.á.n.h gây rối?”
Dương Tiêm Dung dọa đến mức hai chân bủn rủn, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch.
Nàng run rẩy biện bạch.
“Là, là bọn họ động thủ .”
Ánh mắt Tiêu Quyện theo đó quét về phía Dư Niểu Niểu, ánh mắt dừng mặt nàng một chút, hỏi.
“Ngươi đ.á.n.h ?”