Kinh! Cả Kinh Thành Đều Hóng Chuyện Của Ta Và Vương Gia - Chương 630: Trân Trọng

Cập nhật lúc: 2026-03-27 19:20:09
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Một đêm hoang đường.

Đến khi Niểu Niểu tỉnh , là ngày hôm .

Đống lửa tắt từ lâu, quần áo vương vãi khắp nơi.

Nàng tựa lòng Tiêu Quyện, khoác áo ngoài của , bên tai là nhịp tim đập đều đặn của .

Qua một lúc lâu, Dư Niểu Niểu mới dần dần tỉnh táo hẳn.

Nàng chống hai tay lên n.g.ự.c Tiêu Quyện, thẳng dậy một chút.

Chỉ là một động tác nhỏ, nhưng khiến nàng cảm thấy đau nhức, đặc biệt là ở eo và chân, nhức mỏi vô cùng.

Tiêu Quyện đ.á.n.h thức.

Hắn lập tức mở mắt , đập mắt là dáng vẻ nhíu mày của Niểu Niểu, vội hỏi.

“Sao ?”

Dư Niểu Niểu hừ hừ: “Đau eo.”

Tiêu Quyện sờ lên vòng eo của nàng: “Là chỗ ? Ta xoa bóp cho nàng nhé.”

Hắn dám dùng sức quá mạnh, xoa bóp nhẹ nhàng.

Dư Niểu Niểu cảm thấy ngứa, nhịn bật thành tiếng.

“Haha, thôi thôi, đừng xoa nữa.”

Tiêu Quyện nàng đến mức chút ngượng ngùng, nhưng nỡ buông nàng .

Hắn ôm trở lòng, cúi đầu sát cổ nàng, nhẹ nhàng c.ắ.n một cái lên gáy nàng.

Làn da vốn trắng nõn lập tức lưu một vết đỏ nhạt.

Dư Niểu Niểu đau đến hít hà một .

“Chàng ?”

Giọng mềm mại, mang theo chút âm mũi.

Tiêu Quyện đó hôn lên vết đỏ , hàng mi rậm rủ xuống, che giấu sự bất an nơi đáy mắt.

Hắn thấp giọng hỏi: “Niểu Niểu, nàng sẽ hối hận chứ?”

Dư Niểu Niểu vốn còn định trêu chọc một chút, nhưng nghĩ đến sự lo lo mất mà thể hiện đêm qua, tên thì to xác, nhưng nội tâm thực nhạy cảm.

Đặc biệt là trong chuyện tình cảm, thể chịu bất kỳ trò đùa nào.

Dư Niểu Niểu đành kiên nhẫn nghiêm túc đưa câu trả lời.

“Sẽ .”

Tiêu Quyện: “Vậy nàng thật lòng thích ? Không vì áy náy lý do nào khác, đúng ?”

Dư Niểu Niểu bất lực: “Thích là thích, còn thể vì lý do nào khác nữa! A Quyện, thích là , bất kể mang phận gì, bất kể ở thời gian địa điểm nào, thích chỉ thôi.”

Trái tim Tiêu Quyện theo đó cũng thả lỏng.

Niểu Niểu đêm qua quá mức nhiệt tình, khiến cảm giác chân thực như đang mơ.

Hắn sợ tất cả những điều đó chỉ là một giấc mơ, càng sợ đó là sự bốc đồng nhất thời của Niểu Niểu.

May mắn , nỗi lo lắng của thành sự thật.

Dư Niểu Niểu: “Chàng còn câu hỏi nào nữa ?”

Tiêu Quyện: “Không còn nữa.”

Dư Niểu Niểu: “Vậy một câu hỏi.”

Tiêu Quyện buông nàng một chút, nghiêm túc nàng, sẵn sàng đón nhận: “Nàng hỏi .”

Bất kể là câu hỏi gì, cũng sẽ thành thật trả lời nàng.

Dư Niểu Niểu sờ lên cơ bụng phẳng lì săn chắc của , hỏi.

“Chàng thấy đói ?”

Tiêu Quyện: “…”

Hắn còn tưởng Niểu Niểu định hỏi vấn đề quan trọng liên quan đến tương lai của hai , ngờ nàng hỏi chuyện .

Dư Niểu Niểu cảm thấy sờ sướng tay, thế là sờ sờ lên cơ bụng của , đầu ngón tay mềm mại vẽ vòng tròn .

“Hôm qua bôn ba cả ngày, chẳng ăn uống gì mấy, tối hành hạ cả đêm, bây giờ sắp c.h.ế.t đói .”

Tiêu Quyện nhận đang ăn đậu hũ.

Trong đầu là những hình ảnh mấy trong sáng giữa và Niểu Niểu đêm qua, vành tai lặng lẽ ửng đỏ.

“Ta tìm đồ ăn cho nàng.”

Dư Niểu Niểu: “Hôm qua mua gà , hâm nóng là ăn .”

“Ừm.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kinh-ca-kinh-thanh-deu-hong-chuyen-cua-ta-va-vuong-gia/chuong-630-tran-trong.html.]

Hai mặc quần áo t.ử tế.

Tiêu Quyện nhóm đống lửa, đặt gà lên nướng.

Da gà nướng xèo xèo tươm mỡ, mùi thơm cứ thế chui tọt mũi Niểu Niểu.

Dư Niểu Niểu xổm bên đống lửa, hai mắt chớp chằm chằm con gà , thèm đến chảy nước dãi.

Đợi đến khi gà hâm nóng, Tiêu Quyện xé một cái đùi gà đưa cho nàng.

“Ăn .”

Dư Niểu Niểu cũng khách sáo với , ôm lấy đùi gà ăn ngấu nghiến.

Hương vị của con gà vốn ngon, cộng thêm việc nàng đang đói meo, độ ngon lập tức nhân đôi!

Đợi nàng ăn xong cái đùi gà trong tay, Tiêu Quyện đưa nốt cái đùi gà còn cho nàng.

Dư Niểu Niểu l.i.ế.m ngón tay: “Ta ăn đùi gà nữa , ăn cánh gà.”

Tiêu Quyện liền xé cả hai cái cánh gà đưa cho nàng.

Hai cứ thế chia ăn sạch một con gà .

Dư Niểu Niểu lấy túi nước , tu hai ngụm lớn, nhịn phát một tiếng thở dài thỏa mãn.

“Cảm giác ăn no uống say thật là tuyệt vời!”

Tiêu Quyện nhận lấy túi nước từ tay nàng, trực tiếp tu hai ngụm.

Một bàn tay nhỏ bé bỗng vươn tới, áp lên trán .

Động tác cầm túi nước của Tiêu Quyện khựng .

Hắn khó hiểu Niểu Niểu.

Dư Niểu Niểu thu tay về, : “Tốt quá , còn nóng mấy nữa.”

Tiêu Quyện: “Đều nhờ nàng.”

Dư Niểu Niểu đắc ý : “Lần cứu đấy nhé, mãi mãi ghi nhớ ân tình , đối xử với , chuyện gì cũng lời , trong nhà bất kể chuyện lớn chuyện nhỏ đều do chủ.”

Đối mặt với yêu cầu voi đòi tiên của nàng, Tiêu Quyện chấp nhận bộ.

“Được.”

Dư Niểu Niểu: “Còn nữa, trong lòng chỉ một , khác.”

Tiêu Quyện: “Được.”

Dư Niểu Niểu: “Quan trọng nhất là, lẳng lặng bỏ nữa, bây giờ của , bất kể , đều báo cáo với .”

Tiêu Quyện: “Được.”

Dáng vẻ của nghiêm túc và trịnh trọng, mỗi một lời hứa đều xuất phát từ tận đáy lòng.

Dư Niểu Niểu thích nhất dáng vẻ của , đáng yêu vô cùng.

Nàng nhịn xáp tới ôm chầm lấy , dùng gò má cọ cọ cằm , kết quả râu lởm chởm cằm đ.â.m cho ngứa đau.

Nàng như hờn dỗi, c.ắ.n một cái lên môi .

Cú c.ắ.n đau.

Tiêu Quyện những né tránh, ngược còn ôm lấy nàng, tránh để nàng ngã khỏi .

Dư Niểu Niểu ôm cổ , thỉnh thoảng hôn một cái.

Giống như một con mèo nhỏ đang cào trái tim .

Tiêu Quyện nhịn hôn , kết quả nàng lùi về , cố ý né tránh môi .

Đợi đến khi bất lực bỏ cuộc, nàng xáp tới tiếp tục hôn .

Tiêu Quyện giống như một con mèo lớn mèo con trêu chọc, vô cùng bất lực, nhưng cam tâm tình nguyện, tràn ngập sự dung túng.

Mưa bên ngoài tạnh, mặt đất vẫn còn ướt nhẹp, nhưng bầu trời trong xanh lạ thường.

Cây cỏ xanh tươi rậm rạp, những giọt sương long lanh nhỏ xuống từ cánh hoa, thỉnh thoảng vài chú chim bay ngang qua, cơn gió nhẹ thổi trong miếu sơn thần, mang theo sự yên bình và tươi như chốn bồng lai tiên cảnh.

Ban đầu Dư Niểu Niểu chỉ trêu chọc Tiêu Quyện một chút, nhưng bất tri bất giác trêu lửa.

Đêm qua tuy ầm ĩ cả đêm, nhưng đối với những trẻ tuổi mới nếm thử trái cấm thì bấy nhiêu là xa xa đủ.

Cơ thể hai dán c.h.ặ.t .

Họ kiêng dè gì mà bày tỏ tình yêu dành cho đối phương.

Lệnh truy nã của triều đình đối với họ vẫn dừng , vô đang tìm kiếm họ, con đường tương lai đầy rẫy chông gai, ai ngày mai của họ sẽ ?

Kiếp gặp là một niềm vinh hạnh, họ đều dám mong cầu gì hơn.

Bây giờ điều duy nhất họ thể , chính là trân trọng từng phút từng giây mắt.

 

 

Loading...