Kinh! Cả Kinh Thành Đều Hóng Chuyện Của Ta Và Vương Gia - Chương 607: Kẻ Xướng Người Họa

Cập nhật lúc: 2026-03-27 19:19:45
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Các thái y vội vã chạy đến hiện trường.

Bọn họ đều tình trạng tại hiện trường cho hoảng sợ, nhưng đều ăn ý lựa chọn ngậm miệng hỏi.

Sau một hồi cấp cứu khẩn cấp, Đặng Thái hậu từ từ tỉnh .

Lão Hoàng đế vội vã gọi: “Mẫu hậu!”

Đặng Thái hậu giống như đối mặt với hiện thực, nhắm mắt , từ đầu đến cuối một lời.

Lão Hoàng đế lập tức lệnh: “Mau đưa Thái hậu về, thọ yến hôm nay đến đây là kết thúc!”

Đặng Vũ Xuyên thể để ông toại nguyện, lập tức : “Thái hậu và Hoàng thượng đây là bỏ trốn ?”

Lão Hoàng đế trừng mắt : “Trẫm đàng hoàng, cớ bỏ trốn?!”

Đặng Vũ Xuyên: “Đã , xin Hoàng thượng hãy phối hợp với vi thần một phép thử. Cỗ t.h.i t.h.ể cháy đen chính là kẻ năm xưa tư thông với Thái hậu, tuy c.h.ế.t, nhưng xương cốt vẫn còn. Người xưa cách trích m.á.u nhận , phương pháp cũng thể dùng xương cốt. Nếu Hoàng thượng thực sự là hậu duệ chính thống của hoàng thất, vết m.á.u chắc chắn sẽ thấm xương cốt. nếu Hoàng thượng và cỗ t.h.i t.h.ể cháy đen là quan hệ phụ t.ử, m.á.u tươi của Hoàng thượng sẽ thấm xương cốt.”

Lão Hoàng đế kiên quyết từ chối: “Toàn là hươu vượn! Trẫm phận cỡ nào, thể ngươi sai bảo? Ngươi chớ ở đây yêu ngôn hoặc chúng nữa!”

Gia Vương về phía các thái y, tò mò hỏi: “Trích m.á.u nhận là thật ?”

Các thái y đưa mắt , một ai dám tiếp lời.

Thấy tình cảnh , những mặt ở đây còn gì mà hiểu?

Trích m.á.u nhận hẳn là thật, nhưng các thái y e sợ uy thế của Hoàng đế nên dám mà thôi.

Gia Vương trầm tư một lát, dường như hạ quyết tâm, xắn tay áo để lộ cẳng tay của , giống như một tráng sĩ khảng khái hy sinh mà : “Long thể của Hoàng thượng tôn quý, thể tùy tiện để thử nghiệm? Không bằng thế , cứ để bản vương thử một , xem cách trích m.á.u nhận rốt cuộc là thật giả.”

Nói xong, ông liền cầm lấy con d.a.o nhỏ dùng để thái thịt đặt bàn, rạch nhẹ một đường cẳng tay .

Máu tươi theo đó từ từ rỉ , nhỏ xuống bát.

Ông đưa chiếc bát đựng m.á.u tươi cho Đặng Vũ Xuyên.

Đặng Vũ Xuyên cũng chần chừ, lập tức dùng d.a.o rạch lớp da bên ngoài của t.h.i t.h.ể cháy đen, để lộ phần xương trắng bên trong, đó mặt , từ từ nhỏ m.á.u tươi xuống.

Dòng m.á.u đỏ sẫm đặc quánh rơi xuống lớp xương trắng, đó trượt dọc theo khúc xương.

Không hề dấu hiệu hòa tan.

Thấy , Gia Vương nửa đùa nửa thật : “Xem bản vương và cỗ t.h.i t.h.ể cháy đen quan hệ huyết thống !”

Sau đó ông về phía Thái t.ử, Tam Hoàng t.ử, Tứ Hoàng t.ử, cuối cùng dừng ánh mắt Tứ Hoàng t.ử.

Kể từ khi uống say ngã vỡ đầu, Tứ Hoàng t.ử trở thành một kẻ ngốc.

Để tránh ngoài mất mặt, Hoàng đế cho phép ngoài, chỉ thể ở lỳ trong phủ Hoàng t.ử, chẳng khác nào giam lỏng.

Hôm nay vì là thọ thần của Thái hậu, Hoàng đế một buổi đoàn tụ gia đình, nên mới phá lệ cho đưa Tứ Hoàng t.ử cung.

Lúc thấy Gia Vương Tứ Hoàng t.ử, trái tim của lão Hoàng đế và Thẩm Trác lập tức thắt .

Chỉ cần là não, đều sẽ xen chuyện của Đặng Vũ Xuyên lúc .

Tứ Hoàng t.ử cố tình là một kẻ não.

Quả nhiên, ngay khắc bọn họ liền thấy Gia Vương hiền hòa lên tiếng.

“Long thể của Hoàng thượng kim quý, quả thực thích hợp chuyện trích m.á.u nhận . Đặng Vũ Xuyên chắc như đinh đóng cột, hơn nữa còn mang theo bằng chứng, nếu thể đưa một lời giải thích rõ ràng, e rằng sẽ tổn hại đến danh tiếng của Hoàng thượng, nghiêm trọng hơn còn thể lung lay gốc rễ quốc gia. Tứ Hoàng t.ử luôn hiếu thuận, chắc hẳn Tứ Hoàng t.ử sẽ sẵn lòng Hoàng thượng trích m.á.u nhận chứ?”

Tứ Hoàng t.ử toét miệng ngây ngô: “Hắc hắc hắc, ạ.”

Thẩm Trác lập tức lên tiếng ngăn cản: “Tứ ca hiện giờ tình trạng đặc biệt, Gia Vương là trưởng bối, cớ bắt nạt một tiểu bối hiểu chuyện?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kinh-ca-kinh-thanh-deu-hong-chuyen-cua-ta-va-vuong-gia/chuong-607-ke-xuong-nguoi-hoa.html.]

Gia Vương thuận thế : “Ý của Thái t.ử là sẵn sàng lấy gương, Hoàng thượng trích m.á.u nhận ? Thực đều cả, dù các ngươi đều là nhi t.ử ruột của Hoàng thượng, bất kỳ ai trong các ngươi cũng thể Hoàng thượng phép thử . Chỉ cần các ngươi thể dùng hành động thực tế để chứng minh cho thấy, các ngươi bất kỳ quan hệ nào với cỗ t.h.i t.h.ể cháy đen , thì lời Đặng Vũ Xuyên đều là xằng bậy.”

Ngay đó ông về phía văn võ bá quan mặt tại đó, ánh mắt dừng mấy vị lão thần Nội Các lớn tuổi, đầy ẩn ý : “Huyết thống hoàng thất thể nhầm lẫn, chắc hẳn các vị các lão cũng sự thật, đúng ?”

Mấy vị các lão lén lút trao đổi ánh mắt.

Hồi lâu , bọn họ mới ậm ờ lên tiếng: “Thực thử một chút cũng , cứ coi như là cho trong thiên hạ một lời giải thích, tránh để kẻ lấy chuyện hươu vượn.”

Lão Hoàng đế gắt gao chằm chằm Gia Vương.

Những năm qua Gia Vương luôn mấy an phận, lén lút vơ vét của cải luyện binh, dã tâm nhỏ.

vì ông ở xa tận đất phong, lão Hoàng đế tiện động đến ông .

Lần lão Hoàng đế mượn cớ thọ thần của Thái hậu để triệu Gia Vương về Ngọc Kinh, chính là nhân cơ hội giam lỏng Gia Vương ở kinh thành, cho ông trở về đất phong nữa, phái khác tiếp quản tiền tài và binh lực của ông , triệt để tước đoạt quyền lực.

Ai ngờ lão Hoàng đế còn kịp tay, Gia Vương tay một bước.

Vừa bộ dạng kẻ xướng họa của Gia Vương và Đặng Vũ Xuyên, rõ ràng là thông đồng với từ .

Hai lén lút chắc chắn sự liên kết.

Đặng Vũ Xuyên đòi công bằng cho , còn Gia Vương thì nhân cơ hội đ.â.m lão Hoàng đế một nhát.

Hai bên cũng coi như là mỗi đạt mục đích riêng.

Lão Hoàng đế tức giận đến mức đau nhói ở n.g.ự.c, căn bệnh vốn thuyên giảm dường như dấu hiệu tái phát.

Ông cố nhịn cơn đau, dốc sức duy trì sự bình tĩnh.

Càng những lúc thế càng bình tĩnh.

Ông sớm còn là thằng nhóc vắt mũi sạch mới lên ngôi Hoàng đế năm xưa nữa, bao nhiêu năm ở vị trí cao, giúp ông thấu nhiều chuyện.

Liên minh giữa Đặng Vũ Xuyên và Gia Vương là vì lợi ích.

Vậy thì chỉ cần đưa lợi ích lớn hơn, liên minh giữa bọn họ sẽ phá vỡ.

Chỉ cần sự giúp đỡ của Gia Vương, Đặng Vũ Xuyên cũng chỉ là một cánh tay khó chống đỡ.

Tứ Hoàng t.ử ngây ngô yên tại chỗ, mặc cho Gia Vương xắn tay áo lên.

Khi lưỡi d.a.o rạch rách da thịt, cơn đau khiến Tứ Hoàng t.ử giãy giụa.

Gia Vương dỗ dành bằng giọng điệu ngọt ngào: “Không , sắp xong , lát nữa đường thúc cho con kẹo ăn nhé.”

Nghe thấy kẹo ăn, mức độ giãy giụa của Tứ Hoàng t.ử giảm đôi chút.

Nhân lúc , lão Hoàng đế gọi Thẩm Trác đến mặt, thấp giọng dặn dò vài câu bên tai .

Thẩm Trác xong gật đầu: “Nhi thần hiểu .”

Hắn lặng lẽ rời khỏi hiện trường thọ yến, vội vã đến Thượng Thư Phòng.

Hắn một đạo thánh chỉ theo lời dặn của phụ hoàng, và đóng dấu ngọc tỷ tượng trưng cho hoàng quyền.

Làm xong những việc , gấp gọn thánh chỉ nhét tay áo.

Khi hiện trường thọ yến, vặn thấy Gia Vương đưa chiếc bát sứ đựng m.á.u cho Đặng Vũ Xuyên.

Thẩm Trác lập tức thì thầm vài câu với tiểu thái giám bên cạnh, đồng thời đưa đạo thánh chỉ giấu trong tay áo qua.

Một lát , tiểu thái giám bưng khay đến mặt Gia Vương, quỳ hai gối xuống đất, hai tay nâng khay lên quá đỉnh đầu, cung kính : “Vết thương của Gia Vương điện hạ vẫn đang rỉ m.á.u, ở đây vải băng và t.h.u.ố.c trị thương, ngài cần nô tỳ băng bó giúp ngài ?”

 

 

Loading...