Kinh! Cả Kinh Thành Đều Hóng Chuyện Của Ta Và Vương Gia - Chương 522: Bỏ Mặc Tỷ Mà Đi
Cập nhật lúc: 2026-03-27 19:16:28
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Dư Niểu Niểu ôm khoản tiền lớn một ngàn lạng, vui vẻ trở về Quận vương phủ.
Nàng lấy một ít hương liệu và thịt bò khô mang từ Lương Châu về, đó dẫn Lăng Hải ngoài.
Bọn họ vốn định đến Dư phủ tìm Dư Phinh Phinh, ngờ tình cờ gặp nàng đường.
Dư Phinh Phinh bước khỏi hiệu sách, liền thấy Dư Niểu Niểu đang cưỡi một con lừa nhỏ lộc cộc chạy tới, nàng bất ngờ, mặt bất giác nở nụ .
“Tỷ! Tỷ về Ngọc Kinh lúc nào ?”
Nửa năm gặp, tiểu cô nương chỉ cao lên một chút, ngũ quan cũng nảy nở hơn, vẻ trẻ con cũng phai nhạt ít, càng ngày càng giống một thiếu nữ .
Dư Niểu Niểu nhảy xuống lưng lừa: “Hôm qua mới về.”
Lăng Hải dắt con lừa sang một bên, tránh phiền hai tỷ họ ôn chuyện.
Dư Phinh Phinh chu cái miệng nhỏ nhắn oán trách.
“Sao tỷ lâu ? Sắp qua năm mới , còn tưởng các đến năm mới về chứ.”
Dư Niểu Niểu trêu chọc: “Sao? Muội nhớ tỷ tỷ ?”
Dư Phinh Phinh lập tức đỏ bừng mặt, thẹn quá hóa giận mắng.
“Tỷ đừng tự đa tình ? Muội ăn no rửng mỡ mới nhớ tỷ!”
Nói xong nàng liền chỗ khác, bộ dạng như đang giận dỗi nũng.
Dư Niểu Niểu vẫn : “Vừa nãy gặp còn thấy lớn , thế vẫn là một đứa trẻ con mà.”
Dư Phinh Phinh vốn để ý đến nàng, nhưng cam tâm nàng coi thường, liền nhịn lên tiếng biện bạch cho .
“Nếu tỷ thấy ấu trĩ, tỷ đừng giao chuyện của Kỳ Thụy hí ban cho nữa.”
Dư Niểu Niểu dang hai tay, giả vờ bất đắc dĩ thở dài.
“Hết cách , chỉ mỗi một ruột là , khác tin tưởng, chỉ tin tưởng thôi.”
Dư Phinh Phinh nhịn , khóe miệng nhếch lên .
“Vậy tỷ còn đối xử với một chút?”
Dư Niểu Niểu bảo Lăng Hải lấy hương liệu và thịt bò khô .
“Đừng nhớ đến đứa là , đây là đặc sản mang từ Lương Châu về, đặc biệt mang đến tặng đấy.”
Dư Phinh Phinh hừ : “Cũng chẳng món đồ gì đáng giá.”
Dư Niểu Niểu: “Vậy mang về.”
Nàng đưa tay bộ lấy đặc sản, Dư Phinh Phinh lập tức cuống lên, vội vàng ôm c.h.ặ.t hộp đựng đặc sản lòng.
“Làm gì ai tặng quà đòi chứ? Tỷ cũng keo kiệt quá đấy!”
Dư Niểu Niểu như lẽ đương nhiên: “Không chê mấy thứ đáng giá ? Nếu cần, đương nhiên mang về .”
Dư Phinh Phinh hậm hực .
“Ai cần? Muội chỉ tùy tiện một câu, tỷ vội vàng lấy đồ, gì như tỷ chứ? Chẳng chút thành tâm nào cả!”
Dư Niểu Niểu giơ hai tay lên, thỏa hiệp .
“Được , sai , nên quá so đo.”
Nàng hiệu sách bên cạnh, thuận miệng hỏi một câu.
“Muội ngoài mua sách ?”
Dư Phinh Phinh gật đầu đúng .
Dư Niểu Niểu: “Vậy sách của ?”
Nhắc đến chuyện , Dư Phinh Phinh thấy tức.
Nàng hừ mạnh một tiếng, bất mãn .
“Không mua !”
Dư Niểu Niểu ngạc nhiên: “Sách gì ? Lại còn mua .”
Dư Phinh Phinh oán trách.
“Không mua , mà là phát hành.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kinh-ca-kinh-thanh-deu-hong-chuyen-cua-ta-va-vuong-gia/chuong-522-bo-mac-ty-ma-di.html.]
Tên gian thương đó đây lừa chúng là cuối năm nhất định sẽ sách mới.
bây giờ sắp qua năm mới , ngay cả bóng dáng sách mới cũng thấy.
Không , ngày mai vẫn đến, ngày nào cũng giục bọn họ.
Nếu bọn họ còn sách mới, sẽ phiền c.h.ế.t bọn họ!”
Dư Niểu Niểu: “Muội cần thiết ? Không chỉ là một cuốn sách thôi , trong hiệu sách bao nhiêu là sách, đổi cuốn khác xem ?”
Dư Phinh Phinh bực tức : “Tỷ hiểu , sách của Thôn Khẩu Vương Sư Phó giống sách của khác, cuốn sách nào thể thế sách của ông .”
Dư Niểu Niểu tưởng nhầm.
“Muội sách của ai cơ?”
Dư Phinh Phinh lỡ lời , sách của Thôn Khẩu Vương Sư Phó tuy , nhưng nhiều là tác phẩm hoang đường . Nếu để tỷ tỷ nàng xem loại sách , chắc chắn sẽ mượn cớ nhạo nàng .
Nàng chớp chớp mắt, giả ngốc : “Vừa nãy sách của ai ? Muội .”
Chưa đợi Dư Niểu Niểu gặng hỏi, Dư Phinh Phinh nhanh.
“Được , còn việc bận, một bước đây.”
Nói xong nàng liền định bôi mỡ đế giày.
Dư Niểu Niểu tóm lấy cánh tay nàng : “Đợi , việc cần giúp.”
Dư Phinh Phinh đành : “Còn việc gì nữa?”
Dư Niểu Niểu lấy một ngàn lạng ngân phiếu đưa cho nàng .
“Khoảng thời gian ở đây, giúp quản lý tài vụ của Kỳ Thụy Viên , vẫn tiếp tục do quản lý tài vụ.”
Dư Phinh Phinh tưởng tiền đều là Lang Quận vương đưa cho tỷ tỷ, vì nàng cũng hỏi nhiều, dứt khoát nhận lấy ngân phiếu.
“Được thôi, nể tình tỷ thành tâm thành ý nhờ giúp đỡ như , sẽ miễn cưỡng giúp tỷ thêm nữa.”
Dư Niểu Niểu .
“Kỳ Thụy Viên ngày mốt sẽ chính thức khai trương, định nhân ngày đầu tiên khai trương tổ chức một đợt khuyến mãi. Ví dụ như chỉ cần là khán giả viên xem kịch, chi phí đều giảm giá hai mươi phần trăm, nếu tổng chi phí vượt quá một mức nhất định, còn tặng thêm một phần đồ ăn vặt đặc sắc, thấy ?”
Dư Phinh Phinh suy nghĩ một chút: “Ý kiến tồi, là một cách để thu hút sự chú ý.”
Dư Niểu Niểu: “Vậy cứ quyết định thế , đến ngày khai trương nhất định mặt, đến lúc đó cắt băng khánh thành.”
Dư Phinh Phinh nhíu mày: “Tỷ mới là đông gia, đích ?”
“Ta thế tiện mà.”
Dư Niểu Niểu , tháo khăn che mặt xuống, để lộ vết sẹo màu nâu mặt.
Dư Phinh Phinh lập tức trợn tròn mắt, sợ hãi suýt chút nữa cầm nổi hộp quà.
“Tỷ, mặt tỷ ?”
Dư Niểu Niểu đeo khăn che mặt : “Ta thương một chút ở Lương Châu, vết thương khỏi , nhưng sẹo vẫn còn, cho nên tiện lộ diện mặt khác, chỉ đành nhờ giúp .”
Dư Phinh Phinh cũng là nữ t.ử, hiểu rõ dung mạo đối với nữ t.ử quan trọng đến mức nào.
Nàng sốt ruột chịu : “Tỷ thế , còn quản nghi thức khai viên gì nữa? Tỷ mau tìm đại phu chữa trị , phu quân của tỷ là Lang Quận vương ? Bảo cung mời thái y cho tỷ, thực sự thì còn thể ban bố lệnh treo thưởng, treo thưởng hậu hĩnh tìm thầy t.h.u.ố.c, tin là tìm một thần y thể giúp tỷ xóa sẹo!”
Dư Niểu Niểu cảm thấy bộ dạng sốt sắng của nàng khá thú vị, ý trêu chọc nàng một chút, bèn giả vờ bất đắc dĩ .
“Vô dụng thôi, cả đời chỉ thể như . May mà Lang Quận vương chê bai , cho dù biến thành bộ dạng gì, cũng sẽ bỏ mặc mà .”
Dư Phinh Phinh hận sắt thành thép, dùng sức giậm chân.
“Tỷ ngốc ! Lời đàn ông mà tin , lợn nái cũng leo cây!
Nói xa, tỷ cứ cha chúng , ông chân hòa ly với nương của tỷ, chân rước nương của cửa .
Chắp vá kẽ hở cũng nhanh bằng ông .
Tục ngữ câu, quạ đời đều đen như !
Cho dù bọn họ êm tai đến , đợi đến khi tỷ già nua xí, vẫn sẽ chê bai tỷ thôi.
Càng đừng bây giờ tỷ còn hủy dung, cần đợi tỷ già , bỏ mặc tỷ mà .”