Dư Niểu Niểu suy nghĩ kỹ.
Nếu nàng thành với Tiêu Quyện, thì chỉ thể dọn về Dư phủ.
Chỉ dựa mức độ chán ghét của Khương thị đối với nàng, chắc chắn những ngày tháng của nàng ở Dư phủ sẽ dễ chịu.
Hơn nữa, sớm muộn gì nàng cũng lấy chồng.
Thời cổ đại tự do hôn nhân, ở đây coi trọng mệnh lệnh của cha , lời của mai mối.
Nàng thực sự yên tâm giao hạnh phúc cả đời tay Dư Khang Thái và Khương thị.
Lang Quận vương tuy danh tiếng lắm, ngoài gì cũng , nhưng qua thời gian tiếp xúc, Dư Niểu Niểu cảm thấy con cũng tệ, ít nhất thể chung sống hòa thuận.
Hơn nữa tay hào phóng, còn cho phép nàng tự do Chính Pháp Ty, dùng phụ đạo để ràng buộc nàng.
Những điều đối với nàng đều là những điểm cộng lớn.
Nếu nàng từ hôn, chắc chắn khó gặp đàn ông nào thể vượt qua Lang Quận vương.
Nếu , nàng còn gì để hối hận?
Cứ gả cho thôi!
Tiêu Quyện thiếu nữ mặt một lúc lâu.
Ánh mắt chuyên chú đó, như thấu cả linh hồn của nàng.
Dù Dư Niểu Niểu mặt dày, lúc cũng chút chịu nổi.
“Sao ngài cứ như ? Làm ngại quá .”
Tiêu Quyện: “Nếu một ngày, bản vương rơi vũng bùn, thể cho nàng cuộc sống gấm vóc lụa là nữa, nàng còn tiếp tục say mê bản vương ?”
Dư Niểu Niểu chớp chớp mắt.
Nàng hiểu , đối phương đang thử thách nàng đây mà!
“Ta thích ngài, vì quyền thế địa vị của ngài, thích chính là con ngài.
Bất kể ngài ở mây, ở trong vũng bùn, chỉ cần là ngài, đều thích.”
Tiêu Quyện nàng chăm chú.
Hắn hỏi nàng, lời là thật giả? Nàng thể đảm bảo ?
lý trí cho , thế sự vô thường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kinh-ca-kinh-thanh-deu-hong-chuyen-cua-ta-va-vuong-gia/chuong-153-lau-ngay-moi-biet-long-nguoi.html.]
Dù giờ phút nàng thể thề thốt đảm bảo , nhưng lòng dễ đổi, ai thể đảm bảo đến lúc đó nàng vẫn giữ tâm trạng như lúc ?
Tiêu Quyện cuối cùng vẫn dám hỏi miệng.
Hắn bưng bát đũa lên, yên lặng ăn cơm.
Dư Niểu Niểu gắp thức ăn cho , hỏi.
“Quận vương điện hạ đang nghi ngờ lời là thật giả ?”
Tiêu Quyện ngước mắt nàng.
Dư Niểu Niểu: “Ngài thẩm vấn nhiều phạm nhân, chắc chắn cái miệng của con là thứ đáng tin nhất, cho nên, dù bây giờ gì, ngài cũng sẽ chút nghi ngờ, cách nhất là giao tất cả cho thời gian, tục ngữ , lâu ngày mới lòng , chúng cứ chờ xem.”
Cuối cùng nàng còn tinh nghịch chớp mắt một cái.
Lâu ngày mới lòng …
Tiêu Quyện thầm nhẩm câu , nàng thể những lời như , chứng tỏ nàng thật sự định cùng sống một thời gian dài.
Lòng cũng theo đó mà vững vàng hơn nhiều.
Cuối cùng thế nào vẫn , ít nhất trong thời gian ngắn cần lo lắng nàng hối hận.
Ăn cơm xong, Tiêu Quyện đột nhiên .
“Không nàng đến Vạn Pháp tự một chuyến ? Ngày mai bản vương rảnh, thể cùng nàng.”
Dư Niểu Niểu mắt sáng lên, vui mừng : “Vậy ngày mai !”
Thấy nàng vui vẻ, ánh mắt của Tiêu Quyện cũng trở nên ấm áp hơn một chút.
Lúc Yến Nam Quan đến.
Nhìn dáng vẻ của như chuyện quan trọng cần gặp, Dư Niểu Niểu thức thời .
“Vậy ngủ trưa đây, hai cứ từ từ chuyện.”
Đợi nàng , Yến Nam Quan lập tức : “Hai Ưng Vệ xuất thành đêm qua mất liên lạc, e là gặp chuyện may.”
Đêm qua Mẫn Vương lén cho khỏi thành, Yến Nam Quan cho bí mật theo dõi.
Kết quả hai Ưng Vệ cử một trở .
Chuyện như đây cũng từng xảy , kết quả cuối cùng đều lắm.
Ánh mắt của Tiêu Quyện lập tức trầm xuống.
“Chuẩn ngựa, bản vương đến Mẫn Vương phủ.”