“Các đồng chí!
là !”
Lý Tú Lan rõ chuyện gì, nhưng tim thót một cái, chuyện Tần Minh g-iết Mục Hoài Thắng bại lộ ?
Đội tình nguyện g-iết ư?
Bà cũng thụp xuống ôm đầu.
“Các vị đồng chí, chuyện đều là chủ ý của Tần Minh, c-ái ch-ết của ông liên quan đến .”
“Bà đang gì , đây là nhà của hùng cứu trợ thiên tai, bà định gì các cháu nhỏ!”
“Người nhà hùng cứu trợ gì cơ...”
Lý Tú Lan ngẩn , buông tay ngẩng đầu lên.
“Không ...
Chồng gặp bất trắc ?”
Mục Dao Dao tới, như xuống bà từ cao.
“Cha còn sống, lời của dì hiểu lắm, chẳng lẽ dì đối với cha ...”
“Không , Dao Dao, chuyện đó !
Là nãy dì gặp ác mộng, cha con ăn bên ngoài gặp chuyện, dì tỉnh dậy đấy.”
“À, hóa là .”
Mục Dao Dao nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, xổm xuống túm lấy cổ áo Lý Tú Lan.
“Gác những chuyện đó sang một bên, tại trói con lên xe ba bánh!
Dì định đưa chúng !”
“Buông ...
Buông ...”
Sắc mặt Lý Tú Lan tái nhợt.
Bà thực sự Mục Dao Dao tìm đám đội tình nguyện chống lưng cho cô, bà mà nước mắt, liều mạng giãy dụa.
“Xoạt!”
Cổ áo chịu nổi áp lực, quần áo của Lý Tú Lan xé rách, lộ một mảng lớn dấu vết, qua là mới xuất hiện.
Những xung quanh lượt che mắt con nhỏ nhà , chỉ trỏ Lý Tú Lan.
“Chao ôi, thật hổ, ban ngày ban mặt mà chuyện .”
“Không!”
Mục Dao Dao gọi một tiếng:
“Dì , cha con sáng sớm khỏi cửa , dì những dấu vết thể để ai thấy , chẳng lẽ dì...”
“Không !
Đây là lúc nấu cơm hai đứa nhỏ dùng nước nóng bỏng đấy, mới định dạy dỗ hai đứa nó một chút, Dao Dao, dì chuyện gì với cha con cả!”
“Ai đang la hét ngoài cửa nhà đấy!
Muốn ch-ết !”
Tần Minh thắt thắt lưng, bước khỏi tứ hợp viện.
Đội trưởng đội tình nguyện chĩa gậy Tần Minh đang quần áo xộc xệch.
“Đồng chí mắng ?”
“Đội trưởng, quen, hôm nay mới cải tạo ở chỗ chúng xong!”
“Anh chính là Tần Minh?
Mấy tên côn đồ liên quan đến việc g-iết hại tiên phong cứu trợ của chúng !”
“Tiên phong cứu trợ gì, bao giờ.”
“Chính là ngài Mục Hoài Thắng quyên góp ba trăm cân lương thực cho dân tị nạn Bắc Bình, ông đại nạn tư lợi quyên góp ba trăm cân lương thực thô, ban tặng danh hiệu Tiên phong cứu trợ!”
Mục Hoài Thắng còn sống, còn quyên góp lương thực trở thành hùng?!
Mắt Tần Minh đỏ lên, sợ hãi quỳ sụp xuống đất.
“Giám đốc nhà chúng là mà, đây ông luôn quan tâm chăm sóc nhân viên, luôn là dẫn dắt , thể tìm côn đồ g-iết ông , đều là hiểu lầm thôi...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kieu-the-tich-tru-hang-thap-nien-80/chuong-75.html.]
Không ai tôn trọng ngài Mục hơn .”
“Đừng nữa, đưa điều tra, ai đưa tiền cho côn đồ thuê g-iết , sẽ rõ mồn một ngay thôi!”
Đội tình nguyện đưa Tần Minh , Tần Minh vùng vẫy bò đến mặt Lý Tú Lan, cởi áo khoác ném cho bà , hạ thấp giọng.
“Phu nhân, trời lạnh!”
Lý Tú Lan nào dám dây dưa với nữa, bản đầy vết nhơ giải thích xong .
Tần Minh lướt qua Mục Dao Dao, đôi mắt ẩn chứa sát ý.
“Mục tiểu thư, tin sẽ trả sự trong sạch cho .”
“ cũng tin .”
Tin rằng sẽ để loại coi thường pháp luật như sống tiếp !
Tần Minh đưa điều tra, đội tình nguyện giải cứu hai đứa trẻ trói xe ba bánh xuống.
“Mẹ ơi!”
Tranh Tranh thút thít nhào lòng Mục Dao Dao, khuôn mặt nhỏ như mặt mèo đầy vệt nước mắt.
“Mẹ đây, đừng .”
Mục Dao Dao bế đứa trẻ lên dỗ dành:
“Tranh Tranh đừng , đây, con chuyện gì cứ phản ánh với các đội tình nguyện .”
“Bà ngoại sói, bà lấy trộm vòng vàng của , còn trói con và !”
“Tại bà trói trẻ con .”
Đội trưởng đội tình nguyện vẻ mặt chính trực, dùng v.ũ k.h.í chỉ Lý Tú Lan đang đất:
“Nói thật .”
“Là...”
Là Tần Minh!
với tư cách là đồng phạm bà thể khai Tần Minh , nếu Tần Minh chẳng cũng sẽ khai chuyện của bà ?
Chuyện đây...
“Dao Dao, là dì thấy con nhà, chiếm đoạt vòng vàng của con, kết quả hai đứa nhỏ phát hiện, cho nên dì mới...”
Đội trưởng đội tình nguyện lôi Lý Tú Lan :
“Nhân phẩm thấp kém, bà theo chúng !
Nhân danh nhân dân Bắc Bình, xử phạt hành vi trộm cắp của bà!”
“A a...”
Lý Tú Lan liều mạng giãy dụa, bà phòng tối.
“Dao Dao, tha cho dì, giúp dì cầu xin với, xin con đấy...”
Vẻ mặt Mục Dao Dao lạnh lùng:
“Chỉ là một chiếc vòng thôi, dì chỉ cần chuyện gì thẹn với lòng, chắc chắn sẽ sớm bình an tù thôi.”
Lý Tú Lan và Tần Minh đều bắt , Mục Dao Dao phản ánh tình hình với đội tình nguyện.
“Đồng chí , nghi ngờ cha hai liên hợp lừa gạt một bộ tứ hợp viện, xin hãy nhốt họ chung một chỗ.”
“Nhốt chung một chỗ chẳng họ càng dễ thông đồng ?”
“Họ cũng sẽ lộ sơ hở thôi.”
“Được.”
Sau khi đội tình nguyện rời , cửa nhà họ Mục coi như là khách khứa nườm nượp.
Những hàng xóm đây liên lạc đều lượt đến chúc mừng, cũng chẳng là chúc mừng cái gì.
Mục Dao Dao , họ đến đều là xin một ít lương thực từ nhà vị đại thiện nhân để vượt qua mùa thu đông thất thu và dài đằng đẵng .
Mục Hoài Thắng báo án trở về, nhận cuộc phỏng vấn của giới truyền thông.
Khi khai vị trí kho chứa ba trăm cân lương thực thô, ông chút xót xa nhưng cũng đầy tự hào.
Về đến nhà tâm trạng ông khá , cởi áo khoác .
“Dao Dao!
Con , đường về các đồng chí tặng hoa đỏ cho cha đông lắm, nhiệt tình lắm.”