“Mục Dao Dao về phía bờ sông nhỏ, kiếp thời điểm cô và Lưu Hạo Vũ xác định bỏ trốn chính là lúc .”
Ở đây, chắc chắn thể rình Lưu Hạo Vũ.
Chỉ là, Mục Dao Dao rẽ con hẻm nhỏ, còn kịp phản ứng, một đàn ông bỗng nhiên lao , bàn tay trắng trẻo béo múp chạm tay cô.
Mục Dao Dao chút do dự hất tay đàn ông , Lưu Hạo Vũ kịp đề phòng đ.â.m sầm tường.
Vẻ mặt đàn ông đầy sự chấn kinh, nhưng Mục Dao Dao vẫn bắt sự phẫn nộ đè nén.
Nghĩ kiếp cô đúng là ngu ngốc, tin cái miệng của đàn ông!
Bị Lưu Hạo Vũ vài câu ngon ngọt dụ dỗ, liền lừa sạch bộ tiền của nhà họ Lục, bỏ chồng bỏ con, theo thành phố.
Cuối cùng rơi kết cục t.h.ả.m trọng là đẩy xuống lầu mà ch-ết!
Cơn giận trong lòng Mục Dao Dao càng dâng cao, cho cô cơ hội sống một đời, cô tuyệt đối sẽ để những chuyện đau thương của kiếp lặp nữa!
Lưu Hạo Vũ bước lên, giả vờ dịu dàng quan tâm.
“Dao Dao em, em , tâm trạng ?
Có trời nóng quá , chúng tiệm thạch bột ở đầu làng giải nhiệt nhé?"
Lưu Hạo Vũ nở nụ , mỡ mặt dồn một đống.
Có lẽ thấy Mục Dao Dao lời nào, đáy mắt Lưu Hạo Vũ xẹt qua một tia hồ nghi, mặt giả vờ giả vịt quan tâm.
“Dao Dao, em , gì vui thì với ."
“Rột rột..."
Lưu Hạo Vũ cúi đầu bụng , ánh mắt đổi, suýt chút nữa quên mất mục đích tìm đàn bà !
“Dao Dao, ... cả buổi sáng ăn gì, chúng ăn..."
“Chát!"
Mắt thấy bàn tay béo ngậy của định sờ tới, Mục Dao Dao bỗng giơ tay lên, tát mạnh một cái!
Má Lưu Hạo Vũ tát lệch sang một bên, đau rát!
Hắn thể tin nổi ôm lấy mặt , từ từ ngẩng đầu Mục Dao Dao.
“Dao Dao, em đ.á.n.h ?!"
Hắn Lưu Hạo Vũ nghiệp đại học, là thanh niên tri thức từ thành phố về nông thôn để giúp những dân làng nghèo khổ thoát nghèo, Mục Dao Dao trong mắt chẳng qua chỉ là một đàn bà ngu ngốc ng-ực to não nhỏ mà thôi, học vấn, đầu óc, bây giờ mà còn dám đ.á.n.h !
Nếu sắp lừa hết gia sản của nhà họ Lục, lúc tuyệt đối sẽ để đàn bà yên !
“Sao nào, đ.á.n.h một tên trộm gì sai ?"
Người Lưu Hạo Vũ cứng đờ, “Trộm?
Dao Dao, em đang gì , hiểu?"
mồ hôi trong lòng bàn tay bán sự căng thẳng của , Mục Dao Dao chỉ là một đàn bà ngu ngốc, thể nghi ngờ đến đầu !
Hắn chẳng qua chỉ lấy... một ít trứng gà của bà già đó thôi.
Lưu Hạo Vũ cảnh giác quanh, tiến lên một bước:
“Dao Dao, em gặp chuyện gì , chúng mà, chuyện gì thì cùng đối mặt, lương thực là để chúng ăn đường , đến thành phố , sẽ nỗ lực cho em một cuộc sống , , bây giờ để em chịu ủy khuất , nhưng em ở nhà họ Lục bao nhiêu năm qua, chẳng ai chăm sóc em cả, em cũng theo ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kieu-the-tich-tru-hang-thap-nien-80/chuong-4.html.]
“Anh đến cả lương thực cơ bản nhất cũng cho , còn trộm trứng gà của nhà họ Lục , tin cái miệng của chắc?"
Mục Dao Dao lạnh một tiếng:
“Lưu Hạo Vũ, và chẳng gì cả, chồng con, cần gì theo chịu khổ?
Thanh niên tri thức từ thành phố đến, thật, cái chuyện mất mặt như trộm lương thực của nhà họ Lục , nghĩ ầm lên đến chỗ trưởng làng nhỉ?"
Sắc mặt Lưu Hạo Vũ càng đổi, mà lấy trưởng làng đe dọa !
Vậy thì thể diện của còn để nữa?
“Dao Dao, em bây giờ chính là tin tưởng , em tin thì thể đến nhà lục soát, xem lương thực ."
“Được thôi, bây giờ gọi trưởng làng luôn, đến lúc đó, đừng mà trách đổ oan cho !"
Cô còn mong lục soát cơ!
Đem những thứ đây lừa thông thông đòi hết!
Tuy nhiên, với tính cách nhát gan sợ phiền phức của Lưu Hạo Vũ, tuyệt đối dám càn.
Nạn châu chấu sắp ập đến, hiện tại cô cũng chỉ thể đòi lương thực, hao tốn quá nhiều thời gian Lưu Hạo Vũ, cô sẽ cách nào về sửa sang nhà cửa !
Quả nhiên, thái độ của Lưu Hạo Vũ lập tức mềm mỏng xuống, “Dao Dao, ... quả thật lấy một ít, gần đây thời tiết khô hạn quá, ăn chút trứng gà là sẽ ch.óng mặt, trộm, tưởng là đồ bỏ , ngày mai sẽ mang đến cho em !"
“Tối nay mang đến ngay!"
Lưu Hạo Vũ nghiến răng:
“Được, tối nay sẽ mang đến cho em."
Mục Dao Dao lúc mới rút từ trong túi cái kính mắt mà Lưu Hạo Vũ rơi khi trèo tường, khi thấy cái kính, sắc mặt Lưu Hạo Vũ trở nên khó coi!
“Lần khi trộm đồ thì tay chân sạch sẽ một chút, tối nay nếu đợi trứng gà mang đến, ngày mai cái kính sẽ giao cho trưởng làng!"
Mục Dao Dao nhếch môi mỉa mai một tiếng, thèm nhảm với Lưu Hạo Vũ thêm lời nào nữa, bỏ .
Sắc trời bỗng nhiên tối sầm, mây đen đè nén xuống.
Tiếng reo hò của ít dân làng truyền đến:
“Đợi gần một tháng , cuối cùng cũng sắp mưa , thế thì quá, lương thực của chúng cuối cùng cũng cứu !"
Lông mày Mục Dao Dao nhíu , thời tiết giống như sắp một trận mưa lớn, mà là chứng minh rằng, nạn châu chấu thật sự càng lúc càng gần bọn họ !
Cô nhớ đến mấy cái cửa sổ, mái hiên thủng lỗ chỗ ở nhà, nếu cô còn bỏ tiền tìm sửa chữa, đến lúc đó, nhà sẽ châu chấu xâm chiếm!
Bất kể là lớn trẻ con, đều sẽ nhiễm bệnh, hậu quả thật khôn lường!
Bên , mắt Lục Oánh vẫn luôn chằm chằm ngoài cửa sổ, Lục Trì mới uống thu-ốc xong, hiện tại cơ thể phục hồi hơn nhiều.
Cậu bé giường, lau mồ hôi lạnh trán, bé , em gái vẫn luôn đợi đàn bà về.
Lục Oánh đầu , giọng mềm mại:
“Anh ơi, sẽ bao giờ về nữa , trời sắp tối , vẫn về, em thể ngoài tìm ?"
Đại Bảo Lục Trì khuôn mặt nhỏ nhắn kiên nghị lạnh lùng nhíu c.h.ặ.t , nắm đ.ấ.m siết c.h.ặ.t .
Người đàn bà yêu bọn họ, bé luôn điều đó.
em gái lòng yếu mềm tính tình nhu nhược, khao khát tình mẫu t.ử, cho dù bé cố gắng hết sức một , nhưng vẫn cách nào chăm sóc đến cảm xúc của em gái.