“Lưu Hương Hương lập tức nóng bừng mặt, đối phương ý với cô ?”
Nếu tại những lời như .
Cô hít một thật sâu:
“Anh gì ơi, chân ?”
“Ồ, hồi lúc thanh niên tri thức, vì cứu nên may thương, để một chút tật nhỏ.”
“Anh đây là việc nghĩa dũng cảm mà, chừng về già thể xin trợ cấp đấy.”
“Thôi đừng phiền đất nước nữa, thấy đàn ông tự lực cánh sinh là nhất.”
Hóa là thanh niên tri thức, hèn gì cách chuyện tao nhã như .
“ thế...”
Vài câu ngắn ngủi của đối phương khiến Lưu Hương Hương cảm thấy bồn chồn.
Bởi vì ánh mắt dường như luôn dán c.h.ặ.t cô, cái đó...
đầy mập mờ.
Nhất định là cái dành cho phụ nữ thích.
Lưu Hương Hương thẹn thùng, một ưu tú để mắt đến thì là chuyện gì mất mặt cả.
Cô mím môi :
“ , vạn câu khen ngợi của là những câu gì?”
“Cái ...
ước chừng mấy ngày mấy đêm cũng hết, gì quan trọng.”
Lưu Hạo Vũ cô với vẻ quyết tâm:
“Sau ai bắt nạt cô, nhất định sẽ xuất hiện.”
Lưu Hương Hương bao giờ thấy những lời sến súa như , nhưng gương mặt đối phương, cô dễ dàng tin tưởng.
Anh vẻ ngoài thư sinh, da dẻ trắng trẻo hơn hẳn đàn ông bình thường, và quan trọng hơn... mặc một bộ quần áo vải xanh vặn, gọn gàng, cổ tay đeo một chiếc đồng hồ.
Đồng hồ, thường là những tiền hoặc trong giới quan trường mới đeo.
Cô giá trị của nó, nhưng thể cảm nhận gu thẩm mỹ của đối phương.
Bố cô từng , những đeo đồng hồ đều hạng tầm thường.
“ còn chẳng quen .”
Lưu Hương Hương đặt ly nước mặt :
“Anh ?
Chẳng lẽ là thợ kỹ thuật mới đến của xưởng ?”
“ , là thợ kỹ thuật, chịu trách nhiệm quản lý bảo trì xe cộ, chú ý đến hoa khôi của xưởng là cô từ lâu .”
Lưu Hạo Vũ cầm ly nước nhấp một ngụm, cô đắm đuối:
“Nhiệt độ nước khéo, cô thật chu đáo.”
“Anh khách sáo quá.”
Hóa là thợ kỹ thuật mới đến, còn là cấp nữa.
Nghe đều là những mời từ thành phố lớn về với tiền nhỏ để bảo trì sửa chữa những chiếc xe tải lớn trị giá mấy vạn một chiếc, hạng cũng coi như tiền đồ rộng mở.
Đối với bất kỳ khác giới nào cùng trang lứa.
Chỉ cần cô cảm thấy hứng thú, Lưu Hương Hương đều phân tích thấu triệt.
thông thường cô là tiếp cận khác, ít vốn liếng tiếp cận cô, đa phần là vì cô trẻ nên chơi đùa chút thôi.
Người mặt ý gì.
Lưu Hạo Vũ dậy, xuống ghế sofa bên cạnh cô:
“Cô đang nghĩ gì , thấy lúc cô ngẩn ngơ trông đặc biệt đơn thuần, đáng yêu.”
“Làm gì chứ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kieu-the-tich-tru-hang-thap-nien-80/chuong-277.html.]
“Có mà, ai phát hiện cô là một đáng yêu ?
Cô xem phòng ốc cô dọn dẹp sạch sẽ thế , xinh nữa, ở phương Tây một câu chuyện cổ tích, cô ?”
“Được chứ.”
Lưu Hương Hương dần buông lỏng cảnh giác, :
“Truyện cổ tích là dành cho trẻ con ?”
“Kể cho cô cũng thôi, ở một quốc gia phương Tây nọ, một hoàng t.ử đem lòng yêu một mỹ nhân trong buổi hội, khi đuổi theo cô gái thì cô gái đ.á.n.h rơi một chiếc giày, hoàng t.ử cầm chiếc giày đó tìm yêu từ cái đầu tiên, cuối cùng trải qua muôn vàn gian khổ mới đón mỹ nhân về dinh.”
“Haha, câu chuyện vẻ chẳng thú vị mấy, bình dị quá.”
Lưu Hạo Vũ theo, vì nữ chính là Lọ Lem nên thể như .
“Quan trọng là, câu chuyện cổ tích một tình tiết kinh điển, hoàng t.ử nhặt một chiếc giày của cô gái, từ đó mới câu chuyện của họ.”
Lưu Hương Hương ánh mắt mập mờ của cho cúi đầu, khỏi cảm thấy căng thẳng.
Lưu Hạo Vũ bạo dạn đưa tay đặt lên mu bàn tay cô, Lưu Hương Hương theo bản năng rụt .
khi thấy chiếc đồng hồ mới tinh cổ tay đối phương, cô chọn... im lặng.
“Hương Hương, cô thực sự thơm.”
Lưu Hương Hương cảm thấy tê dại cả , đẩy :
“Được , chuyện gì thì , chúng ... vẫn đến mức đó, đừng đùa nữa.”
“ đùa cô , thực sự thích cô mà, xem mang gì đến cho cô .”
“Đây là... giấy báo nhập học!”
Lưu Hương Hương trợn tròn mắt, thể tin nổi gương mặt thanh niên.
“Anh...”
Lưu Hạo Vũ hài lòng với phản ứng của cô:
“Cầm lấy , cô luôn học, mấy ngày nay cứ ôn tập sách giáo khoa suốt, đợi kỳ thi đại học mở ?”
Lưu Hương Hương kích động bật dậy, hai tay run rẩy cầm tờ giấy báo.
Việc học hành của cô vốn dĩ là bữa đực bữa cái, khi nghiệp tiểu học thì tham gia vài đợt tập huấn công việc kế toán .
Cô luôn khao khát danh phận nữ sinh đại học, đáng tiếc bố cô tìm cửa nẻo nào cho cô.
Người đàn ông mặt cô chẳng hề quen , mà mang đến cho cô một lợi ích trời cho thế .
“Thực sự cảm ơn thế nào...”
Người phụ nữ kích động lật xem, đột nhiên trợn ngược mắt:
“Mục Dao Dao?
Sao giấy báo ghi tên Mục Dao Dao!”
Lưu Hạo Vũ mỉm đầy ẩn ý:
“Sợ cái gì chứ, giấy báo thể , tay ai thì là của đó, chẳng lẽ cô trả thù Mục Dao Dao ?
Cô gián tiếp cô mất hết mặt mũi đấy thôi.”
Tim Lưu Hương Hương đập thình thịch, đàn ông mặt, ánh mắt đầy cuồng nhiệt.
“Anh...
mưu đồ từ ?
Anh thù với Mục Dao Dao nên tiếp cận là để lợi dụng !”
“, hận cô là thật, mà yêu cô cũng là thật, mạo hiểm chỉ là để cuộc đời cô lên một tầm cao mới thôi.”
Cánh đồng quê bát ngát cỏ xanh.
Mục Dao Dao khi về quê luôn bận rộn với việc trồng khoai lang mật dại, cô tình cờ phát hiện một bí mật.
Cô sợ mầm khoai lang lạnh nên một buổi tối cho chúng trong gian.
Kết quả là ngày hôm khi lấy mầm khoai lang , chúng lớn nhanh như thổi trong vòng một tiếng đồng hồ, cái mầm ban đầu chỉ cao hai centimet, chớp mắt dài bằng cả bàn tay.