“Tiểu Trì tưởng nhầm chỗ, cúi đầu thành khẩn xin .”
Lưu Hương Hương tức đến mức ném cây chổi xuống chân Lục Trì, suốt ngày đều đến tìm !
Lần Mục Dao Dao cũng là tìm , một gã tên là Hứa lão nhị cũng là tìm !
Những đều phân tán sự chú ý của Lục Lẫm dành cho cô , thật là đáng ghét.
“Thằng nhóc con, đây là chỗ để nhóc tìm , mau !”
Tiểu Trì cúi đầu, nhặt cây chổi lên đặt ở ngoài cửa, xoay bỏ .
Cha ở ... bây giờ cha đang công việc gì, đôi chân nhỏ của sải bước chạy .
“Cha!”
“Cha!”
Tiểu Trì sải bước chạy khắp nơi, nhưng thấy bóng dáng cha .
“Thằng nhóc, nhóc chạy loạn cái gì thế.”
Lưu Hương Hương đóng cửa văn phòng Lục Lẫm , chạy qua túm lấy cổ áo thằng nhóc, thằng nhóc bẩn, ngã ở , chắc chỉ là con của một công nhân nhỏ nào đó thôi.
Cô nhíu mày:
“Đừng chạy loạn, đây chỗ để nhóc tìm , !”
“Cha con ở đây, con tìm cha việc gấp.”
Tiểu Trì nắm tay :
“Nếu cô giúp thì cũng đừng ngăn cản con, xảy chuyện cô gánh nổi ?”
Lưu Hương Hương lạnh:
“Nhóc tưởng đây là nơi nào, là chỗ để nhóc tìm chắc?
Xưởng của chúng mặc dù mới thành lập, nhưng chế độ riêng, ở đây hoan nghênh nhà đến!”
Tiểu Trì phụ nữ mặt vô tình đắc tội.
Cậu bé kịp nghĩ gì khác, đẩy cô chạy về phía nơi đông .
“Cha!
Cha!”
Cậu dùng âm thanh lớn nhất hét lên, Lưu Hương Hương tức đến giậm chân, vội vàng gọi công nhân.
“Còn ngây đó gì, mau đuổi đứa trẻ ngoài!
Không loạn kỷ luật việc của công nhân!”
Tổ trưởng trông coi công nhân lướt qua khuôn mặt cô , kéo Tiểu Trì lưng .
“Chó bắt chuột, lo chuyện bao đồng, quản kỷ luật là việc của , liên quan gì đến một kế toán như cô!”
Lưu Hương Hương thể tin nổi mà trừng mắt , nhất thời cảm thấy sỉ nhục.
“Sao vô văn hóa như , cho dù xem phim với , cũng cần những lời khó như với !”
“Ai xem phim với cô chứ, đêm qua càng nghĩ càng tức, cô là coi thường , trúng Lục tổng nhà chúng chứ gì?
Đợi đến nửa đêm để cho tất cả hiểu lầm.”
Thật ghê tởm!
Tự thích Lục tổng mà còn thừa nhận, hại thật sự tưởng rằng mùa xuân đến, còn một bộ quần áo mới nữa chứ!
Người phụ nữ là phụ nữ , ngay cả kết hôn cũng tơ tưởng, vì tiền mà cam tâm kẻ thứ ba.
“Anh bậy gì đó, và Lục tổng trong sạch, Lục tổng phân xử!”
“Ồ, cứ như thật , Lục tổng trúng cô , sáng sớm tinh mơ cô lén lút dọn dẹp phòng cho tưởng , Lục tổng về chừng còn tưởng cô là nội gián, lẻn văn phòng để tìm tình báo cho công ty đối thủ chứ.”
Lưu Hương Hương nhất thời đỏ bừng mặt, những khác đối với việc đều là toạc .
Cái kẻ hẹp hòi vì yêu sinh hận , thể chằm chằm nhất cử nhất động của để châm chọc như chứ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kieu-the-tich-tru-hang-thap-nien-80/chuong-257.html.]
Lưu Hương Hương trừng mắt thằng nhóc lưng , hôm nay nhất định thể hiện một chút.
“Lục tổng đến , xem Lục tổng rốt cuộc về phía ai.”
Cô kiêu ngạo ngẩng mặt lên, một đàn ông vác bao bột mì ném hai bao bột mì lên xe, phủi tay về phía họ.
“Ghi thêm một xe nữa.”
Tổ trưởng gật đầu:
“Vâng thưa Lục tổng.”
Lục Lẫm dùng chiếc khăn vai lau mặt, khuôn mặt tuấn tú mỹ bột mì che lấp hiện mặt .
Tiểu Trì chui ngoài xem Lục tổng là ai, liền tổ trưởng ấn lưng.
Tổ trưởng hạ thấp giọng.
“Suỵt suỵt!
Đây là đại ông chủ của chúng , nhóc đuổi ngoài .”
Lưu Thanh Thanh nhếch môi, đến mặt đàn ông đưa lên một chiếc khăn sạch.
Màu hồng, thiếu nữ.
“Anh Lục, một đứa trẻ xông phòng của , may mà em xuất hiện kịp thời, tổ trưởng còn che chở cho đứa trẻ vô lễ ...”
Giọng của phụ nữ mang theo sự oán hận nhàn nhạt, cứ như bắt nạt nên tìm phân xử .
Lục Lẫm ngẩng đầu lên, thấy chân tổ trưởng dường như quả thực một bàn chân nhỏ đang bất an cử động.
Tổ trưởng lạnh lùng một tiếng:
“Đứa trẻ bằng ngần thì lễ phép với lễ phép là cái gì, kế toán Lưu quá nâng tầm quan điểm , năm tuổi cô nghịch ngợm chút nào, còn thể giúp gia đình việc ?”
Đôi nam nữ đêm qua suýt thành một cặp hôm nay biến thành kẻ thù, Lục Lẫm nhíu mày.
“Kế toán Lưu, cô nên ở văn phòng xử lý tài vụ, cứ lượn lờ ở bên ngoài thế.”
“Em là vì san sẻ nỗi lo cho , luôn cầm lông gà lệnh tiễn, duy trì trật tự xưởng của chúng , để cho một đứa trẻ đây quậy phá.”
Tiểu Trì trốn nữa, từ lưng lớn bước , ánh mắt kiên định.
“Con quậy phá, con tìm cha!”
“Nhóc tìm...”
Lưu Hương Hương định , nhóc tìm ai cũng vô ích thôi.
Kết quả là thấy Lục Lẫm bế thốc thằng nhóc lên, hôn một cái.
“Tiểu Trì, con đến đây, con đến ?”
“Cha...”
Ánh mắt Tiểu Trì kích động:
“Cha, con đạp xe mệt đến mức đau ng-ực, còn đang nghỉ ngơi ở cổng, con tìm cha việc, cha xin nghỉ .”
Lục Lẫm một lời, liếc tổ trưởng một cái, bảo trông coi cho .
Sau đó bế đứa trẻ rời .
Lưu Hương Hương tê dại cả :
“Đứa trẻ ... gọi Lục tổng là gì cơ.”
“Gọi Lục tổng là cha chứ gì.”
Tổ trưởng âm dương quái khí:
“Việc Lục tổng con cũng ngày đầu tiên mới , còn giả vờ như thật , nào, lừa cô chơi ?”
Sắc mặt Lưu Hương Hương khó coi, cầm chiếc khăn của bỏ .
Trong lòng cô khó chịu, mới vài bước thấy Lục Lẫm một tay bế đứa trẻ, cánh tay còn ôm một phụ nữ nhỏ nhắn xinh .
Ánh mắt Lục Lẫm vô cùng dịu dàng, cứ như là bảo bối vô cùng trân quý của chính .