Lục Lẫm lập tức đặt tay cô lên ng-ực :
“Tim đều là của em cả, em cảm nhận ?”
“Đừng nữa, em về đây.”
Mục Dao Dao bỏ , rút tay , cô nhanh.
Xe đạp của cô đang ở ngay ngoài sân, cô sắp chạm tay lái .
Tâm trạng thật khó tả.
Sắp tối .
Trong thành phố ngoài luôn một nơi đèn xanh đèn đỏ, đàn ông điên cuồng.
Lục Lẫm là loại nào, nhưng thuận theo tự nhiên là thiên tính của con .
Nếu mỹ nữ ở ngay mắt, liệu bao nhiêu cam tâm Liễu Hạ Huệ.
Lục Lẫm, rời khỏi làng một tuần, chút quyền lực.
Có lẽ còn là chính của ngày xưa nữa.
Trong đại viện, tất cả đều thấy Lục tổng vội vã đuổi theo ngoài, sự hoảng hốt mặt lời nào tả xiết.
“Dao Dao!”
Lục Lẫm gọi, chắn xe đạp, thẳng tắp.
Mục Dao Dao leo lên xe đạp, đôi mắt mèo lóe lên.
“Tránh !”
Trong ánh mắt cô chứa đầy lửa giận, lực đạp xe tự chủ mà nhẹ .
“Không tránh.”
Lục Lẫm im nhúc nhích, chiếc xe đ.â.m phần eo bên của , xe lúc mới dừng .
Mục Dao Dao xuống xe, tà váy tung bay theo gió, bóng hồng đến tưởng.
Trong bóng tối luôn quan sát cảnh , thể tin nổi, đầy tò mò.
Cô chút tự nhiên, thấy vết thương, cơ thể cao lớn gập .
Cô tức phát điên:
“Em bảo tránh , tránh !”
“Anh tránh, tránh em sẽ mất.”
Lần tới, về nhà còn thấy cô nữa , là vợ chồng ly tán...
Hậu quả !
“Dao Dao, lẽ eo thương , tay lái xe của em đập eo , đau lắm.”
Mục Dao Dao lúc còn tâm trí mà giận dỗi nữa, lập tức vạch áo .
“Thế , để em xem nào.”
Tay Lục Lẫm đặt lên tay cô, sự lo lắng của cô lừa ai, điều khiến tìm thấy cơ hội.
“Ở ngoài , em lột áo , về phòng xem.”
“ mà...”
Mục Dao Dao .
Lục Lẫm lập tức đau đớn sụp xuống:
“Đau... thương xương .”
Một to lớn như , giờ từng kêu đau lấy một tiếng, đột nhiên như cứ như lấy mạng , Mục Dao Dao vô cùng lo lắng.
“Được , em thu-ốc, chúng trong xem , em dìu .”
“Ừ, vất vả cho em .”
Cô vắt vai đàn ông, dìu , vô cùng vất vả.
Nửa cơ thể của Lục Lẫm sức nặng hơn trăm cân đè xuống.
Mục Dao Dao cảm thấy cô dìu cũng chẳng ích gì, Lục Lẫm vẫn dùng cái eo thương để chống đỡ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kieu-the-tich-tru-hang-thap-nien-80/chuong-239.html.]
Như chẳng càng mệt hơn ?
“Lục Lẫm... em kéo nổi , là em tìm bạn công nhân của giúp một tay cho bớt khổ.”
“Không cần, để khác chạm .”
Trời ạ!
Lục Lẫm bây giờ giống như một cô gái e thẹn thế .
Mục Dao Dao vô cùng kinh ngạc, chỉ đành cam chịu dìu eo .
“Được , hai chúng từ từ , cẩn thận một chút.”
“Được.”
Ánh mắt Lục Lẫm vẫn luôn đỉnh đầu cô, mái tóc xoăn của phụ nữ tỏa mùi hương hoa dành dành thanh khiết.
Không từ lúc nào khuôn mặt cô càng thêm trắng trẻo, tinh tế hệt như b-úp bê Tây.
Cô nỗ lực dìu , từng bước một bước .
Trái tim Lục Lẫm dáng vẻ nỗ lực nhỏ bé của cô lấp đầy.
Khó khăn lắm mới về đến phòng, Mục Dao Dao vội vàng bảo xuống sofa.
Mệt ch-ết !
Mặt Mục Dao Dao đỏ bừng, xuống vạch áo :
“Để em xem.”
May mà ở đây đèn điện, bật lên cả gian nghỉ ngơi việc đều sáng bừng.
Lục Lẫm động lột áo , để lộ những thớ cơ bắp săn chắc.
Mục Dao Dao cẩn thận xổm giữa hai chân , nghiêm túc quan sát.
Ngón tay thỉnh thoảng còn chọc eo .
“Hơi đổi màu , cảm thấy thế nào?
Em chạm ?”
“Chạm một cái là đau, buổi tiếp khách tối nay e là , William trách đắc tội một khách hàng tiềm năng .”
Lục Lẫm vẫn xong, thấy sắc mặt Mục Dao Dao giãn , tiếp tục bịa chuyện.
“Anh cũng chỉ vì miếng cơm manh áo thôi, hễ chuyện gì xong, lẽ sẽ đuổi việc, mất công việc .”
Mục Dao Dao thở dài một tiếng, hóa Lục Lẫm cũng là bất do kỷ.
“Tiếp khách nhất định ?
Thế , em cùng , giúp uống rượu.”
Cô vết thương ở eo của đàn ông, nếu bỏ luôn thì sẽ khó xử, cũng thể để một đống rắc rối cho Lục Lẫm c.ắ.n răng gánh vác.
Đối với Lục Lẫm, William quan trọng đến nhường nào?
Chính là tương đương với Bá Nhạc và Thiên Lý Mã , thiếu một bên đều .
Để William coi trọng Lục Lẫm, từng chuyện một.
Mục Dao Dao là lúc nào cũng nghĩ cho khác, nhưng khi trọng sinh đổi suy nghĩ của .
Lục Lẫm Mục Dao Dao một nữa mủi lòng mắc bẫy , nếu để cô rời khỏi đây, e là cả đời cũng cơ hội giải thích.
Chi bằng để cô tận mắt chứng kiến sự trung thành của đối với cô và gia đình.
“Không cần em giúp uống rượu , nếu em cùng, sẽ tìm cách nhét phụ nữ cho nữa, cũng cần tìm đủ cách để từ chối.”
Mục Dao Dao nhíu mày:
“Nhét phụ nữ cho một đàn ông thương ở eo, ai thế chẳng là thiếu não .”
Lục Lẫm sờ mũi:
“Dao Dao, chỉ để khác , thực sự vợ , nếu họ cứ luôn nhét phụ nữ cho .”
Chuyện thì liên quan gì đến cô... nghĩ đến nụ hôn ngoài ý hôm nay.
Mục Dao Dao cảm thấy nghẹn ở l.ồ.ng ng-ực.
“Nếu em cho với khách hàng, chỉ đành c.ắ.n răng uống rượu, c.ắ.n răng từ chối tất cả , tự đạp xe về nhà...”