Kiều Thê Tích Trữ Hàng Thập Niên 80 - Chương 234

Cập nhật lúc: 2026-05-05 21:17:34
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Em Dao Dao, em đang chơi ở đây .”

 

Hứa Nhị dựng xe xong, chạy đến bên cạnh cô, theo bản năng đẩy lưng cô.

 

“Để đẩy cho, chơi một chút cho tâm trạng thoải mái.”

 

“Tâm trạng em đang mà.”

 

“Ờ...”

 

Hứa Nhị gãi đầu, nhẹ nhàng đẩy xích đu.

 

“Anh còn sợ em nghĩ quẩn cơ, em nghĩ thông suốt nhất , Lục bảo với em là cần lo lắng gì cả, chuyện còn để xử lý.”

 

Bàn chân Mục Dao Dao đặt xuống đất, dậy khỏi xích đu, nhướn mày .

 

“Anh tìm ?”

 

, thể để em cứ bắt nạt mãi , bây giờ Lục tìm lãnh đạo cấp , tin là nhất định thể giải thích rõ ràng.”

 

“Anh thì ích gì, thì thôi, cần cưỡng cầu.”

 

Chỉ là Vương Tuyết Liên thật đáng ghê tởm.

 

Chỉ cần cô còn ở thôn Lục Gia thì nhất định sẽ khiến sống thoải mái.

 

“Anh thấy em cũng học mà, cử học đại học bao nhiêu, còn cần đợi khôi phục kỳ thi đại học nữa.”

 

“Không cưỡng cầu, vả em cử học thì cũng công bằng cho khác.”

 

Vẫn còn nhiều học tập chăm chỉ mà, cô mà chẳng là một kẻ học dốt .

 

Hứa Nhị nghĩ :

 

“Sao mà giống , khác bỏ ít hơn em mà còn cử , em vì thôn mà đóng góp nhiều như , suất cử học cho em thì .”

 

Đây là cơ hội duy nhất để nông dân vươn lên, tất cả đều cảm thấy việc học quan trọng.

 

bây giờ học vấn của bạn, kỳ thi đại học khôi phục, những thanh niên phẩm chất địa phương tiến cử đều thể học đại học.

 

“Coi như duyên thôi.”

 

Mục Dao Dao mím môi, đôi mắt đen láy sâu Hứa Nhị, chút ngập ngừng hỏi.

 

“Anh Lục... .”

 

“Anh Lục bây giờ ghê gớm lắm.”

 

Hứa Nhị bịt miệng, Lục dặn giữ bí mật, suýt chút nữa thì lỡ lời hết.

 

Mục Dao Dao nhíu mày:

 

“Anh gì?

 

Có nguy hiểm .”

 

“Không nguy hiểm, chỉ là công nhân bốc vác thôi, còn sẽ giới thiệu tụi qua nữa.”

 

Lần Mục Dao Dao chút lo lắng:

 

“Sao vẫn là việc nặng nhọc thế.”

 

Chẳng lẽ quỹ đạo của Lục Lẫm cũng đổi , mở công ty nữa mà tiếp tục sống cuộc đời định ?

 

Hứa Nhị tưởng Mục Dao Dao chê việc nặng nhọc nuôi nổi cô, vội vàng giải thích.

 

“Anh Lục nhất định sẽ tiền đồ mà.”

 

“Ừm.”

 

Mục Dao Dao đáp một tiếng:

 

“Anh cho em địa chỉ của Lục .”

 

“Em định ?”

 

Người phụ nữ nhỏ bé khẩu thị tâm phi:

 

“Em chỉ sợ trong nhà chuyện gì liên lạc với thôi.”

 

“Được , thật sự chuyện gấp em cứ tìm , đạp xe nhanh hơn em nhiều.”

 

“Vâng.”

 

Hứa Nhị thấy Mục Dao Dao vẻ gì là đau khổ tuyệt vọng, liền vội vàng về ruộng.

 

Đầu ruộng nước, trông thì nhiều nhưng cũng tiết kiệm, xách nước để tưới.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kieu-the-tich-tru-hang-thap-nien-80/chuong-234.html.]

 

Mục Dao Dao cầm địa chỉ trong tay, nét chữ cứng cáp mạnh mẽ của đàn ông thật ngay ngắn.

 

Thật sự bốc vác ?

 

Tiểu Thăng từ lúc nào đến, đang thẩn thờ, bé kéo vạt áo đỏ của cô.

 

“Mẹ, đang nhớ cha ạ.”

 

“Làm gì , đang nghĩ hôm nay nên thành phố một chuyến cho khuây khỏa .”

 

“Hay quá!

 

Con cũng .”

 

“Con với em ở nhà , chạy lung tung, về sẽ mang đồ ngon cho các con.”

 

Tiểu Thăng thì Tiểu Thành cũng .

 

Cô mà đèo hai đứa trẻ , chỉ sợ đạp xe đến đứt mất.

 

“Dạ ạ!

 

Lần nhớ cho con cùng nhé.”

 

Tiểu Thăng bây giờ nũng nịu .

 

Cái bánh bao nhỏ hồng hào xinh xắn cất giọng nũng nịu, Mục Dao Dao suýt chút nữa thì cầm lòng .

 

“Được , nhất định sẽ đưa con .”

 

“Cả nữa ạ.”

 

“Ừm.”

 

Yêu cầu gì của Tiểu Thăng Mục Dao Dao cũng đồng ý ngay, cô nhóm lửa đem phần cá buổi trưa và thịt dê viên còn hầm chung với .

 

rán sơ qua mới hầm, bên trong cho thêm nhiều gia vị như hoa tiêu, hạt tiêu, giống hệt như món cá nướng của đời .

 

Mục Dao Dao thu dọn cơm canh xong, trong túi để thêm mấy cái bánh bao mềm mại mang theo.

 

hứa với Lục Lẫm là ở bên ngoài sẽ cố gắng ít dùng gian nhất thể, cho nên lười biếng dùng gian đựng cơm canh, mà cô trực tiếp để giỏ xe đạp.

 

Xe đạp vẫn là thứ đồ hiếm lạ, nhất là một chiếc xe mới toanh.

 

Dáng nhẹ nhàng của cô rời khỏi làng, đạp xe theo địa chỉ Hứa Nhị đưa.

 

Lục Lẫm hề Mục Dao Dao đến.

 

Anh dẫn theo mấy trong công ty bến xe khách.

 

Phương tiện giao thông ở đây hạn, nếu bắt xe ngay thì chuyện dễ.

 

chỉ một nhóm ăn mặc chỉnh tề, vẻ mặt nghiêm túc đang trò chuyện ở một bên.

 

“Ba chắc là lãnh đạo bình chọn của cấp đấy.”

 

Lục Lẫm nheo mắt qua, trong lòng bùng lên cơn giận, kìm nén tới:

 

“Chào các ông, xin hỏi các ông mới khảo sát ở thôn Lục Gia ?”

 

“Anh là...”

 

tên Lục Lẫm.”

 

Cả ba đều ngẩn , đàn ông đầu đẩy gọng kính .

 

“Lục Lẫm?

 

Anh là...”

 

Người đàn ông mặt mặc đồ công sở chỉnh tề, trông giống như một thanh niên hăng hái, thật sự giống với hộ nghèo Lục Lẫm ở thôn Lục Gia chút nào.

 

việc ở thành phố.”

 

“Quần áo và cảm giác mang cho , dường như đều Lục Lẫm.”

 

Đối phương nhíu c.h.ặ.t lông mày, rõ ràng một Lục Lẫm dẫn theo nhân viên trông như một đầu, mang cảm giác thiết như một nông dân mặc đồ vá víu lao động.

 

Lục Lẫm đối phương nghi ngờ:

 

“Việc ở công xã hề trễ nải, bây giờ đang khuyến khích hợp tác công tư, cho nên hưởng ứng lời kêu gọi mở một công ty vận tải nhỏ, tiền kiếm đều là mồ hôi nước mắt, đủ chi tiêu, đối với khó khăn trong thôn thì giúp sẽ giúp...

 

Hy vọng các ông thể khôi phục danh hiệu cá nhân tiên tiến cho vợ .”

 

Lục Lẫm hít một thật sâu, chỉ chiếc xe đầy những vết xước và hình vẽ bậy bạ ở phía .

 

 

Loading...