“Lục Lẫm bước tới, trực tiếp giật chiếc mũ của Vương Tuyết Liên xuống, chiếc mũ rách rớt mấy miếng khoai tây, trông giống như cắt từ một thời gian , xen lẫn một chút bùn đất.”
Trong đống khoai tây còn lẫn cả những miếng khoai lang...
Lục Lẫm nhận những miếng khoai lang .
Thôn họ đang chuẩn tự dây khoai lang, nên cắt khoai lang thành từng miếng bỏ xuống đất...
Thôn trưởng thể tin nổi thụp xuống nhặt lên, nâng đèn dầu kỹ.
“Đây chẳng là khoai tây và khoai lang mà Dao Dao đưa cho chúng giống ?”
Thím Hứa giận chịu nổi, lao lên tát một cái mặt Vương Tuyết Liên.
“Đồ lòng lang thú, lúa mì ông trời cho ch-ết cóng , mầm khoai tây chuẩn nảy mầm còn cô đào lên!
Người đàn bà đúng là một tai họa!”
Vương Tuyết Liên c.ắ.n môi, nửa khuôn mặt đau đến tê dại.
“Đánh là truyền thống của thôn các , mấy miếng khoai tây thì tính là gì, cấp bảo trồng lúa mì, các đều lời, sẽ tố cáo các .”
“Tố cáo?”
Thím Hứa lạnh một tiếng:
“Sợ là cô còn mạng để tố cáo nữa , Lục Lẫm, chúng g-iết cô thì , ai chứ!”
“A!”
Vương Tuyết Liên hét lên một tiếng, giật thon thót.
“Các ... các dám .”
Thím Hứa chỉ dọa cho cô một trận trò, từng bước ép sát cô .
“G-iết cô thì quá đơn giản , c.h.ặ.t đ.ầ.u cô xuống đèn l.ồ.ng!
Để cô dám đào lương thực chúng mới trồng, để chúng sống đến sang năm, lấy mạng cô cũng quá đáng chứ?”
Thím Hứa giơ tay lên, Vương Tuyết Liên hét lên kinh hãi chạy tán loạn.
Thím Hứa định đuổi theo bắt lấy thì Vương Tuyết Liên hét lên một tiếng:
“Cảnh sát tới , họ sẽ bắt tất cả lũ g-iết các .”
Bên ngoài đột nhiên sáng đèn, thím Hứa thót tim một cái, thời buổi ai cũng tự lo xong, thể nào đến thôn Lục gia cứu viện .
Là ai... thật sự là Vương Tuyết Liên gọi cảnh sát đến ?
Để bảo vệ cô ?
Lục Lẫm qua khe cửa, lái xe dường như dám lái, cứ từ từ di chuyển, ánh đèn cũng bật sai.
“Là Dao Dao.”
Vẻ mặt căng thẳng, cô đến đây.
Thím Hứa nhất thời quên cả việc bắt Vương Tuyết Liên để tiếp tục trêu chọc.
“Mau để Dao Dao , Dao Dao lái xe nhanh như ?”
Lục Lẫm gạt vật chắn cửa ngoài, thấy Mục Dao Dao lo lắng bước xuống từ ghế lái, thùng xe vẫn nguyên vẹn.
kính phía xe gió thổi hỏng, cô mạo hiểm cả tính mạng, đội gió mà đến đây.
“Em , thành thế .”
Lục Lẫm vội vàng bế cô xuống.
Mục Dao Dao ghé sát tai đàn ông nhỏ:
“Hàng hóa của em đang ở ngay cửa đây, em dùng gian mang từ xưởng của cha em tới, cái gì cũng , em thể trơ mắt dân làng giúp đỡ em ch-ết đói ch-ết rét .”
Ánh mắt Lục Lẫm thâm trầm:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kieu-the-tich-tru-hang-thap-nien-80/chuong-205.html.]
“Dao Dao...”
“Đừng nữa, bốc đồ , mau ch.óng tu sửa nhà cửa, em còn mang theo nhiều đồ ăn chia cho , cứ là do cha em cho.”
Lục Lẫm gật đầu:
“Ừ, đưa em và các con trong .”
Gió bên ngoài vẫn lớn, tuy đến mức thổi bay nhưng cơ thể gầy yếu của Mục Dao Dao chịu nổi sức gió lớn như .
“Đừng bế em.”
Ánh mắt Mục Dao Dao mới hiệu cho đàn ông, ngay đó Lục Lẫm bế thốc cô lên theo kiểu công chúa, hai lời bế cô nhà ăn.
Tất cả trong nhà ăn của đại đội đều Mục Dao Dao, mặt lộ nụ .
Thím Hứa vội vàng bước tới:
“Dao Dao...
Lục Lẫm, hai đứa nhỏ ?”
“Ở trong xe ạ.”
Lục Lẫm ngẩng đầu hai em nhà họ Hứa:
“Vợ cháu mang lương thực và vật tư từ thành phố về, chúng bốc , lát nữa ghép bàn , nhường chỗ trống cho vật tư.”
Vẻ mặt dân làng khác , khuôn mặt gió thổi mưa tạt của Mục Dao Dao mà rơi trầm mặc.
Thím Hứa lau nước mắt:
“Dao Dao, dì thật sự cảm ơn con thế nào cho .”
“Không cần cảm ơn ạ.”
Mục Dao Dao mỉm :
“Mọi chăm sóc con và bọn trẻ nhiều.”
Lục Lẫm bế Chanh T.ử và Tiểu Trì đang ngủ say , mỗi tay một đứa nhẹ nhàng.
Dân làng bận rộn một cách trật tự, chuyển ván gỗ đến bịt kín những cửa sổ hỏng của nhà ăn.
Có thắt dây thừng ngang hông leo lên tu sửa mái nhà, cả ngôi nhà trở nên kín gió.
Số ván còn Lục Lẫm mang ngoài dựng một nhà vệ sinh, lợp ngói, trộn xi măng để gia cố, những đàn ông bận rộn đến nửa đêm, phụ nữ dùng bột ngô Mục Dao Dao mang đến để bánh kếp, cuộn với hành lá, mỗi một thìa tương.
Anh cả nhà họ Hứa nhai một miếng bánh kếp, mấy đàn ông nòng cốt vây quanh một chiếc bàn ăn cơm, thôn trưởng cũng ở trong đó.
“Chúng còn nhiều xi măng, tiết kiệm một chút ngộ nhỡ tường đất vết nứt còn sửa chữa.”
Lời của cả nhà họ Hứa lọt tai thôn trưởng, ông cụ ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc bén:
“Lục Lẫm, con hỏi Dao Dao xem còn khoai tây và khoai lang , bác đoán giống lúa mì ruộng ch-ết cóng , sẽ nảy mầm nữa , chúng trồng bộ khoai tây và khoai lang .”
Thôn trưởng bổ sung thêm:
“Dao Dao luôn góp sức, bao gồm cả xi măng và phí tổn thất của chiếc xe đều ghi chép , tất cả đều là nợ của đại đội, của cả thôn chúng , đợi khi cơ hội nhất định trả gấp bội.”
“Chuyện cháu hỏi Dao Dao.”
“Con thấy , chỗ cha con một lô khoai tây và khoai lang, thể cho giống, thôn trưởng, nếu năm nay thể chia ruộng cho từng hộ, con chỉ cần một mảnh đất ở núi là .”
“Được.”
Thôn trưởng hai lời liền đồng ý ngay:
“Dao Dao, núi đối với chúng mà đều là khu vực cấm, cũng tác dụng gì, con nhu cầu thì cho con hết.”
“Cảm ơn thôn trưởng, con mang đến một tấm nệm cũ của ký túc xá nhà máy, trải , nam nữ ngủ riêng một đêm, ngày mai xử lý khoai lang và khoai tây của chúng , sớm trồng xuống đất.”
Thôn trưởng gật đầu, kể từ khi Mục Dao Dao đến đây, cả thôn đều hưởng lứa theo.