Kiều Thê Tích Trữ Hàng Thập Niên 80 - Chương 104

Cập nhật lúc: 2026-05-05 20:40:57
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Cùng lắm là kiếm công điểm nữa, cô kinh doanh, bồi thường cho đại đội là chứ gì?”

 

Mục Dao Dao bỏ , ở cạnh một kẻ ghê tởm như Lưu Hạo Vũ còn khó chịu hơn cả ngửi mùi phân.

 

“Đứng !”

 

Lưu Hạo Vũ buông tha cho cô, dùng lực kéo cánh tay cô :

 

“Muốn việc ít thì lấy lòng , hiểu thế nhỉ!”

 

“Cút !”

 

Mục Dao Dao dồn sức giằng co, xô ngã tên Lưu Hạo Vũ què quặt xuống đất.

 

Cô vỗ vỗ tay, lạnh:

 

“Dám ý đồ với bà cô đây, cho thành tro bụi luôn.”

 

Lưu Hạo Vũ nhếch nhác bò dậy, dường như thấy tiếng xe đạp.

 

“Mục Dao Dao, đắc tội với kết cục , cô cứ đợi đấy!”

 

Hắn nhặt chiếc kính vỡ một bên đất lên, cẩn thận đeo lên mũi, khập khiễng ruộng ngô bên cạnh.

 

Lục Lẫm đạp xe đến nơi thấy bụi đất bay mù mịt mặt đất, nhặt một hòn đá ném về phía phát tiếng động trong ruộng ngô.

 

“Á!”

 

Tiếng kêu t.h.ả.m thiết mơ hồ truyền , Lưu Hạo Vũ tăng tốc rời .

 

“Em chứ?”

 

Lục Lẫm bước tới phủi bụi đất đôi bàn tay nhỏ bé của cô, nhíu mày:

 

“Hắn bắt nạt em ?”

 

“Chỉ là một tên què thôi mà, việc của xong ?”

 

“Anh xong việc của , cũng xong cả phần của và chị dâu .”

 

“Anh cũng giỏi thật đấy, việc của bốn mà một thầu hết.”

 

“Ai bảo là đàn ông chứ, cả mất sớm, nếu chỉ cần gánh vác một nửa phần của .”

 

“Vương Tuyết Liên là phụ nữ, Lưu Hạo Vũ sắp xếp cho chị việc nhổ cỏ nhẹ nhàng hơn tưới phân nhiều, mà chị cũng , thật là lười biếng.”

 

“Em cũng là một con heo nhỏ lười biếng đấy, ngày mai em đừng đến đây nữa, nhận luôn phần việc của em là .”

 

Ánh mắt Lục Lẫm tràn đầy sự yêu chiều, Mục Dao Dao là đang bênh vực , sợ nhiều quá thiệt.

 

Mục Dao Dao thấy một túi bao bì quen thuộc mặt đất, cô đẩy Lục Lẫm xổm xuống, mở túi bao bì thì thấy bên trong còn sót nửa cái bánh bao thịt.

 

“Hỏng .”

 

Mục Dao Dao tức đến nỗi bĩu môi:

 

“Đồ đạc chúng vận chuyển từ Bắc Kinh về trộm , đây là bánh bao mua ở Bắc Kinh, ở trong túi của Lưu Hạo Vũ .”

 

“Chắc là , khóa cửa xe mà.”

 

Lục Lẫm cũng thể giải thích tại bao bì của tiệm bánh bao thịt ở Bắc Kinh ở chỗ Lưu Hạo Vũ, thậm chí bên trong còn nửa cái bánh bao.

 

“Dao Dao, đừng vội tức giận, chúng về xem .”

 

Lục Lẫm dắt xe đạp đến đầu ruộng, kéo cánh tay cô đặt lên eo .

 

Đường sá xóc nảy một hồi cũng về đến sân nhà họ Lục, Lục Lẫm dắt chiếc xe đạp mượn của khác sân, Mục Dao Dao nhảy xuống xe chạy tới kéo cửa thùng của chiếc xe tải nhỏ.

 

“Để .”

 

Lục Lẫm kéo cô sang một bên, một tay nhẹ nhàng mở cửa xe.

 

Bên trong lộn xộn bừa bãi, cứ như trộm khoắng sạch , khắp nơi là túi bao bì rỗng.

 

Sắc mặt Mục Dao Dao đỏ bừng lên vì tức giận, trông khó coi.

 

“Lục Lẫm, việc là do Lưu Hạo Vũ , chúng thể bỏ qua cho .”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kieu-the-tich-tru-hang-thap-nien-80/chuong-104.html.]

Sớm bọn họ táy máy tay chân như , cô thu hết vật tư gian .

 

“E là một tên què như mở cửa cũng khó khăn, đang giúp .”

 

Lục Lẫm vỗ vai Mục Dao Dao:

 

“Đồ của chúng đều ở trong thùng xe ?”

 

“Còn một phần chuyển ngoài .”

 

Mục Dao Dao nhắc đến chuyện gian:

 

thùng xe trống rỗng , chúng vẫn thiệt hại nặng nề.”

 

Lục Lẫm đóng cửa thùng xe :

 

“Chúng cứ giả vờ như , đến lúc đó sẽ bắt quả tang .”

 

Mục Dao Dao hít một thật sâu, dám trộm đồ của cô, Lưu Hạo Vũ khá khen cho .

 

“Em dâu Dao Dao, chú hai, hai xong việc ?”

 

Vương Tuyết Liên đẩy cửa bước , thấy Mục Dao Dao và Lục Lẫm đang cạnh đuôi xe thì nở nụ gượng gạo.

 

“Sao như , công xã dọn cơm đến gọi , chỉ là em dâu Dao Dao nuốt trôi thôi.”

 

“Nuốt trôi chứ.”

 

Mục Dao Dao thấy Vương Tuyết Liên, liền cảm thấy trong lời Lục Lẫm là nội ứng cho Lưu Hạo Vũ chính là chị .

 

Chuyện thấy ch-ết cứu Vương Tuyết Liên còn , thì còn chuyện gì mà chị dám chứ?

 

Bàn tay to lớn của đàn ông từ lúc nào vươn tới, bao bọc lấy tay cô.

 

“Dao Dao, ăn cơm .”

 

Đây là bữa cơm đầu tiên họ về, chắc chắn là công xã ăn .

 

Nếu khác lời tiếng .

 

Bé Cam và Tiểu Trì còn quá nhỏ, Mục Dao Dao cũng yên tâm để chúng sống chung với kẻ trộm, thế là cô và Lục Lẫm mỗi dắt một đứa.

 

Công xã ăn cơm nồi lớn, bên trong nấu lương thực cứu tế của nhà nước.

 

Mỗi chỉ một môi cơm khô, nhưng cầm cự cả ngày, chiều xong việc còn tiếp.

 

Vương Tuyết Liên cứ thích bám lấy cô, Mục Dao Dao dắt bé Cam là chị theo đó.

 

“Dao Dao, mấy ngày gặp xinh .”

 

Một thím bước tới, trò chuyện với Mục Dao Dao.

 

Mục Dao Dao ngẩng đầu lên, hóa đẻ của hai em nhà họ Hứa.

 

“Thím ạ, lâu gặp, thím cũng trẻ nhiều đấy ạ.”

 

“Ha ha!

 

Con gái thành phố đúng là khéo ăn khéo , tránh nào, để chung với Dao Dao!

 

Hai ngày nào chẳng gặp chán , đến lượt .”

 

Hứa thẩm dùng m-ông lách một cái đẩy Vương Tuyết Liên sang một bên, vẻ mặt lộ rõ ý đồ bảo chị đừng sáp gần.

 

Vương Tuyết Liên u oán liếc Hứa thẩm một cái, chỉ thể xê dịch m-ông xuống đối diện Mục Dao Dao, ăn bát cơm khô một cách tẻ nhạt.

 

Sáng nay chị việc, khi thản nhiên đẩy hết việc cho đàn ông duy nhất trong nhà, thói ham ăn nổi lên, ăn cái gì đó ngon ngon.

 

Trong đám , cũng chỉ Mục Dao Dao là đồ ăn ngon, chị định nhân tiện chấm chực chút nước sốt thịt gì đó.

 

“Thím ạ.”

 

Mục Dao Dao mỉm :

 

“Tiểu Bảo cao thế .”

 

Cậu bé lưng Hứa thẩm trông gầy gò như bộ xương khô, nhưng tràn đầy sức sống, mạnh khỏe hơn hẳn vẻ mặt thoi thóp đáng thương khi viêm phổi năm đó.

 

 

Loading...