Kiều Thê Có Không Gian: Dạy Con, Làm Giàu - Chương 676: Đánh Thức Ý Chí Cầu Sinh
Cập nhật lúc: 2026-03-03 17:18:46
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8pgkRssEWz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cha cùng tẩu Chúc gia cuối cùng cũng Triệu Hằng ngăn . Bọn họ suốt đêm nhờ đơn kiện, sáng sớm hôm đưa đến tay Hồ Thông phán.
Tạ Vân Cẩn sớm chào hỏi Hồ Thông phán, nên Hồ Thông phán liền nhận đơn kiện.
Vốn dĩ ông định sắp xếp nhân thủ đến huyện Thanh Hà giải cứu Chúc Bảo Châu, nhưng cuối cùng Tạ Vân Cẩn ngăn .
Chuyện Lâm Tri phủ dẫn nha binh phủ nha đến Tạ gia chất vấn đó cho một gợi ý. Hiện tại binh tướng bổ khoái của phủ nha Ninh Châu đều lệnh Lâm Tri phủ, những đó theo sự điều động của bọn họ, bọn họ hành sự cực kỳ khó khăn, cho nên cho bổ khoái nha binh phủ nha theo sự điều động của bọn họ mới .
Tạ Vân Cẩn động ý niệm, đầu Triệu Hằng bên cạnh : "Triệu thúc, thúc thể phủ nha Ninh Châu nha sai ?"
Sau nghĩ cách cách chức Bổ đầu, để Triệu Hằng trở thành Bổ đầu của phủ nha Ninh Châu, như bọn họ hành sự sẽ thuận tiện hơn nhiều.
Tạ Vân Cẩn dứt lời, Triệu Hằng lập tức ôm quyền lĩnh mệnh: "Thuộc hạ theo sự sắp xếp của đại nhân."
"Được, thúc tạm thời nha sai của phủ nha Ninh Châu , sẽ tính tiếp."
Ý tứ trong lời Triệu Hằng hiểu, Tạ Vân Cẩn đây là định để trở thành Bổ đầu phủ nha Ninh Châu. Đây là nghề cũ của , chẳng gì thể chấp nhận cả.
Mảng bổ khoái và binh tướng phủ nha theo lý là do Thông phán cai quản, cho nên Tạ Vân Cẩn với Hồ đại nhân một tiếng, Hồ đại nhân tỏ vẻ về đăng ký một chút là .
Triệu Hằng nhận một bộ quần áo bổ khoái, đó dẫn theo vài đến huyện Thanh Hà giải cứu Chúc Bảo Châu, cha con Chúc gia cũng cùng bọn họ.
Lục Kiều rõ chi tiết bên trong, khi dùng bữa sáng xong, bắt đầu kiểm tra tình hình học tập của bốn đứa nhỏ. Sau khi kiểm tra, phát hiện bốn đứa nhỏ tiến bộ thần tốc, quan trọng nhất chỉ là thuộc lòng Tứ thư Ngũ kinh, mà còn thể dẫn kinh điển cố để giảng sử giảng kinh.
Xem Lưu tốn tâm tư, Lục Kiều vui mừng.
"Không tệ, với sự tiến bộ như thế của các con, cần mấy năm nữa là thể tham gia thi Huyện và thi Phủ ."
Nhị Bảo nhanh nhảu : "Nương, đợi chúng con thi đỗ Tú tài thì sẽ ép buộc chúng con học nữa."
Lục Kiều buồn Nhị Bảo, tên nhóc vẫn luôn nhớ thương giấc mộng đại tướng quân của bé.
"Được, đợi con thi đỗ Tú tài, nương sẽ mời chuyên môn dạy con cưỡi ngựa b.ắ.n cung, binh pháp, hành quân bày trận."
Nhị Bảo "ao u" một tiếng, lao tới ôm lấy Lục Kiều: "Nương, đấy nhé, đừng quên đấy."
Đại Bảo một tay kéo Nhị Bảo , nghiêm túc trừng mắt bé: "Đệ quên nương đang m.a.n.g t.h.a.i , đừng va lung tung ."
Nhị Bảo ngượng ngùng gãi đầu: "Đệ ."
Tam Bảo và Tứ Bảo cũng đồng loạt Lục Kiều : "Nương, đợi con thi đỗ Tú tài, sẽ chuyên tâm theo học y."
"Được."
Tiểu Tứ Bảo nắm tay Lục Kiều : "Nương, con ăn kiếm tiền, thể cho con một cửa tiệm ?"
Lục Kiều trong nháy mắt bé chọc , đưa tay nhéo má bé: "Cái đồ tinh ranh , còn đòi cửa tiệm?"
" ạ, ăn cần cửa tiệm ? Nương cho con một cửa tiệm, con học cách ăn."
Lục Kiều buồn , lập tức nghĩ đến phận của Tứ Bảo, trong lòng chua xót. Tứ Bảo tương lai cuối cùng cũng sẽ trở về bên cạnh Yến Vương thôi.
"Được, chỉ cần con , nương sẽ cho con một cửa tiệm để học cách ăn."
Cứ dỗ dành bé .
Mấy con đang chuyện rôm rả, ngoài cửa, Phùng Chi vội vã bẩm báo: "Nương t.ử, Triệu thúc đưa Chúc nương t.ử tới , tình trạng của nàng chút ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kieu-the-co-khong-gian-day-con-lam-giau/chuong-676-danh-thuc-y-chi-cau-sinh.html.]
Sắc mặt Lục Kiều lập tức đổi, giơ tay bảo Phùng Chi đưa .
Huynh trưởng Chúc gia ôm Chúc Bảo Châu , phía còn một bóng dáng gầy gò nhỏ bé theo, tí hon chính là con gái Trịnh gia, Trịnh Diệu.
Trịnh Diệu từng ở cùng bốn đứa nhỏ một thời gian dài, bốn đứa nhỏ đối xử với cô bé thiện.
Trịnh Diệu khi đó là một cô bé đáng yêu, cả ngày cứ ca ca ca ca nọ, bây giờ , gầy gò nhỏ bé, sợ sệt bất an, cũng thấy sợ hãi.
Bốn đứa nhỏ ngạc nhiên vô cùng, nghi ngờ đây là Diệu Diệu mà bọn chúng từng thấy .
Lục Kiều thấy Chúc Bảo Châu, chỉ mắng Trịnh Chí Hưng là súc sinh.
Chúc Bảo Châu mắt còn chút bóng dáng nào của ngày xưa, nàng lấy hai lạng thịt, cả chỉ còn một bộ khung xương, lúc thở yếu ớt đến mức gần như còn.
Cha con Chúc gia mặt đen như đáy nồi, mấy hận thể tìm liều mạng.
Đây là đứa con họ nuông chiều từ bé, kết quả chà đạp thành thế .
Trịnh Chí Hưng tên súc sinh , cái thứ ch.ó má đáng xuống mười tám tầng địa ngục , bọn họ sẽ tha cho .
Người Chúc gia trong lòng c.h.ử.i rủa Trịnh Chí Hưng, chỉ là mắt bọn họ lo lắng cho Chúc Bảo Châu, dáng vẻ của nàng , dường như chỉ còn một thở, nàng còn cứu ?
Vốn dĩ cha con Chúc gia đưa Chúc Bảo Châu đến y quán tìm chữa trị, cuối cùng vẫn là Triệu Hằng , đưa Chúc Bảo Châu đến gặp Lục Kiều, chừng Lục Kiều thể cứu nàng một mạng.
Cha con Chúc gia Lục Kiều, cũng y thuật của nàng vô cùng lợi hại.
Nếu Bảo Châu đến tay nàng, chừng thể sống sót, cho nên bọn họ phi ngựa nhanh như chớp đưa Chúc Bảo Châu tới đây.
Lục Kiều hiệu cho trưởng Chúc gia đặt Chúc Bảo Châu xuống, nàng kiểm tra cho Chúc Bảo Châu một chút.
Vừa kiểm tra, phát hiện Chúc Bảo Châu chỉ sốt cao phát nhiệt, mà còn suy dinh dưỡng, càng nhiều vết thương, quan trọng nhất là bản nàng còn ý chí cầu sinh.
Lục Kiều sắc mặt khó coi mắng: "Trịnh Chí Hưng tên súc sinh ."
Nàng mắng xong đầu cha con Chúc gia : "Nàng sốt cao lùi, dẫn đến viêm phổi, đây vẫn là quan trọng nhất. Quan trọng là nàng vì đ.á.n.h đập lâu ngày nên mất ý chí cầu sinh, bản nàng hiện tại sống nữa, cho nên nàng bây giờ nguy hiểm."
Lục Kiều dứt lời, cha con Chúc gia lớn, đại ca Chúc gia trực tiếp đầu chạy ngoài, hét lớn: "Ta g.i.ế.c c.h.ế.t tên tiểu súc sinh họ Trịnh ."
Triệu Hằng vội vàng ngăn , quát lớn: "Ngươi hại c.h.ế.t chính ? Muội ngươi hiện tại tình hình thế nào còn , ngươi đưa tù, vì một kẻ như đáng ?"
Đại ca Chúc gia Triệu Hằng ngăn , nhưng một ngụm uất khí trong lòng thoát , ở trong sân gào thét ầm ĩ, hình như thú dữ nhốt.
Trong phòng, Chúc phụ trầm hơn con trai nhiều, ông đỏ hoe mắt Lục Kiều khẩn thiết : "Tạ phu nhân, thể cứu tiểu nữ một mạng ?"
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
"Bệnh thể trị, nhưng đ.á.n.h thức ý thức sinh tồn của nàng , là nhà các mới ."
Chúc phụ rơi nước mắt: "Làm phiền Tạ phu nhân chữa bệnh cho nó , còn việc đ.á.n.h thức ý thức sinh tồn, cứ để nhà họ Chúc chúng ."
"Được."
Lục Kiều lập tức tiêm t.h.u.ố.c hạ sốt cho Chúc Bảo Châu, dùng nước linh tuyền đút cho nàng uống một ít.
Đợi xong những việc , nàng liền nhường gian , giao cho cha con Chúc gia.
Chúc phụ và hai Chúc gia ở trong sảnh đường cùng Chúc Bảo Châu, kể cho nàng chuyện hồi nhỏ, nàng hồi nhỏ đáng yêu thế nào, bọn họ yêu thương nàng bao nhiêu.
Nói đến cuối cùng, Chúc phụ : "Bảo Châu , con còn cha mà, con cần cha , cần con của nữa ? Bảo Châu, là của cha, cha hối hận lắm, lúc đầu chọn cho con một như . Bảo Châu , nếu con mệnh hệ nào, cha và còn sống nổi ?"