Kiều Thê Có Không Gian: Dạy Con, Làm Giàu - Chương 47: Dĩ Độc Trị Độc
Cập nhật lúc: 2026-02-28 18:12:25
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhị Bảo, Tam Bảo theo sát phía tâng bốc: " ạ, nương cái gì cũng ngon."
"Cơm cũng ngon, mì cũng ngon, thịt kho cũng ngon, nương cái gì cũng ngon."
Ba đứa nhỏ càng tâng bốc càng hưng phấn, cảm giác dừng .
Trên giường phía , Tạ Vân Cẩn im lặng, tại cảm giác, con trai càng ngày càng giống phụ nữ , ngốc nghếch.
Lục Kiều ba đứa nhỏ tâng bốc tâm trạng cực , híp mắt : "Sáng mai nương về nhà bà ngoại các con, khi , sẽ cơm trưa cho các con, thức ăn sườn xào chua ngọt, đảm bảo cho các con ăn vui vẻ."
Chỉ là nàng dứt lời, bốn đứa nhỏ vốn đang vui vẻ, trong nháy mắt trầm mặc, bốn khuôn mặt nhỏ nhắn lập tức vui, ánh sáng mặt dường như cũng ảm đạm thất sắc.
Lục Kiều mà đau lòng, xuống bên bàn hỏi bốn đứa nhỏ: "Sao thế ? Sao vui ?"
Tiểu Tứ Bảo nhanh ch.óng ngẩng đầu Lục Kiều một cái, tủi bĩu môi, bộ dáng dám .
Bộ dáng rõ ràng chính là bảo bảo trong lòng buồn, nhưng bảo bảo .
Lục Kiều sớm đành lòng, vươn tay kéo bé qua: "Sao thế ?"
Phía Nhị Bảo nhanh ch.óng mở miệng : "Nương, là lo lắng nương ."
Vừa xong, Đại Bảo ở một bên vươn tay nhéo nó một cái.
Nhị Bảo đầu Đại Bảo: "Đệ sai mà, là lo lắng nương ."
Tiểu Tứ Bảo trúng tim đen, oa một tiếng toét miệng , bé chính là lo lắng nương .
"Nương, nương sẽ , sẽ cần chúng con nữa chứ?"
Lục Kiều thấy tiểu gia hỏa thương tâm như , vội vàng vươn tay vỗ lưng bé dỗ dành: "Suy nghĩ lung tung cái gì thế, nương sẽ , sáng chiều sẽ về, về sẽ mang đồ ăn ngon cho các con."
Tiểu Tứ Bảo lập tức đỏ mắt : "Chỉ cần nương , chúng con cần đồ ăn."
Nhị Bảo, Tam Bảo lập tức gật đầu: " ạ."
Người nương , bọn chúng thể cần đồ ăn, chỉ cần nương .
Đừng tưởng bọn chúng , đứa trẻ nương đáng thương.
Tất nhiên nương xa thì , chỉ nương thôi.
Lục Kiều liếc mắt một lượt, phát hiện bốn đứa nhỏ dường như đều lo lắng, khỏi mở miệng an ủi bọn chúng.
"Đừng lo lắng nữa, nương sẽ về mà, hơn nữa nhà bà ngoại các con cách đây xa, nếu nương về, cha các con chắc chắn sẽ cho tìm nương về, tin các con hỏi cha các con xem."
Bốn đứa nhỏ đầu Tạ Vân Cẩn, Tạ Vân Cẩn đau đầu.
Hắn nghĩ đến chuyện hòa ly với Lục Kiều, nếu chữa khỏi chân, hòa ly với Lục Kiều, bốn đứa nhỏ chẳng sẽ ầm ĩ lên , cho nên?
Tạ Vân Cẩn nhướng mày suy tư, nhưng quên gật đầu: "Nhà bà ngoại các con cách nhà chúng xa, nương các con sẽ về , suy nghĩ lung tung cái gì thế."
Tiểu Tứ Bảo lập tức thương tâm : "Đã nhà bà ngoại xa, tại đưa con , con cũng ."
Lục Kiều đang định giải thích với bé tại đưa bé .
Ngoài cổng sân bỗng nhiên vang lên tiếng bước chân dồn dập, hơn nữa tiếng bước chân, ít đến.
Lục Kiều kinh ngạc nhướng mày bên ngoài, ngoài cửa tới.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kieu-the-co-khong-gian-day-con-lam-giau/chuong-47-di-doc-tri-doc.html.]
Người đầu mà là vợ của Hứa Đa Kim - Trương Xuân Hoa, mắt Trương Xuân Hoa sưng húp như quả đào.
Cô liền với Lục Kiều: "Vợ thằng Vân Cẩn, cô cách cứu Đa Kim nhà , cầu xin cô cứu Đa Kim với."
Lục Kiều vẻ mặt đầy vạch đen, nhưng nàng kịp gì, bên cạnh Trương Xuân Hoa bước một đàn ông tướng mạo ôn nhuận.
Lục Kiều liếc mắt một cái liền nhận chính là đàn ông thấy ở Bảo Hòa Đường đó, hình như là đại phu mới đến của Bảo Hòa Đường.
Hắn đến gì.
Tề Lỗi đến bên cạnh Lục Kiều, kích động mở miệng : "Ta các cô , cô thể giải độc rắn cạp nong, hơn nữa sẽ di chứng, sẽ rụng tóc rụng răng gù lưng, cũng sẽ liệt, là thật ?"
Lục Kiều gật đầu: " ."
Tề Lỗi lập tức hưng phấn, hai tay vô thức xoa xoa: "Ta thể xem đơn t.h.u.ố.c giải độc cô kê ?"
Nói xong lời , Tề Lỗi chút lo lắng, bởi vì nhiều cho khác xem đơn t.h.u.ố.c kê.
tiểu t.ử chịu cho xem ?
Lục Kiều ngược chút do dự nào: "Được chứ."
Nàng dứt lời liền lấy đơn t.h.u.ố.c giải độc rắn cạp nong cất đó: "Ở đây , kê xong từ sớm , vốn tưởng bọn họ sẽ đến lấy, kết quả bọn họ đến, đưa lên trấn ."
Trương Xuân Hoa và nhà họ Hứa đều hổ, bọn họ từng vợ thằng Vân Cẩn y thuật, đương nhiên dám chậm trễ, lập tức đưa Đa Kim lên Bảo Hòa Đường trấn.
Nghe Bảo Hòa Đường một vị đại phu lợi hại mới đến, cho nên bọn họ liền đưa qua đó, kết quả vị đại phu của Bảo Hòa Đường , dám đảm bảo giải độc rắn cạp nong để di chứng.
Sau đó vẫn là Tiêu lão đầu cùng bọn họ , vợ thằng Vân Cẩn thể để di chứng.
Cho nên bọn họ liền qua đây, ai ngờ vị đại phu của Bảo Hòa Đường còn kích động hơn bọn họ, theo bọn họ cùng qua đây luôn.
Trong phòng, Tề Lỗi hai tay nhận lấy đơn t.h.u.ố.c giải độc trong tay Lục Kiều, khi xem kỹ, chỉ hai vị t.h.u.ố.c trong đó kinh ngạc mở miệng: "Mười con yết và ngô công, liều lượng t.h.u.ố.c quá nặng chứ?"
"Triệu chứng của Hứa đại ca lúc nãy xem qua, trúng độc cực nặng, cho nên nhất định tăng liều lượng yết và ngô công, đây cũng coi như là dĩ độc trị độc, nếu sẽ thanh trừ dư độc. Rắn cạp nong thuộc loại rắn độc phong độc, cho nên tăng liều lượng hai thứ sẽ bất kỳ trở ngại gì, chỉ cần dùng vài ngày là thể giải độc, sẽ bất kỳ di chứng nào."
Lục Kiều xong, Tề Lỗi liên tục gật đầu: "Hóa là như ."
Tề Lỗi xong, nghĩ đến các loại rắn độc khác, hỏi: "Vậy giải độc các loại rắn khác, đơn t.h.u.ố.c cũng thể dùng ?"
Lục Kiều nghĩ nghĩ: "Rắn độc thuộc loại phong độc thì thể dùng, nếu là rắn độc thuộc loại hỏa độc thì . Rắn cũng phân loại, rõ cái , thì khả năng giải hết dư độc."
Tề Lỗi hiểu: "Ta hiểu ."
Hắn dứt lời, về phía Lục Kiều : "Đơn t.h.u.ố.c giải độc thể mang về ? Cô yên tâm, Bảo Hòa Đường chúng dùng đơn t.h.u.ố.c của cô, chắc chắn sẽ bồi thường cho cô, sẽ lấy của cô ."
Quan trọng nhất là còn dùng các phương pháp giải độc khác, những thứ , thể tạo phúc cho nhiều .
Lục Kiều Tề Lỗi , ngược vui vẻ, hiện tại nàng đang thiếu tiền a, lập tức mày mắt hiện lên vẻ vui mừng: "Cầm dùng ."
"Được."
Trương Xuân Hoa và nhà họ Hứa liên tục lời cảm ơn, cùng Tề Lỗi rời .
Tiểu viện nhà họ Tạ nhanh yên tĩnh trở , Lục Kiều tâm trạng cực bưng mì lạnh qua ăn.
Bốn đứa nhỏ náo loạn một trận như , cũng quên mất chuyện đau lòng.
Tiểu Tứ Bảo bên cạnh Lục Kiều, mắt lấp lánh sùng bái Lục Kiều : "Nương, nương thật lợi hại a."