Kiều Thê Có Không Gian: Dạy Con, Làm Giàu - Chương 35: Đúng Là Người Nào Nuôi Người Nấy
Cập nhật lúc: 2026-02-28 18:12:12
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6fcBhQxM6L
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tạ Vân Cẩn đang suy nghĩ, Tiểu Tứ Bảo phía Lục Kiều vui vẻ chạy đến mặt ba em sinh tư, hào hứng .
"Đại Bảo, Nhị Bảo, Tam Bảo, nương chỉ mua kẹo, mà còn mua cả bánh đậu đỏ nữa đấy."
Ba đứa sinh tư ngạc nhiên đầu về phía cái bàn nhỏ, phát hiện bàn nhỏ thật sự bánh đậu đỏ, hơn nữa còn mấy miếng liền.
Mắt ba đứa nhỏ sáng lên, nhanh ch.óng đầu về phía Tạ Vân Cẩn giường. Tạ Vân Cẩn mày mắt ôn hòa mở miệng: "Đi ăn ."
Đại Bảo nhanh chân chạy đến bàn nhỏ cầm một miếng bánh đậu đỏ chạy về phía giường: "Cha, cha ăn ."
Cha ăn bánh đậu đỏ, nhất định sẽ vui vẻ.
Tạ Vân Cẩn lắc đầu: "Cha ăn, các con ăn ."
Trong phòng, Lục Kiều mở miệng : "Chàng nếm thử một miếng , mua hơn hai cân lận, nhị ca cũng nếm thử ."
Lục Kiều , Tạ Nhị Trụ dậy. Bánh đậu đỏ quý giá bao, thể ăn chứ, để tẩm bổ cho chú ba thì hơn.
"Huynh, về nhà ăn."
Lục Kiều ngăn y : "Nhị ca ở ăn cơm tối , nhưng chỉ cháo trắng và bánh đậu đỏ thôi, rảnh xào rau, lòng lợn và đầu heo g.i.ế.c mổ buổi sáng còn xử lý."
Tuy nàng gian, nhưng nếu hôm nay nàng , Tạ Vân Cẩn e là sẽ nghi ngờ, mùa hè nóng bức thế đầu heo lòng lợn xử lý thiu chứ?
Lục Kiều nghĩ Tạ Nhị Trụ : "Làm phiền nhị ca bón cho Vân Cẩn ăn giúp , Vân Cẩn ăn xong nhị ca ăn tạm một bữa nhé."
Lục Kiều xong ngoài, nàng thật sự vội xử lý đống lòng lợn và đầu heo , trời tối , hôm nay kho hai nồi lận.
Phía trong phòng, Tạ Vân Cẩn thoáng qua cái bàn nhỏ, bàn tổng cộng sáu bát cháo, rõ ràng là một bát dành cho Tạ Nhị Trụ.
Tạ Vân Cẩn mở miệng: "Nhị ca ăn ."
Tạ Nhị Trụ chịu ăn , lập tức bưng cháo bón cho Tạ Vân Cẩn.
Trong phòng, bốn đứa nhỏ cũng bàn nhỏ vui vẻ ăn cơm tối, Tiểu Tứ Bảo ăn .
"Nương thật , chỉ mua kẹo cho chúng , còn mua bánh đậu đỏ."
Đôi mắt hoa đào đẽ của nhóc cong thành hình trăng khuyết, dáng vẻ đáng yêu khiến mà lòng mềm nhũn.
ba đứa sinh tư lời bé , vui. Hứ, cứ như là nương của một em , đó là của ?
Trong bếp, Lục Kiều bỏ hết lòng lợn sơ chế buổi sáng nồi, cho gia vị mua ở trấn cùng, đó nhóm củi đun.
Đợi đến khi lửa trong bếp cháy lên, nàng mới tranh thủ ăn cơm tối.
Ngày hôm nay đúng là mệt bở tai.
tuy mệt, cảm thấy trọn vẹn, nhất là nghĩ đến dáng vẻ đáng yêu của Tiểu Tứ Bảo khi gọi nàng là nương, tâm trạng nàng liền đặc biệt .
Lục Kiều đang nghĩ ngợi, bên ngoài bếp, giọng mềm mại của Tiểu Tứ Bảo vang lên: "Nương, ăn cơm tối ạ?"
Ôi chao, cái là quan tâm nàng , Lục Kiều càng vui hơn.
"Ăn , con ăn ?"
Tiểu Tứ Bảo mò mẫm tới, đèn dầu trong bếp sáng lắm, Lục Kiều sợ bé ngã, vội vàng tới bế bé cùng xuống tảng đá bếp lò.
Hai con xuống, Tiểu Tứ Bảo đưa miếng bánh đậu đỏ trong tay đến bên miệng Lục Kiều: "Nương, bánh đậu đỏ, cho ăn ."
Trái tim Lục Kiều mềm nhũn như nước.
"Con tự ăn , nương ăn."
Tiểu Tứ Bảo híp mắt : "Nương, con ăn , cái là con để dành cho đấy."
Lục Kiều gật đầu c.ắ.n một miếng: "Ừm, ngon lắm."
Hai con mỗi một miếng ăn hết cái bánh đậu đỏ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kieu-the-co-khong-gian-day-con-lam-giau/chuong-35-dung-la-nguoi-nao-nuoi-nguoi-nay.html.]
Bên ngoài bếp, Nhị Bảo và Tam Bảo ghé cửa lén , thấy hành động của Tiểu Tứ Bảo, hai đứa nhỏ đen mặt lầm bầm: "Đồ nịnh hót."
"Liệu bà thích Tứ Bảo, thích chúng nữa ?"
Nhị Bảo lời Tam Bảo , tâm trạng liền , xoay bỏ chạy, Tam Bảo vội vàng đuổi theo.
Trong bếp, Lục Kiều tự nhiên thấy lời hai đứa nhỏ bên ngoài , nhưng để ý.
Mùi thơm của lòng lợn kho nhanh bay ngoài, cũng may nơi ở của Tạ Vân Cẩn ở phía đông nhất của thôn, cho nên ít ngửi thấy, nhưng nhà Nhị nãi nãi ở cách vách đều ngửi thấy hết, ai nấy đều hít hà chuyện trong nhà.
"Mùi gì thế , thơm quá."
"Thơm thật, bao giờ ngửi thấy mùi thơm thế ."
Tạ Tiểu Bảo hít hít mũi : "Con cảm giác là đồ thím ba nhà bên cạnh nấu, con sang xem thử."
Tạ Lai Phúc tức giận mắng con trai, Tạ Tiểu Bảo chạy mất dạng, vèo một cái chạy sang nhà bên cạnh, hỏi Lục Kiều đang bếp lò: "Thím ba, thím nấu cái gì thế, thơm quá ."
Lục Kiều vốn dĩ thích Tạ Tiểu Bảo, nghĩ đến việc thằng bé hôm nay còn bảo vệ bốn đứa sinh tư, bé càng thấy thuận mắt hơn.
"Thím đang kho lòng lợn, lát nữa biếu nhà cháu một đĩa nếm thử."
"Được ạ ạ."
Tạ Tiểu Bảo thèm thuồng quanh nồi vòng vòng, Lục Kiều buồn .
Vì nồi đầu tiên kho là lòng lợn, thời gian cần quá dài, huống hồ trời tối , Lục Kiều cũng kho quá lâu, thấy chín tới liền vớt lòng lợn .
Đợi vớt , mùi thơm nức mũi, Lục Kiều cắt một miếng gan lợn kho cho Tạ Tiểu Bảo, đút miệng bé.
"Thế nào? Thơm ?"
Tạ Tiểu Bảo ăn đến gật đầu lia lịa: "Thơm, thím ba thím thế nào , ngon quá mất."
Tiểu Tứ Bảo thấy, sốt ruột kéo áo Lục Kiều kêu lên: "Nương, con cũng ăn, con cũng ăn."
Lục Kiều cắt một miếng gan lợn nhỏ cho bé.
Tứ Bảo thỏa mãn ăn, ăn bình phẩm: "Thơm, tay nghề của nương là nhất."
Ngoài cửa, Nhị Bảo và Tam Bảo thấy, chẳng màng nghĩ ngợi gì nữa, như hai quả pháo nhỏ lao , há miệng kêu: "Nương, con cũng , con cũng ."
"Nương, a."
Hai cái miệng nhỏ há như hai con chim non chờ mớm mồi, Lục Kiều sững sờ một chút.
Bởi vì hai đứa nhỏ đều gọi nương , như , trong bốn đứa sinh tư ba đứa gọi nàng là nương, chỉ Đại Bảo là gọi.
Tâm trạng Lục Kiều càng thêm , cảm giác chút "lên" nha.
Nàng cũng nhanh nhẹn cắt hai miếng gan lợn nhỏ đút cho con trai.
Lục Kiều đút xong cho Nhị Bảo và Tam Bảo, ngẩng đầu lên thấy Đại Bảo ngoài cửa, nhưng nhóc bướng bỉnh mím c.h.ặ.t môi, bộ dạng chịu khuất phục cường quyền.
Lục Kiều cảm thấy buồn , cũng khó bé, vẫy tay bảo bé .
"Đại Bảo cũng đây, cắt một miếng đút cho con."
Đại Bảo nghiêm mặt nghĩ nghĩ, một cách đàng hoàng há miệng .
Lục Kiều thực sự cái vẻ nghiêm túc của bé chọc .
Lục Kiều dám trêu bé, sợ bé thẹn quá hóa giận, vội vàng cắt một miếng gan lợn cho Đại Bảo, đồng thời hỏi bé: "Thế nào, ngon ?"
Đại Bảo thong thả ung dung nếm thử, bình phẩm: "Cũng ."
Lục Kiều bé như liền nghĩ đến Tạ Vân Cẩn đang giường, nhịn trợn trắng mắt, đúng là nào nuôi nấy.