Kiều mỹ nhân xuyên thành nhóm đối chiếu sau đó làm cá mặn [Thập niên 70] - Chương 48

Cập nhật lúc: 2026-01-27 15:02:28
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hạ Cảnh Hành lắc đầu, bao giờ quan tâm đến những thứ .

 

Kiều Trân Trân "ồ" một tiếng vị trí cũ, giữ một cách nhất định, cộng thêm môi trường âm u, xa một chút là thấy rõ nốt ruồi đỏ nữa.

 

Cô nghiêng đầu, lơ đãng đưa tay sờ soạng.

 

Hạ Cảnh Hành cố gắng phớt lờ bàn tay nhỏ nhắn đang nghịch ngợm lung tung cổ , yết hầu khó nhọc lăn động, cuối cùng nắm c.h.ặ.t lấy tay Kiều Trân Trân, giọng trầm khàn: "Không nghịch nữa."

 

Kiều Trân Trân chớp chớp mắt, ánh mắt vương vấn rời nốt ruồi đỏ ở cổ , đó mới luyến tiếc thu tay về.

 

Cô chịu yên, bao lâu dần thấy buồn ngủ, khẽ ngáp một cái.

 

Hạ Cảnh Hành hỏi cô: "Buồn ngủ ?"

 

Kiều Trân Trân gật đầu, lúc với đám Phùng Tam là mệt, dối. Cô tốn hết tâm tư để đối phó với bọn Phùng Tam suốt dọc đường, cả về thể lực lẫn trí lực đều là một thử thách lớn.

 

Hiện giờ thả lỏng nên tự nhiên thấy mệt mỏi rã rời.

 

Hạ Cảnh Hành nhắc nhở: "Trong núi gió lớn, đợi về nhà hãy ngủ."

 

Kiều Trân Trân lầm bầm đồng ý.

 

Hạ Cảnh Hành ngoái đầu , Kiều Trân Trân lúc nãy , lông mi dài nước mắt dính thành từng chùm, cụp xuống trông đáng thương đáng yêu.

 

Anh vỗ vỗ bắp chân cô: "Sắp tới nơi ."

 

" mà!" Mắt Kiều Trân Trân mở to hơn một chút, " ngủ , chỉ nhắm mắt nghỉ ngơi một chút thôi."

 

Hạ Cảnh Hành: "Cố gắng thêm một chút nữa."

 

Kiều Trân Trân dụi mắt, cố gắng tỉnh táo để chuyện với Hạ Cảnh Hành một lát, nhưng nhanh, giọng cô nhỏ dần.

 

Bây giờ thời tiết nóng, quần áo mặc đều là vải mỏng, dù Hạ Cảnh Hành lòng cởi áo che gió cho cô thì cũng tác dụng gì.

 

Đầu Kiều Trân Trân cứ gật gà gật gù như sắp ngủ gục, Hạ Cảnh Hành chỉ đành tăng tốc bước chân, thỉnh thoảng với cô vài câu.

 

Cuối cùng, thấy Kiều Trân Trân thực sự cầm cự nữa, mím môi đề nghị: "Hay là cô cứ nghịch một lát ."

 

"Nghịch?" Kiều Trân Trân nắm bắt từ khóa, mơ màng mở mắt .

 

Tai Hạ Cảnh Hành đỏ bừng, để lộ nốt ruồi đỏ cổ .

 

Khóe môi Kiều Trân Trân chậm chạp nở một nụ , cô ôm c.h.ặ.t lấy cổ Hạ Cảnh Hành, cọ cọ một cách vô cùng mật và ngọt ngào: "Sao đáng yêu thế hả?"

 

Hạ Cảnh Hành cõng Kiều Trân Trân, xuống tới chân núi thấy phía đang cất giọng gọi: "Kiều Trân Trân ——"

 

Kiều Trân Trân giọng của Tống Quế Hoa, là đang tìm , bèn đáp : " ở đây!"

 

Tống Quế Hoa theo tiếng động, soi đèn pin lên sườn núi thì thấy Hạ Cảnh Hành đang cõng Kiều Trân Trân xuống.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kieu-my-nhan-xuyen-thanh-nhom-doi-chieu-sau-do-lam-ca-man-thap-nien-70-kqun/chuong-48.html.]

Cô chạy hỏi: "Cô thế? Đại đội trưởng đang tập hợp các thành viên núi tìm cô đấy!"

 

Kiều Trân Trân nhăn nhó mặt mũi: "Đừng nhắc tới nữa! Về kể cho cô !"

 

Hạ Cảnh Hành thấy tới liền đặt Kiều Trân Trân xuống: "Cô về nhớ đóng c.h.ặ.t cửa, tìm đại đội trưởng."

 

Kiều Trân Trân trong núi còn trói ba tên côn đồ, : "Anh ."

 

Sau khi Hạ Cảnh Hành , Tống Quế Hoa tới dắt tay cô hỏi: "Là tìm thấy cô ?"

 

Kiều Trân Trân gật đầu lia lịa: "Hôm nay nếu thì tiêu đời ..."

 

Hai chuyện trở về.

 

Kiều Trân Trân kể chuyện xảy hôm nay cho Tống Quế Hoa , xong mà thót cả tim, ngờ chuyện ly kỳ và hồi hộp đến thế.

 

Nếu đồng chí Hạ kịp thời tới nơi thì hôm nay lẽ Kiều Trân Trân thật sự gặp họa .

 

Chuyện chuyện nhỏ, Tống Quế Hoa vội vàng dặn dò Kiều Trân Trân: "Chuyện cô đừng kể ngoài nhé, lời đồn thổi qua miệng khác là sẽ bóp méo ngay."

 

" , đợi đại đội trưởng đưa những về , mới xem các bước xử lý tiếp theo thế nào." Kiều Trân Trân hỏi: " , phát hiện mất tích thế?"

 

Tống Quế Hoa: "Là Ngôn Ngôn đột nhiên chạy tới tìm , hái rau xanh mãi thấy về, đó trai con bé tìm cô cũng mất tích luôn. Lúc đầu để tâm lắm, chỉ nghĩ chắc hai việc gì đó nên chậm trễ thôi, dù trong đội quen cả, từ tới giờ cũng từng xảy chuyện gì!"

 

" Ngôn Ngôn lo lắng lắm, bèn dắt con bé tìm quanh đây một vòng, tìm xong thì trời cũng tối mà hai vẫn về, lúc mới vội vàng báo tin hai mất tích cho đại đội trưởng."

 

"Đại đội trưởng bảo chúng cầm đèn pin chia tìm , còn đội ngũ lớn thì tập trung ở sân phơi thóc, chia thành các tiểu đội mới lên mấy ngọn đồi xung quanh tìm."

 

Kiều Trân Trân ngờ mất tích một cái mà kinh động đến nhiều như thế.

 

hỏi: "Vậy Ngôn Ngôn ?"

 

Tống Quế Hoa : "Trong nhà cần nên để con bé ở nhà, chúng ngoài tìm cô, cũng tiện dẫn theo một đứa trẻ con."

 

Kiều Trân Trân xong, dắt Tống Quế Hoa chạy nhanh về nhà. Từ đằng xa thấy Ngôn Ngôn đang ở cổng viện trông đáng thương.

 

Ngôn Ngôn thấy cô là đỏ hoe mắt hỏi cô .

 

Kiều Trân Trân dám kể chuyện hôm nay cho con bé .

 

Đứa nhỏ thực gan cũng nhỏ, sợ bóng tối cũng chẳng sợ ma, rắn rết gì cũng dám dùng tay bắt, nhưng con bé sợ , sợ , và sợ nhất là những thiết bên cạnh rời bỏ .

 

Sau khi đưa Kiều Trân Trân về nhà, Tống Quế Hoa tìm những khác để thông báo tin Kiều Trân Trân trở về.

 

Trải qua bao nhiêu chuyện như , Kiều Trân Trân vẫn ăn tối, bụng sớm đói meo , hỏi mới Ngôn Ngôn vì lo lắng cho cô nên cũng nhớ đến chuyện ăn uống.

 

Mì nấu từ chiều sớm nát bét dính thành một cục , Kiều Trân Trân nấu mì mới, hai ăn xong bữa tối đơn giản, cô đun nước tắm rửa sạch sẽ, tẩy sạch hết vận rủi .

 

Đợi đến khi thu xếp thỏa cho bản , chuẩn ngủ thì cổng viện đập rầm rầm.

 

 

Loading...