Kiều mỹ nhân xuyên thành nhóm đối chiếu sau đó làm cá mặn [Thập niên 70] - Chương 34

Cập nhật lúc: 2026-01-27 14:59:39
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Kiều Trân Trân tiếp tục : "Lần đại đội trưởng cũng đề cập với chuyện , lúc đó chỉ bảo để cô bồi thường thiệt hại cho , còn những việc khác cứ giao cho đội sắp xếp, ý kiến gì."

 

Đội trưởng Chính trị: "Nếu cô thực sự bệnh, thì đó là giả điên giả dại, vấn đề còn nghiêm trọng hơn! Ngoài việc đền tiền, còn bản kiểm điểm, thể đội viên mà tự kiểm điểm sâu sắc!"

 

"Đội trưởng, các chủ trì công đạo cho , thật sự..." Kiều Trân Trân cảm động lau những giọt nước mắt vốn chẳng mấy hạt ở khóe mắt.

 

Đội trưởng Chính trị vẻ mặt nghiêm nghị : "Kiều chí nguyện, cô yên tâm, chúng là cán bộ, sẽ để bất kỳ một đội viên nào chịu uất ức."

 

Hai chuyện, máy kéo đến huyện lỵ, Kiều Trân Trân xuống xe tòa nhà bách hóa mới khai trương lâu.

 

Hạ Cảnh Hành, suốt dọc đường hề lên tiếng, tòa nhà phía cô, cuối cùng cũng mở lời: "Đón cô ở đây?"

 

"Được." Hôm nay Kiều Trân Trân định mua khá nhiều thứ, tiện cầm khắp nơi, nếu máy kéo thì đỡ tốn sức hơn nhiều.

 

Đội trưởng Chính trị vốn dĩ còn tưởng bọn họ quen , bây giờ hai chuyện, mơ hồ cảm giác như gạt rìa.

 

Ông hắng giọng một cái, nhắc nhở: "Kiều chí nguyện, phía chắc buổi trưa là kết thúc."

 

Ông mặc định rằng khi Hạ Cảnh Hành đến trạm thực phẩm giao lương thực xong, sẽ đến công xã đợi ông , lúc đó mới cùng qua đây đón Kiều Trân Trân.

 

Sau khi chia tay hai , Kiều Trân Trân bước tòa nhà bách hóa.

 

Tòa nhà ba tầng, mới khai trương lâu, nhiều quầy hàng vẫn còn trống.

 

Đây là đầu tiên Kiều Trân Trân đến đây, so với những cửa hàng nhỏ cô từng đó, đồ đạc ở đây rõ ràng phong phú hơn nhiều.

 

Kiều Trân Trân mua gối và vỏ chăn mới, còn mua thêm ít vải giá rẻ, định bụng mang về rèm cửa và khăn trải bàn, chỉ là tìm thấy màn tuyn.

 

dạo từ xuống , chủ yếu mua các đồ dùng sinh hoạt.

 

Đến quầy bán văn phòng phẩm, Kiều Trân Trân nghĩ đến việc từng giáo viên, sợ quản học sinh, liền tự bỏ tiền túi mua một xấp vở, một nắm b.út chì và tẩy để phần thưởng cho học sinh.

 

Cô cứ thế mua dọc theo các quầy, một món đồ nặng cô xách theo mà tạm thời gửi tại quầy thu ngân.

 

Lúc Hạ Cảnh Hành tìm đến, Kiều Trân Trân đang mua dây buộc tóc cho Ngôn Ngôn, cô chọn hai sợi dây lụa màu hồng, đúng kiểu mà các bé gái sẽ thích.

 

ngờ Hạ Cảnh Hành đến nhanh như , tự nhiên là vô cùng ngạc nhiên, cô đang lo lắng để chuyển đống đồ ngoài đây.

 

Kiều Trân Trân dẫn Hạ Cảnh Hành lấy đồ gửi, nhân viên bán hàng thấy hai trai tài gái sắc, đồ mua là thứ để sắm sửa cho nhà mới, liền lầm tưởng họ là vợ chồng trẻ, một mặt thầm, một mặt dùng tiếng địa phương chúc mừng họ.

 

Kiều Trân Trân mải nghĩ xem còn thiếu thứ gì nên để ý kỹ, ngược cho Hạ Cảnh Hành đỏ bừng cả mặt.

 

Anh xách đồ lên, dám Kiều Trân Trân, hỏa tốc chạy khỏi tòa nhà bách hóa, đến lúc đặt đồ thùng xe, trán lấm tấm mồ hôi.

 

Kiều Trân Trân theo phía chỉ tưởng đang vội đến công xã đón đội trưởng Chính trị, dọc đường chạy đuổi, chạy gọi: "Chờ, chờ với, chạy nổi nữa ..."

 

Kiều Trân Trân thở hổn hển đuổi kịp Hạ Cảnh Hành, hai gò má ửng hồng nhàn nhạt, càng tôn lên vẻ rạng rỡ ch.ói mắt của cô.

 

Lúc lên xe, hai chân còn sức, suýt chút nữa leo lên , may mà Hạ Cảnh Hành từ phía đẩy giúp một tay.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kieu-my-nhan-xuyen-thanh-nhom-doi-chieu-sau-do-lam-ca-man-thap-nien-70-kqun/chuong-34.html.]

 

Cô tìm chỗ nhanh ch.óng xuống, ngẩng mắt lên, thấy Hạ Cảnh Hành tại chỗ, cô với vẻ thôi.

 

Kiều Trân Trân bình nhịp thở hỏi: "Sao còn ? Chẳng vội đến công xã đón ?"

 

Hạ Cảnh Hành im lặng một cách kỳ quái vài giây mới : "Vẫn còn sớm, cô còn mua gì khác ?"

 

Kiều Trân Trân , liền bực nhéo : "Thế nãy vội thế gì? Làm mệt c.h.ế.t !"

 

Hạ Cảnh Hành đuối lý, im bất động, mặc cho cô nhéo.

 

Chỉ là trông vẻ gầy nhưng cánh tay là cơ bắp, lúc gồng cứng , chút sức lực đó của Kiều Trân Trân nhéo nổi.

 

Để xả giận, cô giơ cổ tay lên, đ.á.n.h mạnh một cái: " mua thịt!"

 

Hạ Cảnh Hành sờ sờ mũi, lên phía khởi động máy kéo.

 

Đợi cô mua đồ xong xuôi, đến công xã là giữa trưa.

 

Đội trưởng Chính trị họp xong bước , từ xa thấy Hạ Cảnh Hành và Kiều Trân Trân ở lầu.

 

Hạ Cảnh Hành thẳng tắp, hình thanh tú cao ráo. Còn Kiều Trân Trân bên cạnh , để tránh nắng, liền thu cái bóng của .

 

Một một , hình ảnh vô cùng mắt, phàm là những ngang qua họ, dù già trẻ gái trai, đều nhịn đầu thêm vài .

 

Đội trưởng Chính trị xuống lầu, hỏi bọn họ đợi lâu ?

 

Kiều Trân Trân dậy: "Đội trưởng, bọn cũng mới đến thôi."

 

Đây tuyệt đối là lời khách sáo, lúc Kiều Trân Trân mua đồ xong, thời gian khá muộn. Cô tưởng chắc chắn sẽ đến trễ, nên dứt khoát "đâm lao thì theo lao", ghé qua tiệm cơm quốc doanh xếp hàng đóng gói một phần móng giò mới .

 

Không ngờ cuộc họp kéo dài như , thời điểm bọn họ qua đây vặn, xuống xe lâu thì đội trưởng cũng kết thúc cuộc họp.

 

Đội trưởng Chính trị để tâm đến lời của Kiều Trân Trân, bước lên thùng xe , thấy bên trong đầy những túi lớn túi nhỏ, khỏi tặc lưỡi, thầm nghĩ cô gái từ thành phố đúng là tiêu tiền quá.

 

Lúc ba về đến đội sản xuất hơn một giờ chiều.

 

Đội trưởng Chính trị vội về ăn cơm nên xuống xe ngay đầu thôn.

 

Ông chuyện với Kiều Trân Trân suốt dọc đường, thấy cô nhiều đồ nên đặc biệt bảo Hạ Cảnh Hành vòng một chút để đưa đồ đến tận nơi cho cô.

 

Máy kéo xuyên qua thôn, chậm rãi chạy về phía Tây, dừng cổng trường học.

 

Động tĩnh gây đường hề nhỏ, điều trong thôn mấy , phần lớn đều đang việc ngoài đồng, chỉ trẻ con và già là ló xem một chút.

 

Hạ Cảnh Hành chuyển đồ đạc sân .

 

Đây là đầu tiên đến chỗ ở của Kiều Trân Trân, cái sân mới dọn dẹp chiều qua, sạch sành sanh, chỉ là trong lu nước nước, trong bếp cũng củi khô.

 

 

Loading...