Kiều Mị: Thông Phòng Vừa Kiều Vừa Mị - Chương 9

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:01:42
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

"Ngọc Đào cô nương, Nhị thiếu gia giờ Mùi hôm nay chờ ngươi ở hoa viên."

Sáng sớm tinh mơ, Ngọc Đào đang chuẩn đến chỗ Hàn Trọng Hoài nhận một phần lời nhắn như .

Ngọc Đào tiểu nha đầu mặt vài phần ấn tượng.

Hạ nhân của Kỳ Lân viện nhiều lắm, trừ bỏ mấy thị vệ như Trần Hổ, còn hai đại nha đầu là Nhạn Từ và Hồi Thời mà khi lão quốc công lúc còn sống an bài cho Hàn Trọng Hoài, ngoài cũng chỉ mấy tiểu nha đầu thô sử.

Tiểu nha đầu tên gọi là gì Ngọc Đào cũng nhớ kỹ, nhưng trong ấn tượng của nàng tiểu nha đầu thành thật nhất, chuyện cũng dám lớn tiếng, ngày thường thấy thể trốn thì trốn.

Không nghĩ tới thành thật như dám đưa tin cho Hàn nhị thiếu gia.

Mấy ngày nay bên gối nàng thường xuyên tờ giấy nhắn rằng Hàn nhị thiếu gia gặp nàng, phỏng chừng cũng là do nha đầu đặt.

Vốn dĩ nàng giao những tờ giấy cho Trần Hổ, nhưng mỗi chúng đều đặt bên gối, khi ngủ nàng đều thấy, khi tỉnh ngủ cảm thấy phiền toái, kéo dài mấy ngày cũng quên đưa.

Nhìn tiểu nha đầu co quắp bất an, hai cánh tay sắp xoắn cùng một chỗ, Ngọc Đào cất bước định một con đường khác: "Ta coi như thấy."

Thấy Ngọc Đào , tiểu nha đầu vội vàng ngăn cản: "Nhị thiếu gia nếu thỉnh thoảng thấy cô nương, sẽ tự đến Kỳ Lân viện."

Tất cả đều là uy h**p.

Ngọc Đào nhiều nên mỏi chân, đỡ cột gỗ lim bên cạnh hành lang xuống, bộ dáng như cành liễu trong gió, tiểu nha đầu thấy bộ dáng của nàng còn tưởng rằng nàng dọa, trong lúc nhất thời cảm thấy nàng chút đáng thương.

"Nhị thiếu gia thích cô nương, cô nương cần lo lắng, chỉ c.ầ.n s.au khi thấy Nhị thiếu gia thì vài câu , nhất định Nhị thiếu gia sẽ oán trách cô nương."

Hai ngón tay của Ngọc Đào đặt lên trán, ngược Hàn nhị thiếu gia cái gì để oán trách .

Bộ dạng của bằng Hàn Trọng Hoài, là con vợ cả nhưng túi còn tiền, mấy ngày liên tiếp đều đến Phúc Hoa viện, bắt cơ hội thì sẽ vẽ cho nàng một cái bánh nướng lớn, cái gì mà tình a ái a một cái sọt lớn, nhưng bạc thì cũng thấy lấy một khối.

Loại nghèo kiết hủ lậu , nếu thật sự ai oán ai, cũng nên là nàng oán nghèo như còn đem nàng đưa đến hậu viện của .

"Giờ mùi chính là giờ nghỉ ngơi của ."

Nhìn thấy vẻ mặt buồn rầu, mày chau của Ngọc Đào, tiểu nha đầu nhất thời phản ứng kịp: "Vậy..."

Sẽ là để cho Ngọc Đào thời gian nghỉ ngơi nên để cho thiếu gia đẩy lùi thời gian gặp mặt .

"Thôi, ngươi cùng với ."

Ngọc Đào đỡ cột lên, dáng ở đó, thắt lưng dù vặn cũng giống như cành liễu, thướt tha nhiều vẻ.

Tiểu nha đầu theo phía nàng dời mắt, nghĩ thầm trách Tứ thiếu gia đối với nàng bất đồng, Nhị thiếu gia cũng đối với nàng lưu luyến quên.

Hai tỷ tỷ Hồi Thời và Nhạn Tự trong viện cùng tuổi tác với Ngọc Đào, nhưng dáng giống , trách trong lòng Hồi Thời tỷ tỷ bất an khi gặp loại tình huống .

Tiểu nha đầu cho rằng Ngọc Đào định đưa nàng đến nơi yên tĩnh chuyện, nghĩ nhiều đến chuyện khác, ngẩn cân nhắc Ngọc Đào ăn cơm như thế nào mới thể khiến cho n.g.ự.c căng phồng nhưng thắt lưng chỉ nhỏ bằng một bàn tay như .

Đợi đến khi giọng Ngọc Đào gọi Trần Hổ, tiểu nha đầu đang thất thần mới hồi phục tinh thần, phát hiện Ngọc Đào đưa nàng đến mặt Trần Hổ.

Ngọc Đào mặc áo vàng nhạt thêu hoa, gương mặt phiếm hồng tự nhiên, như gió xuân.

Trần Hổ lướt qua khuôn mặt tươi của nàng, đó mới về phía nha đầu đang nơm nớp lo sợ bên cạnh nàng: "Đây là xảy chuyện gì?"

Trần Hổ mở miệng tiểu nha đầu sợ tới mức trực tiếp quỳ xuống: "Ta … Ngọc Đào cô nương..."

Tiểu nha đầu giống như là khác tàn nhẫn bắt nạt, dập đầu nên lời một câu chỉnh, Trần Hổ cau mày: "Ngọc Đào cô nương cái gì đối với ngươi?"

Rõ ràng câu hỏi của Trần Hổ ý tứ thiên vị, hai đều ở mặt , cũng bởi vì tiểu nha đầu lắp bắp nên lời nên liền cảm thấy tiểu nha đầu bắt nạt.

Hắn như Ngọc Đào cũng cảm thấy kỳ quái, Kỳ Lân viện chỉ mấy hạ nhân, hiện tại nàng coi như là ngoài, Trần Hổ thiên vị nha đầu vốn đang ở trong viện là một chuyện bình thường, huống chi tiểu nha đầu bộ dạng vô cùng thành thật.

Tuy rằng trong lòng cảm thấy cái gì, nhưng mặt Ngọc Đào hiện lên một tia ủy khuất, thấy miệng tiểu nha đầu mở nửa ngày nhưng một câu chỉnh toát , dứt khoát : "Nha đầu vẫn luôn chuyện của nhị thiếu gia với , mấy lời khiến cho thể nào hiểu rõ, nàng là một bộ dáng sốt ruột, sợ đầu óc của chính đủ nhanh nhạy, hiểu sẽ trì hoãn chuyện của nàng, vì liền mang nàng đến chỗ của Trần thị vệ, để Trần thị vệ một chút xem là chuyện gì xảy ."

Ngọc Đào vô tội xong, cúi đầu tiểu nha đầu sắc mặt tái nhợt, trấn an , "Ta đến chỗ thiếu gia để hầu hạ, ngươi chuyện gì thì với Trần thị vệ, tính tình nhất."

Nàng xong, tiểu nha đầu run càng thêm lợi hại.

"Ta... Ta ..."

Mọi ở Kỳ Lân viện đều thấy Trần Hổ xử phạt hạ nhân như thế nào, hai chân của tiểu nha đầu vô lực tê liệt mặt đất, cảm thấy chân còn là của chính .

Vốn dĩ sắc mặt Trần Hổ đang khó coi bởi vì nghĩ cuối cùng Ngọc Đào cũng lộ cái đuôi hồ ly, rốt cuộc cũng bắt đầu khi dễ tiểu nha đầu trong viện, nhưng hiện tại xem rõ ràng là tiểu nha đầu chung thủy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kieu-mi-thong-phong-vua-kieu-vua-mi/chuong-9.html.]

Tiểu nha đầu nhớ rõ, thường xuyên thấy nàng giúp mấy đại nha đầu việc, nhát gan thành thật, nghĩ tới chỉ là một Hàn nhị thiếu gia thể mua chuộc.

Trần Hổ tức giận chịu , ở trong mắt chỉ trung cùng bất trung, cũng nam nhân nữ nhân gì.

"Ngọc Đào cô nương cần quản nữa, sẽ đem chuyện giải quyết ."

Thiếu chút nữa hiểu lầm Ngọc Đào, Trần Hổ chắp tay, thái độ khách khí ít.

"Vậy thì vất vả cho Trần thị vệ ."

Ngọc Đào xong liền rời , chỉ là mấy bước đại nha đầu hầu hạ sinh hoạt thường ngày của Hàn Trọng Hoài ngăn .

Hai đại nha đầu bên cạnh Hàn Trọng Hoài đều là do lão quốc công ban cho, khi Ngọc Đào tới đây ý đồ xây dựng mối quan hệ cùng các nàng, nhưng hai đều chướng mắt nàng, nàng vô tâm mặt nóng dán m.ô.n.g lạnh, cho nên đến nửa tháng cũng qua mấy câu với hai .

Ngăn cản nàng là Hồi Thời, mặc áo màu xanh biếc, bộ dáng tính là nổi bật, lúc rộ lên khóe miệng chút tư sắc, mà hiện tại khóe miệng cụp xuống cho nên một chút tư sắc cũng còn.

Đang yên đang lành đường ngăn , Ngọc Đào chớp chớp mắt, "Hồi Thời tỷ, tỷ chuyện gì với ?"

"Làm ngươi thể mang Tước nhi đến chỗ Trần thị vệ?"

Giọng điệu của Hồi Thời , nàng Ngọc Đào , nhưng nghĩ tới nàng ác độc thành như , "Nàng bất quá chỉ là tiểu nha đầu, ngươi cần mạng của nàng như ?"

Tần suất chớp chớp mắt của Ngọc Đào nhanh hơn, bộ dáng mờ mịt cái gì cũng hiểu.

"Tước nhi chuyện với , hiểu, sợ chậm trễ chuyện của nàng mới để cho Trần thị vệ hỗ trợ một chút, như thế nào mạng của nàng ?"

Nói xong, Ngọc Đào giống như là nhớ tới chuyện Tước nhi thường xuyên theo phía giúp Hồi Thời việc, bừng tỉnh đại ngộ , "Chẳng lẽ Tước nhi những lời , là do Hồi Thời tỷ tỷ để cho nàng với ?"

"Ngươi hưu vượn cái gì ?!"

Hồi Thời nghĩ tới Ngọc Đào chỉ hai ba câu thể chặn miệng nàng , tức giận chằm chằm nàng, "Ngươi tâm địa ác độc, hại Tước nhi còn oan uổng !"

Hồi Thời hầu hạ ở bên cạnh Hàn Trọng Hoài từ sớm, nàng đương nhiên hiện tại Hàn Trọng Hoài chỉ bản lĩnh, mà cho dù hai chân tàn phế, nàng cũng cam tâm tình nguyện nô tỳ ở bên cạnh .

Chủ ý của nàng cũng đơn giản, chính là thừa dịp lúc thể của Hàn Trọng Hoài , dựa việc nghiêm túc hầu hạ , đó tiến trong lòng .

Ai ngờ trong Kỳ Lân viện thêm một Ngọc Đào.

Hàn Trọng Hoài luôn chú ý đối với Ngọc Đào cho nàng ngừng hoảng hốt, nàng trồng cây còn hưởng mát Ngọc Đào chiếm, thể cam tâm.

Đối mặt với lửa giận của Hồi Thời, con ngươi của Ngọc Đào chậm rãi chớp chớp vài cái, nước mắt lượn lờ như sương mù, giống như Hồi Thời dọa sợ tới mức rơi lệ.

Ngọc Đào nắm khăn tay: "Ngọc Đào , tại Hồi Thời tỷ tỷ hung dữ như , nếu Ngọc Đào sai, tại mà Trần thị vệ phạt là Ngọc Đào?"

Giọng điệu của Ngọc Đào vốn non nớt, giờ phút cố ý cao giọng, kéo dài âm cuối, mỗi một chữ phun đều giống như là nũng .

Hồi Thời mà cảm thấy ghê tởm, định mở miệng mắng c.h.ử.i nhưng chợt nghĩ tới cái gì nên đầu .

Hàn Trọng Hoài xe lăn, đùi đặt một tấm t.h.ả.m màu xanh, chống đầu, cũng là bởi vì ánh mắt của Ngọc Đào quá mức ái , chọc cho Hàn Trọng Hoài thẳng bình thường nhưng khác gì như là đang mắt đưa mày với nàng.

Hồi Thời căn bản Hàn Trọng Hoài đến từ khi nào, cũng Hàn Trọng Hoài đem lời của các nàng bao nhiêu.

"Hồi Thời gặp qua thiếu gia."

Nghĩ đến chính Ngọc Đào thiết kế, vẻ mặt của Hồi Thời ủy khuất, nhưng mà nàng tin Ngọc Đào bộ như mà thiếu gia vẫn thể tiếp thu bộ.

Nàng ngẩng đầu, phát hiện hai má Ngọc Đào đỏ bừng, giống như Hàn Trọng Hoài đến cả nóng lên, nếu vướng bận nàng đang còn ở chỗ , chỉ sợ Ngọc Đào sẽ mềm nhũn ngã trong l.ồ.ng n.g.ự.c của chủ t.ử.

"Thiếu gia..."

Hồi Thời nhắc nhở gọi một câu, Hàn Trọng Hoài còn đảo mắt một tiếng nũng nịu "Ai u."

Mặt đất bằng phẳng, Ngọc Đào cũng mà cứ thành thành thật thật như , nhưng cũng thể vấp chân mà ngã.

Hơn nữa nàng té ngã còn cực kỳ kỹ xảo, hai đầu gối nhẹ nhàng chạm đất, một đôi tay nhu thuận đặt lên đùi của Hàn Trọng Hoài.

Ngoại trừ kêu một tiếng "Ai u" giống như té ngã, một loạt động tác của nàng đều giống như là cố ý xuống đất.

Ngọc Đào quỳ gối mặt Hàn Trọng Hoài, chớp chớp mắt: "Nô tỳ thật sự là vụng về, thiếu chút nữa ngã đè lên thiếu gia."

Không Hồi Thời từng thấy qua chuyện nha đầu thông đồng với chủ t.ử trong phủ Quốc công, trong mắt nàng , thủ đoạn của Ngọc Đào vô cùng vụng về, nhưng nàng phát hiện chủ t.ử cũng ngại để cho Ngọc Đào tiếp cận, tầm mắt chui trong cổ áo Ngọc Đào, nàng tức giận đến mức thiếu chút nữa ngất .

Bất quá chỉ là mấy lạng thịt luộc, cái gì đáng để xem!

 

 

Loading...