Kiều Mị: Thông Phòng Vừa Kiều Vừa Mị - Chương 84: Kết thúc

Cập nhật lúc: 2026-02-16 16:04:37
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Hai vẫn hồ nháo đến khi trời tối, ánh lửa ở nơi khác, Ngọc Đào đại khái đoán bọn Trần Hổ giơ đuốc đến tìm bọn họ.

Đề phòng Hàn Trọng Hoài chơi ngoài trời gây nghiện, ý định thả nàng rời , Ngọc Đào duỗi tay ngoài huyệt động, đem tín hiệu thả ngoài.

Ánh lửa chợt vang lên trung, Ngọc Đào thở dài một : "Hôm nay trở về, hẳn là còn kịp tham dự đại điển đăng cơ của Kiến Vương."

Hai vương đều c.h.ế.t, các hoàng t.ử khác đều thực lực, Kiến vương di chiếu của tiên hoàng, đăng cơ là chuyện đương nhiên.

"Ta trở về."

Hàn Trọng Hoài vùi đầu trong n.g.ự.c Ngọc Đào, thừa dịp nhàn rỗi mà hút thêm hai ngụm tiếp tục việc.

Ngọc Đào đưa tay đẩy , phát hiện mặt giống như dính da nàng.

Mặc kệ thế nào cũng thấy trở về là vì vẫn còn tang, mà là lười biếng đối mặt với phiền toái.

" , lên."

Nghĩ đến cái gì, Ngọc Đào đột nhiên nghiêm mặt.

Nghe giọng điệu nghiêm tức của nàng, Hàn Trọng Hoài ngước mắt lên: "Hả?"

"Chàng lên, chuyện với ."

"Nói cái gì mà lên mới thể ?"

Hàn Trọng Hoài lười biếng sấp Ngọc Đào, giống như động vật xương, "Ta mới nàng hút khô, cần một chút thời gian mới thể nghĩ ngơi dưỡng sức, khôi phục thể lực."

Người thật sự coi nàng là yêu tinh đào quả gì đó, còn hút khô .

Rõ ràng là sinh long hoạt hổ, nàng đều nức nở cầu xin , còn đuổi theo buông.

Đỡ eo đau đớn: "Đứng lên."

Dưới yêu cầu nghiêm mặt nhiều của Ngọc Đào, tuy rằng Hàn Trọng Hoài , nhưng vẫn chậm rãi mà bò lên.

Nàng động tác chậm chạp của , loại ảo giác đang một vũng bùn chậm rãi biến thành hình mắt.

Thấy thẳng, Ngọc Đào kéo tay: "Nhảy."

Con ngươi hẹp dài lộ nghi hoặc: "Cái gì?"

"Đừng giả ngu, nhảy, nhảy cho đến khi hài lòng mới thôi."

Ngọc Đào nghĩ tới Hàn Trọng Hoài việc gì đối với , nàng hận nhất là cái gì, khi liệt kê mấy cái, nàng tính toán thực hiện từng cái một, miễn cho hai ở cùng một chỗ, nửa đêm nàng mơ cảm thấy công bằng, đó ủy khuất c.ắ.n chăn .

Ngoại trừ để cho Hàn Trọng Hoài dầm mưa trời mưa to, còn một chuyện quan trọng nhất, chính là lúc nàng mới đến Kỳ Lân viện, việc gì liền để cho nàng nhảy hai cái, đó lão thần giường quý phi thưởng thức.

Lúc nàng nhảy, bây giờ như thế nào thì cũng nên nhảy trở về mới đúng.

Nhìn ánh mắt bắt bẻ của Ngọc Đào, đôi mắt Hàn Trọng Hoài híp , giống như ý thức nàng là để cho nhảy cái gì.

"Nếu nhảy thì đám Trần Hổ sẽ lập tức tới, cho thuộc hạ của cùng xem bộ dáng nhảy nhót ?"

Ngọc Đào dứt lời, Hàn Trọng Hoài mặt liền nhảy dựng lên.

Đặt chân uyển chuyển nhẹ nhàng, nhưng mỗi nhảy đều thả lỏng , để cho Ngọc Đào thấy rung động.

Trời tối nên Ngọc Đào bắt đầu thấy rung động, nhưng chậm rãi thích ứng với ánh sáng, nàng liền phát hiện Hàn Trọng Hoài đang run rẩy ở một vị trí nào đó thể bỏ qua.

Hơn nữa khi lắc lư còn mơ hồ ý tứ dậy cúi chào.

Ngọc Đào: "..."

"Sao nàng ."

Ngọc Đào cũng kêu dừng , chỉ nghiêng đầu, nhảy lên nhảy xuống nữa.

Không còn khán giả, giọng điệu của Hàn Trọng Hoài còn lộ chút đáng thương.

So với Ngọc Đào, thể lực Hàn Trọng Hoài hơn chỉ một chút, lúc nàng nhảy một chút thở hồng hộc, đổ mồ hôi, nhưng Hàn Trọng Hoài nhảy lên nhảy xuống mấy trăm cái nhưng thở khi chuyện vẫn vững vàng như .

khả năng cũng vững vàng, nếu th* d*c ngừng, lẽ sẽ càng cảm thấy thú vị.

Nhìn ngọn đuốc ở xa càng ngày càng gần, Ngọc Đào đem quần áo rách của ném lên : "Được , còn nhớ kỹ, nhảy."

Hàn Trọng Hoài còn đang nhảy nhót, ngăn cản còn cảm thấy chút đáng tiếc.

Khom lưng, Hàn Trọng Hoài sờ sờ hai má đỏ bừng của Ngọc Đào: "Người nhảy là nhưng mặt nàng đỏ lên."

"Ta thấy đồ vật dơ bẩn nên dọa."

Trợn trắng mắt, mắt thấy đám Người Trần Hổ đây, Ngọc Đào nghiêng trốn ở phía Hàn Trọng Hoài, nàng đem bộ tăng y thiêu đốt, hiện tại cũng chỉ mặc trung y.

mà may mắn bởi vì tăng y thô ráp, tránh mặc thoải mái nên nàng mặc thêm một cái áo lót, sẽ cho cảm thấy quá hổ.

"Dừng ở đó là ."

"Đại nhân?!"

Nghe giọng của Hàn Trọng Hoài, đám Trần Hổ kích động một trận, nghĩ tới Ngọc Đào thật đúng là tìm đại nhân, vốn dĩ bọn họ tưởng rằng Ngọc Đào tìm lạc, còn nghĩ xảy chuyện thì bọn họ nên giải thích như thế nào.

"Ừm, lấy xiêm y cho ."

Hàn Trọng Hoài mở miệng, Ngọc Đào liền nhéo cánh tay , trừng mắt , thể uyển chuyển một chút , mở miệng xiêm y, sợ bên ngoài xảy chuyện gì .

Ngọc Đào cảm thấy Hàn Trọng Hoài uyển chuyển, ai ngờ thuộc hạ của thật đúng là ngốc nghếch, khẩn trương : "Đại nhân, xảy chuyện gì ?"

Hàn Trọng Hoài liếc mắt Ngọc Đào, mở miệng : "Không chuyện gì, phu nhân sợ bỏ chạy, thấy đốt xiêm y."

“......”

Cánh tay Hàn Trọng Hoài sắp Ngọc Đào vặn rách da.

Hai từ sơn động , ngọn đuốc chiếu lên, nhao nhao cảm thấy thích hợp, Hàn Trọng Hoài Ngọc Đào đốt xiêm y, bọn họ đều cảm thấy là Ngọc Đào đem xiêm y của đốt , nhưng rõ ràng là Hàn Trọng Hoài mặc xiêm y của Trần Hổ, mà xiêm y Ngọc Đào giống như là của Hàn Trọng Hoài.

Như xem đốt xiêm y chính là Ngọc Đào, về phần vì Ngọc Đào đốt xiêm y của , khi xiêm y thiêu hai cái gì, cũng dám suy nghĩ sâu xa.

*

Trước coi trọng quan hệ với Hàn Trọng Hoài nên da mặt của nàng còn dày hơn tường thành, khi đ.â.m thủng cửa sổ giấy, ngược nàng càng dễ thẹn thùng.

Nóng mặt về tới chỗ ở, chuyện đầu tiên Ngọc Đào chính là tắm rửa.

Không Hàn Trọng Hoài mặc xiêm y bao lâu, một mực ở núi, mệt cho Hàn Trọng Hoài dám khoác lên nàng.

Thời điểm tắm rửa, Ngọc Đào cố ý khóa c.h.ặ.t cửa, nhưng mới nhắm mắt một chút Hàn Trọng Hoài dựa bên cạnh thùng tắm, nàng cầm gáo nước hắt thẳng cho một gáo nước nhưng cũng thể khiến cho ý định lùi một bước.

“...... "

“Đi ngoài"

"Ta tắm qua, c* th* s*ch s*."

Sợi tóc trán Hàn Trọng Hoài ẩm ướt, da thịt bốc nóng, cần cũng mới tắm rửa, nhưng nếu sạch sẽ, hiện tại cởi xiêm y là ý gì.

"Chàng sợ ngâm đến tróc da."

"Da dày hơn bình thường."

Nước tràn ngoài, Ngọc Đào nghiến răng: "Vì đưa tin cho binh tướng đóng quân, còn cho rằng việc cần ."

Bởi vì chân vết thương, nàng lấy tư thế vểnh chân ở trong thùng, thật như cổ cứng ngắc chút khó chịu, Hàn Trọng Hoài ở phía đỡ cũng hơn ít.

Sau khi một ngày, nếu hỗ trợ tắm rửa là chuyện nhẹ nhàng thoải mái, nhưng điều kiện tiên quyết là tay chân của giúp nàng tắm rửa thành thành thật thật.

Vỗ rớt bàn tay đang xâm lấn của Hàn Trọng Hoài: "Dù tính toán cái gì cũng cho ?"

Theo ý tứ của một hộp truyện du ký mà đưa cho nàng, hẳn là tính toán mang theo nàng vân du tứ hải, khi nào vân du, vân du như thế nào cũng kế hoạch tỉ mỉ chi tiết.

"Nếu trở về, lẽ Kiến Vương cho U Châu."

Có lẽ Kiến vương cũng mơ hồ phát hiện phận của , đem lưu kinh thành cũng nên an bài như thế nào, bằng cho một chức quan lớn, để cho U Châu bình loạn.

U Châu kham khổ, hơn nữa tiêu diệt quân lính của Phúc vương, khi đến đó thì cũng mất một đoạn thời gian dài để bình loạn.

Mà đến lúc đó Kiến Vương khống chế xong kinh thành, thể tay an bài chi như thế nào cũng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kieu-mi-thong-phong-vua-kieu-vua-mi/chuong-84-ket-thuc.html.]

"Nàng ở kinh thành, U Châu hoàng đế."

Hàn Trọng Hoài hỏi Ngọc Đào, thèm để ý đến địa vị chức quan, nhưng nàng luyến tiếc .

"Hai thứ đều hứng thú."

Nếu Hàn Trọng Hoài hỏi ý kiến của nàng, nàng cũng thành thật , nàng là sợ phiền toái, quan thái thái đối với nàng mà hấp dẫn gì, nếu thể nàng nguyện ý sống một cuộc sống bình thường áp lực.

Nàng Hàn Trọng Hoài cũng giống như nàng.

"Nếu chúng trực tiếp như thể ?"

Hàn Trọng Hoài cũng thông báo cho của Kiến vương là trở về, ý tứ chính là trực tiếp ý định về phía kinh thành.

"Tiên đế để cho Kiến vương một phong thư riêng, nếu quan, bảo nên ép buộc , khi Thái t.ử kết minh với Kiến Vương cũng đưa điều kiện ."

Nếu Kiến vương là tiểu nhân phản bội thì Hoàng đế cùng Thái t.ử cũng sẽ chọn trúng tân đế, nếu lựa chọn quan, thể cần trở về kinh thành mà trực tiếp biến mất.

Hàn Trọng Hoài sóng nước nhộn nhạo, tay chân chậm rãi ngứa ngáy.

Bàn tay thành thật bắt đầu leo lên, leo đến mức thể ngăn cản , Ngọc Đào cầm tay : "Hình như thai."

Không chỉ tay mà ngay cả thể của Hàn Trọng Hoài cũng cứng đờ, trong nháy mắt giống như là Ngọc Đào đang dựa một pho tượng đá.

"Ta cũng xác định, cũng thể là nguyệt tín của chính xác."

Lúc bởi vì uống canh tránh t.h.a.i nên thiếu chút nữa nàng mất mạng, đó cũng dám đụng thứ , khi Phí Y đưa khỏi kinh thành, nguyệt tín của nàng định nên cố ý thăm đại phu, đó mới bởi vì đó thiếu chút nữa mất mạng nên khiến cho thể tổn thương, thể nàng cũng trở nên khó thai.  

Chuyện hẳn là Hàn Trọng Hoài cũng , nhưng qua cho nàng .

Nghe như , nàng chỉ cảm thấy yên tâm, vốn dĩ nàng ý định sinh hài t.ử gì, đó nguyệt tín của nàng vẫn bình thường, nhưng gần đây gần hai tháng nàng thấy nguyệt tín, đại phu nàng dễ thai, nhưng nàng sẽ m.a.n.g t.h.a.i .

"Phải để đại phu xem mới ."

Nhìn bàn tay của Hàn Trọng Hoài đang cứng đờ bụng nàng, "Không định cho bụng một quyền chứ?"

Tay Hàn Trọng Hoài nhẹ nhàng rơi bụng bằng phẳng của Ngọc Đào, dường như eo của nàng còn tròn hơn vài phần so với , là bởi vì trong đây đang một hài t.ử .

"Khi ở trong động còn nghĩ rằng là do nàng quá mệt mỏi."

"Không a, xét theo trạng thái mãnh liệt như ăn thịt , cho dù hoài nghi t.h.a.i thì cũng sẽ lớn ngăn cản ."

Ngọc Đào chớp chớp mắt, "Nếu thật sự thì bây giờ?"

"Ta sẽ là một phụ ." Hàn Trọng Hoài trả lời nhanh ch.óng dứt khoát cho Ngọc Đào hoài nghi nam nhân mấy canh giờ cõng nàng, cần hài t.ử .

"Vậy bây giờ gặp đại phu?"

Hàn Trọng Hoài ôm nàng từ thùng tắm lên, đáp .

Vẻ mặt đạm mạc lạnh nhạt, nhưng bước chân loại cảm giác cứng ngắc.

Trước khi Hàn Trọng Hoài tìm đại phu, Ngọc Đào cầm lấy tay : "Chúng hẳn là thể chăm sóc nó thật ."

Trong bụng chính là thứ gì đó, mặc dù cũng thành hình nhưng hiện tại nàng bắt đầu lo lắng chuyện nuôi dạy hài t.ử.

Nàng và Hàn Trọng Hoài mới đ.â.m thủng cửa sổ giấy, nàng còn để Hàn Trọng Hoài c** s*ch dầm bão táp, hiện tại tiến đến giai đoạn phụ mẫu còn quá sớm .

hài t.ử của nàng và Hàn Trọng Hoài sẽ xinh thành bộ dáng gì, nàng khẩn trương chờ mong.

Về phần lúc Hàn Trọng Hoài cần sinh hài t.ử nàng bỏ qua, Hàn Trọng Hoài những lời , dựa theo sự lý giải của nàng đối với , nếu nàng dễ sinh nên mượn cơ hội trải t.h.ả.m thì chính là thương tiếc bộ dáng giả đáng thương của nàng.

Hài t.ử của nàng, dựa cái gì mà ghét bỏ.

"Chúng thể."

Hàn Trọng Hoài xổm xuống, đem nàng ôm trong n.g.ự.c, "Kỷ Ngọc Đào, chúng thể."

"Cũng thể là do nghĩ quá nhiều nha."

Trước khi Hàn Trọng Hoài rời , Ngọc Đào nhắc nhở một câu, quấn lấy chăn lăn bên trong giường.

Mấy ngày nay quá mệt mỏi, hôm nay thoải mái hơn, tuy rằng cũng để ý là trong bụng hài t.ử , nhưng Hàn Trọng Hoài đóng cửa một lát, Ngọc Đào nhắm mắt nửa khắc ngủ .

Đợi đến khi "Chúc mừng lão gia" các loại đối thoại, nàng phân biệt là mộng là hiện thực.

mà nàng thể cảm giác rơi một cái ôm ấm áp, cái ôm mang theo hương gỗ lạnh nhàn nhạt, mùi hương quen thuộc với nàng.

Ấm áp chân thật tồn tại bên cạnh nàng, gắt gao vây quanh nàng.

......

Nước xuân gợn sóng, sóng xanh ngàn dặm.

Ngọc Đào ở nơi râm mát, vươn một cánh tay lười biếng phơi ánh mặt trời.

Mà Hàn Trọng Hoài đang sách, chú ý tới Ngọc Đào buồn ngủ vội đem tay của nàng vớt trở về, đổi cho tay phơi nắng.

Da thịt trắng nõn lộ mạch m.á.u màu xanh ánh mặt trời rực rỡ, Hàn Trọng Hoài cúi hôn lên cổ tay nàng, thuận thế xuống bên cạnh nàng.

Ngọc Đào chỉ nhắm mắt , căn bản ngủ, phát hiện Hàn Trọng Hoài đầu tiên là đùa bỡn tay , đó cứ như bên cạnh nàng, nhịn trợn trắng mắt.

"Ta m.a.n.g t.h.a.i nên mới lười biếng nhúc nhích, ban ngày gì?"

Hàn Trọng Hoài ôm eo nàng: "Nhớ nàng."

Cho dù thể cồng kềnh nhưng nàng vẫn đạp Hàn Trọng Hoài một cước, mỗi ngày hai đều ở cùng một chỗ, thời điểm sách lực chú ý còn phân một nửa ở nàng, cái cớ lười biếng cũng quá kém.

"Nóng quá, buông ."

Ngọc Đào lăn lộn vài cái cũng hất Hàn Trọng Hoài , khỏi mở mắt trừng , mà nhắm mắt , giống như rơi trạng thái thoải mái nào đó, còn chìm giấc ngủ nhanh hơn so với nàng.

Híp mắt, Ngọc Đào sấp : "Hàn Trọng Hoài, xem chí tiến thủ thành như , hài t.ử học theo thì bây giờ?"

"Nếu lười nhác thì hẳn là học theo nàng."

“......”

Ngọc Đào nghiến răng, "Hàn Trọng Hoài!"

Hàn Trọng Hoài ngửa đầu ôm lấy Ngọc Đào hôn, mặt mày nhướng lên, ánh mặt trời ngũ quan tuấn càng nổi bật hơn, một loại mị lực trí mạng.

"Ta sẽ dạy bọn chúng thật , chỉ là khi chúng nó còn chào đời, giờ khắc , chỉ nàng, chỉ cùng nàng ở nơi , chỉ lẫn ."

Giọng từ tính so với nước xuân tháng ba còn dịu dàng hơn vài phần, Ngọc Đào trong lòng Hàn Trọng Hoài.

"Hàn Trọng Hoài."

"Ừm?"

"Ít dùng sắc quyến rũ ."

"Tốt..."

"Kỷ Ngọc Đào."

"Ừm?"

"Dùng nhiều sắc dụ dỗ ."

Chân Ngọc Đào vượt qua cái bụng to của cố gắng nhét thắt lưng Hàn Trọng Hoài.

Không giống như nàng, mùa hè thể của nàng nóng bỏng, mùa đông lạnh lẽo, mà Hàn Trọng Hoài đông ấm áp hè lạnh lẽo, da thịt lạnh lẽo, hiện tại lòng bàn chân của nàng cần hưởng thụ loại đãi ngộ thoải mái .

Nghe Hàn Trọng Hoài , Ngọc Đào cũng thử dò xét, chân trực tiếp nhét trong n.g.ự.c , mũi chân ý tứ lướt qua khe hở cơ bụng của .

mà cảm giác nơi nàng chạm qua nhanh ch.óng nóng rực lên, nàng lập tức sợ tới mức dám nhúc nhích.

Canh giờ thuyền trôi qua nhanh, Ngọc Đào cảm thấy mới ngủ trưa một giấc mà ánh mặt trời rực rỡ phiếm cam, phía chân trời mọc một vầng trăng tròn nhỏ màu trắng gấp gáp chờ nổi mà chiếm lĩnh chân trời.

Ngọc Đào Hàn Trọng Hoài tỉnh , giống như nỉ non : "Hàn Trọng Hoài, ban đầu cho rằng đến nơi chính là trừng phạt, để cho từ biến thành quỳ, nhưng đến bây giờ mới phát hiện là may mắn, bởi vì gặp ."

Bầu trời từ hoàng hôn đầy trời dường như trong nháy mắt chuyển thành vạn dặm tinh hà.

Ngọc Đào giọng chậm rãi rõ ràng của Hàn Trọng Hoài: "Kỷ Ngọc Đào, từ ngày nàng cứu , chỉ vì nàng mà sống."

Hàn Trọng Hoài ôm lấy ngón tay nàng, "Tình yêu vì nàng mà diễn, lấy đó khởi đầu, nguyện *tình triệu tái vĩnh kiếp."

*Tình triệu tái vĩnh kiếp: thể hiểu là tình yêu tồn tại mãi mãi

- --THE END---

Loading...