Kiều Mị: Thông Phòng Vừa Kiều Vừa Mị - Chương 81: Băng hà

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:03:34
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

"Nhị vị đại nhân thôi."

Chưởng ấn thái giám mở cửa điện, với mấy vị quan viên chờ đợi bên ngoài suốt đêm.

Mấy đang chờ đợi đều là trọng thần trong triều, bọn họ , đều hiểu chính là lúc .

Hàn Trọng Hoài là trẻ tuổi nhất, dừng ở cuối cùng, khi quỳ xuống hoàng đế đang long sàng, phát hiện hoàng đế cũng đang .

Ánh mắt sâu thẳm, giống như là thấy rõ cái gì.

Thu hồi ánh mắt, Hàn Trọng Hoài theo cùng cung kính hành lễ.

Hơi thở của Hoàng hỗn loạn, sắc mặt ửng hồng hiện một loại phấn khởi kỳ dị.

Mọi thấy bộ dạng của thì đều uống t.h.u.ố.c, đây là đang hồi quang phản chiếu, phần lớn đại thần quỳ xuống đều theo Hoàng đế mấy chục năm, thấy thì lấy tay áo che mặt, ngăn việc khổ sở mà nức nở.

"Được , cái gì để , trẫm còn c.h.ế.t, hiện tại về , như sẽ thể thiếu các ngươi bất trung bất nghĩa."

"Bệ hạ..."

Thấy thời khắc như mà Hoàng Thượng còn tinh thần trêu ghẹo, bọn họ cũng nên cao hứng là khổ sở.

"Các ái khanh đều trẫm cho gọi đây."

Hoàng đế cầm lấy quyển trục trong tay, "Đây là di chỉ của trẫm, lúc nên tuyên thì tuyên ."

Tất cả về phía quyển trục màu vàng tay Hoàng đế.

"Bệ hạ yên tâm, chúng thần nhất định cúc cung tận tụy, phụ tá thái t.ử đăng cơ, quân trạch thiên hạ."

"Có các ngươi trẫm liền yên tâm ."

Hoàng đế giãy dụa cao hơn, thở hổn hển bật : "Các ngươi xem tối nay các nhi t.ử của trẫm thể vì trẫm mà diễn một vở kịch ."

"Bệ hạ..." Triều thần hai mặt , lúc cái gì cũng vô dụng, diễn là giả, nhưng các vương gia tranh đoạt ngôi vị hoàng đế, c.h.é.m g.i.ế.c đổ m.á.u là thật.

Tối nay nhất định sẽ yên bình.

Nụ của Hoàng đế mang theo vài phần khổ ý, mặc dù sớm định thái t.ử, vì cho những nhi t.ử khác hy vọng, đem chú ý đều dùng ở Thái t.ử, nhưng nghĩa là thật sự thèm để ý đến những nhi t.ử khác.

Hiện giờ các nhi t.ử vì đế vị mà c.h.é.m g.i.ế.c, hơn nữa đây là c.h.é.m g.i.ế.c thiết kế dung túng, vì tương lai của đế vương mà quét sạch chướng ngại, cách nào bi ai.

mà cũng may thể của chống đỡ nổi, sẽ rời bọn họ một bước, cần tận mắt thấy cảnh c.h.é.m g.i.ế.c m.á.u tanh.

"Bệ hạ, Kỳ vương mưu hại bệ hạ nên giam cầm bệ hạ trong cung điện, dẫn xông cửa cung, hiện giờ thế t.ử của Kiến Vương cùng thế t.ử của Phúc vương đồng thời ngăn cản."

Lúc ba nhóm đang ầm ĩ ngoài cung, khi trời sáng tất sẽ cung, tận mắt thấy tình huống trong cung mới thể bỏ qua.

Nghe tất cả như dự liệu, Hoàng Thượng nghĩ trong trận đấu Kỳ vương sẽ kết quả, khẽ thở dài một : "Sao học thông minh."

Vốn dĩ gọi Kỳ vương trở về kinh thành, nhưng trong triều đình vẫn luôn để miễn tội cho Kỳ vương, để Kỳ vương khôi phục vương vị mà hồi kinh.

Bởi vì Thái t.ử qua đời, mềm lòng nên ý nghĩ tha thứ cho tiểu nhi t.ử, phái hỏi thăm tiểu nhi t.ử, hỏi xem nguyện ý khôi phục vương vị để hồi kinh, một phận mới cùng ngân lượng sống bình yên qua ngày.

Mà tiểu nhi t.ử của lưu đày chịu nhiều khổ sở như , nhưng vẫn hiểu rõ đối với như thế nào mới là chuyện như cũ.

"Các ngươi đều ngoài, Hàn ái khanh lưu ."

Hoàng đế chỉ giữ duy nhất Hàn Trọng Hoài ở trong điện, trầm mặc một lát, Hoàng đế mở miệng: "Ngươi xem vì Kỳ vương chọn phận mới, ăn thiệt thòi một , còn tới thứ hai?"

"Hồi bệ hạ, thần cho rằng Kỳ vương đường lựa chọn."

Hàn Trọng Hoài chắp tay thản nhiên , nhà ngoại của Kỳ vương bản lĩnh cường đại, Kỳ vương lưu đày, nhà ngoại cũng từng liên lụy .

Biết rõ Thái t.ử bệnh tật ốm yếu sống mấy năm, của Kỳ vương xem chuyện Kỳ vương lưu đày chỉ như là ngủ đông, bọn họ đều thể tùy thời lên.

Dưới loại tình huống , Hoàng Thượng đưa tới cơ hội, Kỳ vương thể nhận.

Cho dù Kỳ vương nhận nhưng thế lực phía cũng sẽ buộc thể nhận, đạt đến một địa vị nào đó cũng thể chỉ vì mà sống.

"Vậy Hàn ái khanh, trẫm Hàn ái khanh con đường nào để chọn?"

Hàn Trọng Hoài ngước mắt lên, đối đầu với ánh mắt đ.á.n.h giá của hoàng đế.

"Thần rõ ý tứ của bệ hạ."

Hoàng đế Hàn Trọng Hoài, tìm chỗ tương tự của Triệu gia mặt .

"Trẫm nghĩ tới chuyện lớn như nhưng Dận Nhi cho trẫm."

Hàn Trọng Hoài là con riêng của Phúc vương, là con cháu hoàng thất, chuyện trọng yếu như , Dận Nhi vẫn cho ông , cũng là do của phe Phúc vương luôn kháng cự chuyện của Khánh Bình, rút tơ bóc kén mới suy đoán rõ ràng sự tình từ đầu đến cuối.

Càng nghĩ ông càng cảm thấy nhi t.ử lớn mật, dám đem chuyện trọng yếu như giao cho Hàn Trọng Hoài, cũng sợ ở thời điểm trọng yếu sẽ phản bội.

Nhìn thấy Hàn Trọng Hoài vạch trần bí mật nhưng vẻ mặ vẫn thản nhiên bất động, Hoàng Thượng khẽ: "Dận Nhi chỉ tâm của ngươi ở trong triều dã, vạn sự bình định, ngươi quy ẩn sơn lâm, cùng quá khứ cắt đứt, chỉ bình thường."

"Đây là nguyện vọng của thần."

"Ngươi cam tâm như thế?"

Hoàng Thượng đ.á.n.h giá vẻ mặt của Hàn Trọng Hoài, dũng mưu, bằng phận của thể ở vị trí cao hơn, nhưng chỉ cam tâm bình thường.

"Bệ hạ, tổ phụ của thần vĩnh viễn chỉ là Hàn Hạo Viễn." Hàn Trọng Hoài dừng một chút, "Trừ thê t.ử của thần, tổ phụ là duy nhất của thần."

Hoàng Thượng nghiên cứu sâu xem thê t.ử bóng dáng của Hàn Trọng Hoài là ai, như , khoát khoát tay áo: "Dận Nhi tin ngươi dùng ngươi, đương nhiên trẫm sẽ hoài nghi ngươi."

Trong phòng tràn ngập trầm tĩnh một hồi, Hoàng Thượng Hàn Trọng Hoài một lời, đột nhiên , Hàn Trọng Hoài chỉ coi Hàn lão quốc công là tổ phụ, chẳng lẽ là sợ ông sẽ nhận .

Vốn ý định rõ ràng, nhưng Hàn Trọng Hoài kháng cự cho Hoàng Thượng ý nghĩ trêu chọc: "Không nghĩ tới cuối cùng đao vẫn giao cho nhà ... Trẫm dặn dò Kiến Vương, ngươi cần đến cuối cùng, ngươi ẩn cư núi rừng, sớm ."

Thấy cuối cùng lời của cũng cho Hàn Trọng Hoài vẫn bình tĩnh lộ kinh ngạc.

Hoàng Thượng dùng khí lực cuối cùng, đem thánh chỉ bên ném cho .

"Tôn t.ử của trẫm ít, thiếu tôn t.ử, ngươi nhận trẫm, trẫm cũng nhận ngươi, chỉ là suy bụng bụng , trẫm chính tay đ.â.m t.ử, dùng cái c.h.ế.t để trốn chạy đem tất cả giao cho triều thần, đời ngươi từng phạm sai lầm lớn, chỉ nghĩ bình yên sống qua ngày, cần gì cõng lưng tội nghiệt g.i.ế.c cha."

"Phúc vương phụ của thần."

Người nọ bất quá chỉ là tham hoa háo sắc, cường ngạnh mẫu , cho mẫu uất ức mà c.h.ế.t.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kieu-mi-thong-phong-vua-kieu-vua-mi/chuong-81-bang-ha.html.]

Hắn g.i.ế.c Phúc vương sẽ mang lưng bất kỳ tội nghiệt nào trong lòng.

Lời của Hàn Trọng Hoài đáp , về phía long sàng, ửng hồng mặt còn đang chuyện rút , yên lặng trong chăn vàng thêu rồng, còn tiếng động.

*

Sau khi Hàn Trọng Hoài nhắc nhở Ngọc Đào, vốn dĩ nàng nghĩ thể còn thêm một đoạn thời gian nữa thì kinh thành mới thể triệt để loạn lên.

Nghe tiếng chuông ngừng vang lên trong màn đêm buông xuống, Hoàng thượng băng hà.

Quấn chăn về phương hướng đang sáng như ban ngày, Ngọc Đào thở dài: "Đoạn thời gian khóa c.h.ặ.t cửa sổ, đặc biệt chú ý lạ quanh quẩn ở cửa."

Mặc dù nhất định bọn Trần Hổ chuyện nhưng Ngọc Đào vẫn là phòng ngừa vạn nhất mà phân phó một .

Bình tĩnh suy nghĩ khả năng cầm tiền chạy trốn, nàng liền cảm thấy cần , cho dù chạy thì cũng sẽ bắt trở về, nếu như nàng tận khả năng bảo đảm an của sống đến cuối cùng.

"Phu nhân yên tâm, thuộc hạ nhất định sẽ dốc sức bảo đảm an cho phu nhân."

"Không chỉ là an của , mà các ngươi cũng chú ý đến an của … Trần thị vệ, các ngươi sẽ ngóng tin tức, vì bên ngoài tin tức trọng đại gì chỉ cần cho , để cho chuẩn về việc, đừng để cái gì cũng , ngây ngốc ở phủ chờ đợi."

"Thuộc hạ lệnh."

Dặn dò xong, Ngọc Đào thoáng qua xa xa, tiếng chuông tối nay khả năng dừng , trở về giường tiếp tục .

Bây giờ tin tức hoàng đế băng hà truyền khắp, nàng ngủ cũng tác dụng gì, còn bằng ngủ.

mà xảy chuyện lớn như , cho dù Ngọc Đào ngủ muộn nhưng ngày hôm cũng tỉnh sớm hơn bình thường.

Mà nàng tỉnh , dưa đưa đến bên miệng.

Ban đêm xảy ba chuyện lớn, một là Hoàng thượng băng hà. Hai là thấy thánh chỉ truyền ngôi, Ba là thế t.ử của Kiến vương và thế t.ử của Phúc vương đ.á.n.h với Kỳ vương ở ngoài cung, Kỳ vương và thế t.ử của Kiến vương thương.

Hai chuyện trong đó thành sự thật, việc thấy thánh chỉ truyền ngôi khiến cho nâng cao tinh thần.

"Làm thấy thánh chỉ, sẽ cánh mà bay ."

"Trước khi bệ hạ băng hà truyền mấy vị đại thần đến mặt, tính toán đem thánh chỉ giao cho bọn họ tuyên , nhưng thánh chỉ còn mở bệ hạ băng hà, mà Kỳ vương điện hạ cùng thế t.ử gia xông trong cung, trong lúc bối rối liền thấy thánh chỉ."

Chuyện cũng quá trùng hợp.

Quả thực giống như là cố ý an bài rốt kịch bản.

Ngọc Đào nghĩ, ánh mắt liếc về phía Trần Hổ: "Trong mấy vị đại thần mà bệ hạ truyền tới đại nhân ?"

Trần Hổ gật đầu: "Đại nhân cũng ở trong đó."

"À."

Trong lúc nhất thời đột nhiên Ngọc Đào vì Hàn Trọng Hoài mà phiền lòng, chức quan của Hàn Trọng Hoài bao nhiêu đỉnh thiên, bất quá chỉ là một binh bộ thị lang, trong triều còn tam công thừa tướng và các đại thần, phía còn một thượng thư.

Dưới loại tình huống , như thế nào mà chuyện lớn trong triều đình đều liên lụy đến .

Hắn Hoàng Thượng hướng Kiến vương, hiện tại tất cả đều là vì lót đường cho Kiến vương, thánh chỉ thấy nhất định là vì để cho cục diện càng loạn, nhân cơ hội giải quyết Phúc vương cùng Kỳ vương.

Kỳ vương còn đỡ, cho dù đảng phái phía hung dữ đến nhưng phế một , từ xuất diễn trong thời gian của cũng thể , học ngoan ngược dọa sợ, chuyện đều lộ thanh thế phô trương.

mà hẳn là cũng nếu chính ý nghĩ tọa sơn quan hổ đấu, hai nhóm đều sẽ giải quyết mới đối lập, cho nên tiên xuất đầu, kéo đại kỳ đến mặt Hoàng Thượng thủ hiếu tang mới là chuyện .

mà chính là như nên Ngọc Đào mới coi trọng vị Kỳ vương .

Ngoại trừ Kỳ Vương, Ngọc Đào nhớ tới bầu khí mấy ngày khi Phúc vương cùng Hàn Trọng Hoài ở chung một chỗ.

Nếu về chỗ , giống như là một cha biểu đạt tình yêu phụ , cùng với một nhi t.ử chút tự nhiên.

Có thể là do hai bọn họ diễn xuất để tạo loại khí , nhưng Hàn Trọng Hoài thật sự chuẩn cho Phúc vương?

Nghĩ đến cảnh tượng phát sinh trong đầu, Ngọc Đào loại cảm giác nên lời.

"Ngươi xem khi nào thì đại nhân thể trở về?"

"Đợi đến khi trần ai lạc định, nhất định đại nhân sẽ trở về."

Trần Hổ xong, đột nhiên lấy một cái hộp, "Đại nhân dặn dò thuộc hạ, nếu phu nhân nhớ , hỏi hành tung của thì đem thứ giao cho phu nhân."

"Đây là gì?"

Đại Hoa ở một bên tò mò ghé đầu.

Trần Hổ lấy hộp gỗ chạm trổ bình thường cùng, chỗ đặc biệt gì.

"Ta cũng đây là cái gì, đại nhân chỉ giao cho phu nhân."

Trần Hổ cũng chút tò mò đại nhân tặng cho Ngọc Đào cái gì.

Chỉ là Ngọc Đào nhận lấy cái hộp liền về phía hai , ý bảo hai mau .

Không nàng keo kiệt thỏa mãn lòng hiếu kỳ của bọn họ, chỉ là Trần Hổ Hàn Trọng Hoài nếu nàng nhớ thì đem cái hộp cho nàng, liên tưởng đến chuyện Hàn Trọng Hoài để cho nàng uống ít canh bổ lúc , bằng thời gian dập lửa cho nàng.

Nàng luôn cảm thấy rằng thứ trong đồ vật sẽ gì.

Ví dụ như bên trong là thứ gì đó mà khi ở nhà, nàng cũng thể sảng khoái.

Đợi đến khi đều , Ngọc Đào mở cái hộp . Hộp mở thấy bên trong là mấy cuốn sách, thấy là mấy thứ , trong lúc nhất thời Ngọc Đào nên thất vọng là nên may mắn.

Ôm một tia chờ mong bí ẩn, nàng đem cuốn sách lật qua lật .

Mấy cuốn sách cũng tên gọi bên ngoài, bên trong cũng hình ảnh nam nữ th*n th* tr*n tr** ôm .

Không trong đầu nàng đều là phế liệu màu vàng, mà là Hàn Trọng Hoài cho nàng một đống sách để gì, chẳng lẽ nàng để lộ chuyện là nữ nhân khát vọng học tập tiến bộ .

Chán nản lật sách vở, xong mấy trang đột nhiên Ngọc Đào lập tức tinh thần.

Mấy cuốn sách đều là một ít du ký, so với những câu chuyện bịa đặt về xứ sở thần tiên mà nàng từng thì những cuốn sách chân thật hơn nhiều, trong sách rõ khí hậu và phong cảnh của từng nơi, còn các phong tục dân gian.

Còn một chỗ dùng b.út để đ.á.n.h dấu.

Có lẽ những chỗ đ.á.n.h dấu đều là nơi mà Hàn Trọng Hoài thấy hứng thú.

Hơn nữa, phần cùng của cuốn sách còn mấy tấm bản đồ, cái vẽ vải, cũng cái vẽ da dê, tuy rằng nàng còn xong sách, nhưng địa điểm bản đồ cũng thể đoán địa điểm trong cuốn sách đều vẽ bản đồ.

Nhìn mấy thứ , Ngọc Đào tựa giường yên tĩnh một lúc lâu, nàng còn bao giờ gặp qua loại như Hàn Trọng Hoài, nàng cũng sắp quên ấn tượng ban đầu của nàng đối với là như thế nào, mỗi cảm thấy thấu , thể bày một chút diện mạo mới.

Còn là diện mạo cho chán ghét nổi.

Loading...