Kiều Mị: Thông Phòng Vừa Kiều Vừa Mị - Chương 80: Tiểu phu thê
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:03:33
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hộp đặt ở mặt, Ngọc Đào vẫn tin bỏ lỡ kho báu lâu như .
"Sao ngươi để thứ trong phòng ."
"Đây chỉ là phòng của nàng."
"..." Ngọc Đào phản bác nhưng nên như thế nào, phòng chính phòng, khi nàng chuyển đến đây thì vẫn luôn ở chỗ , hiện tại ý của Hàn Trọng Hoài, vẫn coi nơi là phòng ngủ chung của bọn họ.
mà ý tứ của là tất cả đồ trong phủ đều là của , là đang lời âu yếm nan giải.
Hàn Trọng Hoài mở hộp , Ngọc Đào thời gian suy nghĩ lung tung, bên trong hộp gỗ mạ vàng đều là khế ước.
Lấy xem phần lớn đều là ngân phiếu lớn, còn mấy thứ khác đều là khế ước đất đai.
Kỳ thật từ lúc nàng nghi hoặc, Hàn Trọng Hoài nhiều bạc như . Thời điểm ở Phủ Quốc công Kỳ Lân viện cũng ít tài sản, cho nên Hàn Trọng Hoài liệt ba năm, chi phí ăn mặc của Kỳ Lân viện đều là do tự trả bạc.
Lúc Hàn Trọng Hoài đ.á.n.h giặc ở địa giới hoang vu, cũng là nhà để g.i.ế.c cướp của, nhưng mà chỉ dựa tiền thưởng của triều đình, rốt cuộc thể tích góp nhiều gia sản như .
Ngọc Đào cảm thấy ánh mắt của là nghi hoặc, nhưng Hàn Trọng Hoài giải thích thành cái gì, nâng cằm nàng lên, c.ắ.n cánh môi nàng, trao cho nàng một nụ hôn thật sâu.
Nụ xong, môi Hàn Trọng Hoài lưu luyến chạm nhẹ mặt nàng, ý tứ đẩy nàng lên giường.
"Ngươi lấy nhiều bạc như ?"
Tuyên dâm ngừng, Ngọc Đào sợ da mặt nàng chịu đựng nhưng thận chịu nổi.
Hàn Trọng Hoài quét mắt hộp, cũng cảm thấy bạc coi như nhiều: "Phần thưởng của quân công, còn của lão đầu t.ử cho."
Ánh mắt Ngọc Đào hướng xuống phía , thăm dò trong cổ áo mở của Hàn Trọng Hoài.
Tuy rằng vết thương Hàn Trọng Hoài ít, nhưng da trắng cơ bắp độ dẻo dai, hẳn là ít lão đầu t.ử thích loại .
Nghĩ đến tiền của Hàn Trọng Hoài đều dính m.á.u và nước mắt, da đầu Ngọc Đào tê rần, tóc kéo nặng nề một cái.
Thời điểm Ngọc Đào ngước mắt lên, đầu sỏ gây tội buông tay, nhưng da đầu của nàng vẫn phát đau, Hàn Trọng Hoài một chút cũng nương tay.
"Tiểu hài t.ử mới thích kéo tóc ."
Hàn Trọng Hoài tựa tiếu phi tiếu đùa giỡn với mái tóc của nàng lời nào.
Ngọc Đào tự nhận xui xẻo, nàng cũng rõ Hàn Trọng Hoài thể cảnh giác thành như , nàng đang suy nghĩ chuyện loạn thất bát tao gì.
"Là Hàn Hạo Viễn, tổ phụ cho."
Hàn Trọng Hoài dừng một chút, "Hắn để ít đồ đạc, chỉ để cho ."
"Chỉ để cho ngươi?"
Ngọc Đào lặp lặp trọng điểm.
Sau đó Hàn Trọng Hoài khẳng định gật đầu.
Chuyện cũng thật kỳ quái, cùng lão quốc công gia quan hệ huyết thống, đây là chuyện mà khi lão quốc công còn sống cũng , hơn nữa lão quốc công gia còn dặn dò nhi t.ử sinh của , nếu Hàn Trọng Hoài bước khỏi phủ Quốc công thì c.h.ặ.t đứt chân .
Cho nên quan hệ giữa Hàn Trọng Hoài và lão quốc công mà nàng đều là bề ngoài, thực tế lão quốc công gia coi Hàn Trọng Hoài là tôn t.ử ruột thịt, bằng Hàn Trọng Hoài sẽ còn xưng hô tổ với phụ ông .
"Vốn dĩ còn tưởng rằng ông thích ngươi."
"Ta cũng cho rằng như ."
Nhớ tới Hàn Hạo Viễn, thần thái cả Hàn Trọng Hoài đều chút biến hóa.
Giống như nhu hòa hơn ít.
Lại tiếp, Hàn Trọng Hoài bắt đầu từ khi nào sẽ cảm giác trống rỗng như đầu tiên gặp nàng, giống như là cái gì cũng cảm thấy thú vị, nhưng thực tế cái gì cũng quan tâm.
Vốn dĩ nàng còn tưởng rằng tìm chuyện thú vị cho cho nên mới đổi trạng thái, hiện tại xem hẳn là còn công lao của lão quốc công.
Một quá thông minh như , đều sẽ cảm giác khinh thường đối với nhiều chuyện thế tục, nhưng một khi quan tâm đến cái gì đó, dễ dàng trở nên cố chấp.
Lão quốc công gia xem như là nguồn tình cảm duy nhất mà nhận khi còn nhỏ.
Nghĩ đến sự ràng buộc của Hàn Trọng Hoài và lão quốc công gia, đột nhiên Ngọc Đào ý thức một chuyện, chỉ là trợn tròn mắt nên mở miệng như thế nào.
Nếu Hàn Trọng Hoài nhận lão quốc công gia tổ phụ, thể giúp Phúc vương.
Mà giúp Phúc vương, tính toán đem Phúc vương như thế nào?
"Nàng chuyện ?"
Nhìn Ngọc Đào thôi, Hàn Trọng Hoài chủ động mở miệng.
Có lẽ là hai chân mới trói lâu nên hiện tại vô lực, cũng , mà là nửa tựa mép giường, đầu tựa chân Ngọc Đào, chân thon dài lười biếng lộ y bào đặt ở t.h.ả.m lông trắng.
Địa long nóng bỏng cho vết thương đùi đỏ bừng, bởi vì da thịt trắng nõn của nổi bật mà vết thương đỏ bừng vài phần kiều diễm.
Ngọc Đào nghiên cứu chân của Hàn Trọng Hoài, cảm thấy y bào của vướng bận, mũi chân vươn giúp xốc lên nửa tấc.
Hàn Trọng Hoài chăm chú đôi chân đang căng như cánh cung của Ngọc Đào, trong lúc nhất thời thèm để ý nàng lời thôi.
Hàn Trọng Hoài cúi xuống, Ngọc Đào thở phào nhẹ nhõm, kỳ thật nàng còn hiểu rõ hiện tại rốt cuộc quan hệ giữa nàng và Hàn Trọng Hoài gì, so với việc quá giới hạn để tìm hiểu Hàn Trọng Hoài, nàng tình nguyện uống thêm hai bát canh sâm bổ thận.
"Khế ước bán của ?"
Trước khi tiến chủ đề chính, Ngọc Đào đảo qua tờ giấy bên cạnh, mở miệng hỏi.
"Đã sớm hủy ."
Trả lời xong, Hàn Trọng Hoài nặng nề hút một cái ở chỗ cực mềm mại nàng, nhắc nhở nàng chuyên tâm chuyện mắt.
Ngọc Đào ăn đau nên tay c*m v** trong tóc Hàn Trọng Hoài, theo thể càng ngày càng nóng, nàng đột nhiên nghĩ đến chuyện kéo tóc, trong lúc vô tình nàng kéo tóc Hàn Trọng Hoài bao nhiêu .
*
Sau khi Hàn Trọng Hoài hồi phủ, ngoại trừ hôm mang Ngọc Đào gặp Phúc vương, đó Ngọc Đào cũng gặp .
Cũng là chỗ nào xa xôi, mà là sớm về khuya, sai biệt lắm lúc hồi phủ nàng ngủ, mà nàng còn ngủ xuống giường rời .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kieu-mi-thong-phong-vua-kieu-vua-mi/chuong-80-tieu-phu-the.html.]
Qua vài ngày như , Ngọc Đào cảm thấy giống như quỷ quấn lấy, mỗi đêm đều mơ mộng xuân, nghĩ cũng là Hàn Trọng Hoài thừa dịp nàng ngủ đùa nghịch nàng.
Hôm nay nàng dứt khoát ngủ, thêu thùa để tống cổ canh giờ, chờ Hàn Trọng Hoài trở về.
Tay nghề thêu của nguyên chủ tệ, nhưng cũng để cho nàng một chút kỹ thuật nào.
Nhìn thấy tứ bất tượng mà thêu, Ngọc Đào dứt khoát vứt bỏ hình ảnh phức tạp, tự vẽ một quả đào vải, một nữa bắt đầu luồn kim thêu.
Một quả đào mơ hồ thêu thành hình, Ngọc Đào đồng hồ cát đang chảy, qua giờ tý.
Ngày thường hình như Hàn Trọng Hoài đều trở về canh giờ .
Ngọc Đào đang nghĩ nên vẽ thêm một quả đào để chờ một chút , chợt gõ cửa.
Trong lòng thị vệ gõ cửa chút áy náy, ngày thường Ngọc Đào đều sớm nghỉ ngơi, nhưng hôm nay ánh nến trong phòng lạ vẫn còn sáng.
Dựa theo cách đây của Ngọc Đào thì giống như là đang chờ chủ t.ử, nhưng việc đều vạn nhất, nếu thật sự đang chờ , đây chỉ là chờ đợi bình thường.
"Phu nhân, tối nay đại nhân về."
Thị vệ ngắn gọn xúc tích ở ngoài phòng xong, một lát mới tiếng Ngọc Đào đáp .
Ngọc Đào quả đào mới vẽ xong vải, cũng là giận dỗi với là cái gì, dứt khoát thêu xong mới lên giường nghỉ ngơi.
Ngủ muộn thì thức dậy thì muộn, nàng ngủ đến trưa, tỉnh thấy Hàn Trọng Hoài ở bên giường.
Nháy mắt mấy cái, phát hiện Hàn Trọng Hoài đang mỉm mặt là thật mà là mộng xuân, Ngọc Đào xoa cổ dậy.
"Đại nhân hết bận ?"
Thánh thượng lên triều gần nửa tháng, tin tức bệnh nặng giấu mà chảy , hiện tại khắp kinh thành đều hoảng sợ, cũng khi nào mưa bão rơi xuống.
"Bận, thời gian sẽ đặc biệt bận."
Từ khi Ngọc Đào tỉnh , nụ như khóe miệng Hàn Trọng Hoài vẫn từng buông xuống, "Nghe đêm qua nàng chờ ?"
Phủ đúng thật là thể bí mật gì.
Ngọc Đào cầm thơm súc miệng: "Mỗi đêm đều mộng xuân, phòng bếp nấu canh bổ cũng thể bổ nguyên khí cho nên chờ đại nhân hồi phủ, thương lượng với đại nhân đừng ép buộc như ."
Nàng xong cũng chờ mong Hàn Trọng Hoài lộ vẻ mặt hổ gì, nhưng cũng nghĩ tới ý mặt Hàn Trọng Hoài càng đậm: "Ta cũng hàng đêm chạm nàng."
“......”
Ý tứ gì, chẳng lẽ nàng cho rằng chính Hàn Trọng Hoài quấy rầy nên ban đêm mới mộng xuân, thực tế là do nàng sắc mê tâm khiếu, chính trống rỗng nên hằng đêm mới mơ chính đang sảng khoái.
"Mặc dù nghĩ tới, nhưng khi chỉ nghỉ ngơi mấy canh giờ thì sẽ binh bộ, hơn nữa nàng ngủ say, nếu đ.á.n.h thức nàng thì sợ nàng oán ."
Giọng điệu của Hàn Trọng Hoài mang theo chút ủy khuất, đầu tựa lên vai Ngọc Đào, nặng nề hít một cái.
Hắn chỉ thể ở trong phủ thêm mấy canh giờ, chỉ là cảm thấy ở bên cạnh nàng thể ngủ ngon hơn.
Giải tỏa nghi vấn, Hàn Trọng Hoài kết luận: "Ta bảo phòng bếp ít hầm canh bồi bổ cho nàng, nếu bồi bổ đến quá mức thì cũng thể giải tỏa cho nàng."
Ngọc Đào tự nhận da mặt dày hơn tường thành, nhưng giờ khắc cảm thấy nóng như lửa đốt.
May mà đợi lát nữa Hàn Trọng Hoài còn chuyện chi nên chậm trễ thời gian, thời gian thưởng thức thần sắc hổ của nàng bắt đầu cởi xiêm y.
"Ngươi đây là cái gì?"
Mới ngủ dậy đẩy trở giường, thể trải qua một đêm tĩnh lặng, khớp chân còn đang chậm chạp Hàn Trọng Hoài gấp cao.
Hàn Trọng Hoài dừng ở ngoài phòng hoa, từng nụ hôn rơi mặt Ngọc Đào, vai, "Làm cho nàng cao hứng."
Ngọc Đào giãy dụa né tránh: "Ta mất hứng."
"Thật ?"
Không thể phủ nhận hương đào tỏa bốn phía, Ngọc Đào yên lặng nhắm mắt nghiêng mặt, miệng nàng cố gắng, nhưng thể nỗ lực.
"Có giống như mộng ?"
Làn da trắng nõn chảy mồ hôi giống như giọt sương trong suốt đáng yêu đóa hoa.
Hàn Trọng Hoài việc cũng quên hỏi mức độ hài lòng dịch vụ của khách hàng.
Đầu tiên là Ngọc Đào lấy tay che mặt, khi Hàn Trọng Hoài ngừng hỏi, nhếch môi c.ắ.n cổ .
Sau lưng, nàng thấy vẻ mặt Hàn Trọng Hoài, tiếng khàn khàn sung sướng.
Tiếng chấn động thể, nàng chấn động đốt lên, run rẩy một lúc lâu mới dừng .
...... Được thôi, đừng sống nữa.
Hàn Trọng Hoài ăn bữa trưa cùng với Ngọc Đào mới rời , rời cũng mang theo Trần Hổ, ngược còn để thêm vài thị vệ.
"Ta đem những để cho nàng, tin tức gì cũng cần kinh hoảng."
Hàn Trọng Hoài khai báo còn việc gì, dặn dò Ngọc Đào bắt đầu hoảng hốt.
"Ta sẽ tin gì?"
Hàn Trọng Hoài ý vị thâm trường: "Tóm là tin tức c.h.ế.t."
Nói xong, thấy Ngọc Đào cố ý vẻ mặt thất vọng, Hàn Trọng Hoài kéo tóc nàng, thấy nàng trừng mắt mới , "Mấy ngày nay phần lớn đều ở trong cung, bệ hạ đang hướng về phía Kiến vương."
"Vậy..."
"Kỳ vương bệ hạ còn mấy ngày, sẽ động , hiện tại chỉ chờ loạn bình loạn."
Nói xong, Hàn Trọng Hoài nhiều nữa, xoa xoa nhúm tóc mà kéo, "Chờ trở về."
Ngọc Đào theo cửa, cũng khi nào mới trở về.
Còn nàng ở đây thì sẽ an ? Ai cũng Hàn Trọng Hoài ở chỗ , nếu nàng ở tại chỗ bắt thì bây giờ.
Nhìn cái hộp mạ vàng giá bát bảo, bằng nàng mang theo ngân lượng chạy .
Nàng nên Hàn Trọng Hoài ép buộc, nhưng nàng và giống như đôi tiểu phu thê mới cưới chứ.