Kiều Mị: Thông Phòng Vừa Kiều Vừa Mị - Chương 8: Mẹ cả diễn trò định hôn sự

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:01:41
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Cửa phòng và cửa sổ trong phòng Hàn Trọng Hoài đều mở rộng, nếu một tùy tiện ngang qua cũng thể thu hết cảnh tượng trong phòng tầm mắt.

Nam nhân một tay vịn giường mềm, tay vén tay áo lên lộ một đoạn cánh tay tái nhợt, lúc cánh tay đang duỗi sờ n.g.ự.c nữ nhân giường.

Mà ánh mắt nữ nhân ngây thơ mang theo tín nhiệm, giống như cho dù ngay đó cánh tay của nam nhân biến thành móng vuốt m.ó.c t.i.m, nàng cũng vui vẻ mà chịu đựng.

Quả thực chính là cảnh tượng thể như tranh vẽ.

mà tranh thể vẽ cảnh nổi bề mặt, khó thể vẽ cảnh bên trong lòng.

Cho dù biểu hiện của Ngọc Đào hào phóng đến thì nàng cũng đầu gỗ, tay của một nam nhân đặt ở n.g.ự.c nàng, tim nàng vốn đang bình tĩnh liền đập nhanh hơn, xem như là ứng hòa với bầu khí .

Chỉ là bầu khí kiều diễm đến một trình độ nào đó cũng sẽ đình trệ xuống, Ngọc Đào chớp chớp mắt, bàn tay Hàn Trọng Hoài vẫn rút , cũng là do cảm thấy tim nàng đập thú vị , là bàn tay đặt thịt mềm mại vô cùng thoải mái, cho dù ngón tay còn niết thịt nhưng vẫn như cũ đặt tay lên n.g.ự.c nàng.

Con ngươi hẹp dài của Hàn Trọng Hoài khẽ buông xuống, thấy nếp gấp nơi mí mắt hẹp, lộ nửa con ngươi đen tràn đầy ánh sáng.

Tuy rằng đôi mắt của sáng hơn bình thường một chút, nhưng vẫn chỉ dừng ở giai đoạn hứng thú, ý định bắt đầu bước tiếp theo.

Chuyện cho nàng xác định, lúc Hàn Trọng Hoài thương ở chân, chỗ chắc chắn cũng thương.

Ánh mắt hai đan xen, đôi mắt đen chớp động của Hàn Trọng Hoài khiến cho Ngọc Đào cảm thấy hẳn là hiểu ý của nàng.

"Thiếu gia, nô tỳ thích nhảy." Ngọc Đào thật cẩn thận nũng .

Có thể một nữ nhân cảm thấy nam nhân chạm là vũ nhục, nhưng đối với nàng mà , nếu lựa chọn thông phòng của Hàn Trọng Hoài, nàng trả giá cái gì.

Hơn nữa nàng nhảy dựng lên lắc lư thể, ánh mắt Hàn Trọng Hoài chằm chằm nàng, sẽ cho nàng cảm thấy so với việc Hàn Trọng Hoài đặt tay lên nàng còn vẻ cao quý hơn.

Hàn Trọng Hoài đặt ngón tay ở ch.óp mũi khẽ ngửi, cũng gì.

Mấy ngày kế tiếp, Hàn Trọng Hoài gọi Ngọc Đào nhảy nữa, chỉ là lúc nào cũng đưa tay chạm da thịt của nàng, đối với trái tim của nàng loại cảm giác yêu thích buông tay.

Mà Ngọc Đào cũng thỏa mãn với trạng thái , chỉ là đối với việc Hàn Trọng Hoài cho nàng vàng thỏi thì chút luống cuống.

Tuy rằng luống cuống nhưng cũng thể tiếp tục nhảy nhót , cho nên tạm thời buông tha tiền thưởng, tâm ý đem tinh thần tập trung lười biếng.

Mỗi ngày ngoại trừ trong phòng, Hàn Trọng Hoài còn thường xuyên ngoài bóng râm ngắm mặt trời.

Nhiệm vụ đẩy Hàn Trọng Hoài ngoài phòng là ở Trần Hổ, cho nên mỗi khi Hàn Trọng Hoài rời khỏi phòng, Ngọc Đào tự động cho rằng tan ca.

Hôm nay Hàn Trọng Hoài ở ngoài phòng ánh mặt trời, Ngọc Đào giường một hồi, ngửi thấy mùi hoa t.ử vi, nhớ tới điểm nên ăn điểm tâm, một con cá chép lộn ngáp dài phòng bếp.

Bóng lưng màu xanh biếc khiến Hàn Trọng Hoài thêm vài .

Trần Hổ theo tầm mắt chủ t.ử qua, chỉ thấy bóng lưng bất đồng với các nha đầu khác, lập tức hiểu ngầm đang là ai.

Nhìn thấy Ngọc Đào, mặt Trần Hổ liền hiện lên nghi hoặc: "Đại nhân, dường như nha đầu cùng lời đồn giống , khi nàng đến Kỳ Lân viện, ngoại trừ ngày đầu tiên biểu hiện ân cần đối với đại nhân, khi thuộc hạ răn dạy, hiện tại thời gian mỗi ngày hầu hạ ở bên cạnh đại nhân càng ngày càng ngắn."

Tuy rằng vì sự riêng tư của chủ t.ử, mỗi ngày Ngọc Đào cùng chủ t.ử ở trong phòng sẽ cái gì, nhưng từ việc chủ t.ử gọi Ngọc Đào trực đêm, cùng với việc trong phòng bao giờ gọi qua nước là thể Ngọc Đào chân chính hầu hạ chủ t.ử.

Nếu như , Ngọc Đào càng giống mật thám gì.

"Theo tin tức thuộc hạ thám thính , tính tình của nha đầu hẳn là lợi thì dậy sớm, nhưng khi đến đây, nàng tích cực hầu hạ đại nhân, cũng từng thăm dò giao hảo tạo quan hệ với các hạ nhân khác … Đương nhiên cũng thể là do nàng che giấu quá sâu."

khả năng che giấu quá sâu cao, bọn họ thường xuyên thẩm vấn gian tế, đối với việc phân biệt những cũng cách riêng của , ở trong mắt mặc dù Ngọc Đào chút kỳ quái, nhưng giống mật thám.

"Nàng ."

Không cần Trần Hổ phân tích nữa, Hàn Trọng Hoài trực tiếp cho đáp án khẳng định.

Ánh mắt của một thể tiết lộ nhiều thứ, Ngọc Đào đến Kỳ Lân viện, nhưng nàng thuộc về bất kỳ một nào, ít nhất hiện tại thuộc về.

"Nha đầu hẳn là hướng về phía đại nhân , xem nha đầu còn thông minh."

Đối với tin đồn bên ngoài Trần Hổ đều qua, ở thời điểm chủ t.ử , những bên ngoài rắm cũng dám thả một cái, hiện giờ chủ t.ử , lời một so với một càng khó hơn.

Ở trong mắt cho dù chủ t.ử thể lên, đó cũng là thiên kiêu mà bình thường khó thể với tới.

"Nàng ngốc." Ngón tay Hàn Trọng Hoài gõ nhẹ xe lăn, tiếp một câu, " cũng thông minh."

Thông minh và ngu ngốc duy trì ở một góc độ thích hợp, lúc là một phạm vi thú vị, thể để cho tiêu khiển trong một thời gian.

Thấy tâm tình của chủ t.ử tệ, Trần Hổ nghĩ đến một chuyện, mặt lộ vẻ rối rắm: "Đại nhân, câu thuộc hạ nên ..."

Việc Trần Hổ nghĩ qua trong đầu qua mấy , sợ thì do suy nghĩ nhiều, khiến cho chủ t.ử cảm thấy hổ, nhưng sợ chậm trễ chuyện của chủ t.ử.

Vẻ mặt Trần Hổ rối rắm vô cùng, chủ t.ử thẳng một lát, mới c.ắ.n răng : "Đại nhân, tác dụng của thông phòng ?"

Khuôn mặt vuông đen của Trần Hổ đỏ bừng, một lúc lâu chủ t.ử trả lời, nghĩ đến đều là các đại nam nhân thì trực tiếp : "Nha đầu chính là để dùng cho đại nhân dập lửa."

"Ta cũng ăn đồ vật khô nóng thì cần dập lửa." Hắn mới Ngọc Đào nhắc nhở qua công dụng của thông phòng, nghĩ tới thuộc hạ tiến lên ám chỉ cho một hồi.

Trần Hổ sửng sốt còn giải thích, nhưng thấy chủ t.ử như , liền nghĩ đến khả năng chủ t.ử thuần khiết đến mức , lúc ở quân doanh một đám đại nam nhân vây quanh một chỗ, chuyện hài th* t*c gì mà qua, chủ t.ử cũng hòa theo chân bọn họ, ngẫu nhiên còn thể xuất hiện mấy đoạn truyện mới mẻ.

Trần Hổ gãi gãi đầu: "Thuộc hạ liền nghĩ đại nhân thể , là thuộc hạ đường đột."

Hắn là do thấy chủ t.ử nhận định Ngọc Đào gian tế, nhưng vẫn sử dụng Ngọc Đào, cho nên mới lo lắng chủ t.ử hiểu ý tứ của thông phòng, nếu nhưng vẫn đụng , Trần Hổ lập tức nghĩ đến nguyên nhân: "Trong phủ cũng chỉ một đại nhân nghiêm túc thật sự thủ hiếu vì lão quốc công..."

Lúc chủ t.ử cho Trần Hổ hồi tưởng quãng thời gian , nhất thời thất thần, xong thấy khóe miệng Hàn Trọng Hoài rũ xuống.

"Đại nhân..."

Trần Hổ cúi đầu chủ t.ử xe lăn, "Nếu lão quốc công còn sống đời, nhất định thấy đại nhân như ."

Lời chọc cho Hàn Trọng Hoài , chỉ là nụ đến đáy mắt: "Ngươi nghĩ sai , nếu như thể an tâm chuyển thế đầu thai."

Giọng điệu của Hàn Trọng Hoài lạnh nhạt, phá lệ cự tuyệt khác ở ngàn dặm, Trần Hổ xong nhất thời nên tiếp lời như thế nào.

Theo lý thuyết chủ t.ử cùng lão quốc công tình cảm thâm hậu, nhưng từ khi Phúc Vương thường xuyên xuất hiện, dường như tất cả chuyện đều biến hóa.

Trần Hổ suy tư nửa ngày: "Nếu đại nhân vui, bằng rời khỏi phủ Quốc công, chúng thể U Châu, hoặc là nếu đại nhân , thuộc hạ nhất định cũng sẽ sống c.h.ế.t theo."

Tuy rằng trong phủ Quốc công đều là của chủ t.ử, nhưng cảm thấy chủ t.ử thể cảm nhận ấm áp ở bọn họ.

Nghe lời thuộc hạ , vốn dĩ ánh mắt của Hàn Trọng Hoài đang ở cây, chuyển đến .

"Còn là lúc."

Hàn Trọng Hoài thản nhiên , sẽ rời , nhưng chính cũng sẽ là khi nào.

Biết lẽ đề tài cho chủ t.ử cảm thấy thú vị, đầu óc Trần Hồ xoay chuyển, đó đột nhiên nghĩ đến Ngọc Đào đến phòng bếp nhưng vẫn chậm chạp trở về, tùy tiện : "Cũng nha đầu phòng bếp cái gì, còn thấy trở về."

Hàn Trọng Hoài ngước mắt lên, thế nhưng hứng thú: "Vậy thì xem một chút."

Không Ngọc Đào , mà thuần túy là đầu bếp bắt ở .

Nàng rõ thái độ của Hàn Trọng Hoài đối với sẽ quyết định xem nàng cơm ăn , mà thái độ của đầu bếp đối với nàng, sẽ quyết định xem trong bữa cơm của nàng sẽ những món gì.

Cho nên ngày đầu tiên đến Kỳ Lân viện, nàng liền tận hết khả năng tạo quan hệ cùng với đầu bếp, hơn nữa đối với La trù nương điểm tâm đều là một bụng lời .

La trù nương hai khuê nữ đều xuất giá, thấy Ngọc Đào thì vài phần cận, thấy nàng thích ăn, cũng là vì cho nàng nên mới dạy nàng một ít tay nghề.

Ngọc Đào tâm ý của bà , chỉ là nếu phòng bếp trong cái thời tiết thì thật sự là nóng, cho dù điểm tâm cần đối mặt với nồi sắt nấu cơm thì cũng đối mặt với cái l.ồ.ng hấp điểm tâm.

"Xuân mệt hè buồn ngủ đông lười, nếu lúc ngươi ngại nóng, mùa đông chê lạnh, bảo ngươi học là vì cho ngươi, chút trù nghệ cũng thể phát huy tác dụng, ngươi cho rằng trù nghệ của ai học thì cũng để thể học ."

Người khác cầu bà dạy bà dạy, nhưng Ngọc Đào học, bà ngược dạy nàng, để cho nàng nếu trù nghệ sẽ bao nhiêu chỗ đối với nàng.

Ôm ý nghĩ kính già yêu trẻ, chọc giận nữ đầu bếp, miễn cho việc khi điểm tâm bà sẽ phun nước miếng cho nàng ăn, Ngọc Đào nhận mệnh xắn tay áo lên.

Đem hoa tươi mài nước cốt đó trộn trong bột, thời điểm Hàn Trọng Hoài đến, Ngọc Đào đang nhào bột, ống tay áo của nàng xắn lên cao, đầu quấn vải xanh che tóc, khuôn mặt trắng như tuyết sạch sẽ lộ , mặt Ngọc Đào thịt nhưng thực tế mặt nàng chỉ to bằng bàn tay, tóc mai sạch sẽ, càng càng thấy ngũ quan tinh xảo động lòng .

Trong suy nghĩ của thế nhân, da thịt của tiểu thư , mà da thịt của nha đầu đáng giá, vì nhiều nha đầu vẫn lộ cánh tay khi việc.

Trần Hổ thấy cánh tay nhỏ nhắn như ngọc của Ngọc Đào lập tức đầu dám nữa, loại cánh tay trắng nõn nhiều một cái cũng cảm thấy là chiếm tiện nghi của khác, cũng chỉ bản Ngọc Đào hề phát hiện, đem cánh tay sáng ch.ói lộ gây chú ý.

Ngọc Đào phát hiện đám Hàn Trọng Hoài đến, một lòng đều đắm chìm trong bột mì mặt.

Nàng cho rằng điểm tâm đơn giản, nhưng phát hiện nhào bột vô cùng tốn sức, dần dần bắt đầu mồ hôi mỏng nổi lên, nàng nhào bột, suy tư nên thế nào để tìm cớ chuồn , giương mắt về phía cửa liền thấy đám Hàn Trọng Hoài.

La thẩm lúc cũng ngẩng đầu lên, kinh ngạc : "Sao đại nhân tới đây... Là do đồ ăn hôm nay hợp khẩu vị ?"

Nếu đồ ăn xảy vấn đề, cũng thể tưởng tượng Hàn Trọng Hoài đến phòng bếp.

Nơi cũng là nơi mà các thiếu gia sẽ tới.

Ngọc Đào chớp chớp mắt, Hàn Trọng Hoài mới tách lâu, sẽ là do nàng tự giảm bớt giờ việc, cuối cùng cũng chạm đến điểm mấu chốt của Hàn Trọng Hoài, khiến cho đuổi theo đến trong phòng bếp để bắt .

"Sao thiếu gia tới đây, khói dầu trong phòng bếp quá lớn, hun đến thiếu gia thì bây giờ?"

"Khói dầu ở ?" Hàn Trọng Hoài đ.á.n.h giá các loại rau thịt treo trong phòng bếp, ánh mắt trở khuôn mặt trắng nõn của Ngọc Đào.

Ngọc Đào ách một tiếng, La thẩm cố ý chọn lúc phòng bếp việc gì để dạy nàng, lúc trong phòng bếp nấu cơm nên đương nhiên sẽ khói dầu.

Thời điểm nàng còn đang suy nghĩ nên như thế nào, Hàn Trọng Hoài cửa, xe lăn nhanh như chớp mà di chuyển đến bên cạnh bếp.

Hàn Trọng Hoài bột bàn, bột mềm mại chỗ hồng nhạt hồng đậm đều , tuy rằng Hàn Trọng Hoài hiểu về việc điểm tâm, nhưng cũng đây là do bột nhào đều.

Giọng lười biếng từ tính lộ một tia sung sướng nhè nhẹ khi tìm chuyện thú vị: "Đang cái gì ?"

"Hồi thiếu gia, nô tỳ đang học bánh hoa tươi."

"Vậy thì tiếp tục ."

Xe lăn vững vàng dừng bên cạnh, đùi Hàn Trọng Hoài đắp chăn mỏng, môi cong, chờ Ngọc Đào biểu diễn.

Vốn dĩ Ngọc Đào định khuyên Hàn Trọng Hoài ngoài, nhưng đó chỉ thấy Hàn Trọng Hoài nghiêng mắt dặn dò Trần Hổ, bảo lấy băng đây.

Nghe hai chữ lấy băng, Ngọc Đào thoáng lấy chút tinh thần.

Nhào bột xong là đến bước bánh, bánh hoa tươi là một cái tên gọi chung, trong đó đủ loại cách , Ngọc Đào mới lên tay cho nên điểm tâm mà đầu bếp dạy nàng là loại bánh hấp đơn giản nhất.

Thấy La thẩm lấy một vài thứ như mè, đường nâu, đậu phộng, Ngọc Đào chút hứng thú: "Ta vốn tưởng rằng bánh hoa tươi chỉ cần thêm cánh hoa bánh, ngờ còn thêm mấy thứ nữa."

Ngọc Đào xong, cảm nhận khí lạnh phát từ chậu băng bên cạnh, nghĩ đến Hàn Trọng Hoài vẫn còn ở đây, nàng lơ việc lão bản cùng đầu bếp đại thẩm chuyện , tươi ngọt ngào Hàn Trọng Hoài.

Về phần cái gì, Ngọc Đào nhịn chớp chớp mắt: "Thiếu gia..."

Đối với lớn tuổi hơn nàng, nàng cách tiếp xúc, nhưng kém nhiều hơn nữa khác phái, cho dù là cấp trực tiếp của , trong đầu nàng cũng mấy câu để .

Nàng chính là một công chú định sẽ bao giờ thăng chức.

Ngọc Đào đột nhiên gọi Hàn Trọng Hoài, cũng lời nào, trông mong như sắp rơi lệ, hai một lúc lâu, Hàn Trọng Hoài đưa tay nhéo nhéo hai má nàng, giống như là cổ vũ giống như đốc thúc: "Tiếp tục."

Động tác mật Hàn Trọng Hoài đến nước chảy thành sông, hai đương sự cảm thấy gì lạ, nhưng những khác nhịn mà kinh ngạc.

Đặc biệt là Trần Hổ, nghĩ tới chủ t.ử đối với nữ nhân còn một mặt .

Ngọc Đào từng bước gói nhân, đến lúc tạo hình, La thẩm cố ý chậm động tác, vốn tưởng rằng Ngọc Đào tạo hình nên cố ý chậm cho nàng học tập, nghĩ tới đầu ngón tay Ngọc Đào ở mặt bánh lật qua lật , lập tức liền hình dạng hoa hải đường.

"Tay nghề của Ngọc Đào cô nương thật ."

"Có thể là do khi còn bé thích chơi nặn bùn."

Tạo hình mấy bông hoa hải đường, tay Ngọc Đào chuyển tạo hình hai quả đào, đem quả đào trắng trẻo mập mạp đưa nồi hấp, Ngọc Đào lau tay: "Thiếu gia, chứ."

"Mất bao lâu?"

Biết Hàn Trọng Hoài hỏi thời gian điểm tâm chín, La thẩm vội vàng trả lời: "Đại nhân, đem điểm tâm hấp chín thì ít nhất mất nửa canh giờ."

Hàn Trọng Hoài đáp một tiếng, vẫn để Trần Hổ đẩy rời , xem đây cùng Ngọc Đào chờ điểm tâm chín.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kieu-mi-thong-phong-vua-kieu-vua-mi/chuong-8-me-ca-dien-tro-dinh-hon-su.html.]

Mặt đất phòng bếp sạch sẽ như , Ngọc Đào dám mặt đất, chỉ thể mang theo một cái ghế bằng nhỏ bên cạnh Hàn Trọng Hoài: "Thiếu gia..."

Ngọc Đào chớp chớp mắt, một lát , nàng vẫn như cũ tìm đề tài thể chuyện với Hàn Trọng Hoài.

mà may mắn Hàn Trọng Hoài cũng thích chuyện, đầu nàng, đầu ngón tay ngứa ngáy mở khăn xanh đầu nàng.

Chuyện cởi khăn trùm đầu dựa theo tình tiết bình thường, nếu nàng giả nam trang, mái tóc đen như thác nước sẽ từ trong khăn rơi xuống, đối phương kinh ngạc nàng, phát hiện nàng là nữ nhân, cho dù tình tiết nữ giả nam trang nhưng trong tình cảnh kiều diễm của nam nữ, sợi tóc mềm mại của nàng sẽ rơi xuống, vài sợi trượt qua hai má đối phương, để cho đối phương ngửi mùi thơm của tóc nàng.

Đáng tiếc nàng là một cột tóc, hơn nữa thời cổ đại cũng lưới tóc lỏng lẻo.

,...

Mái tóc lớp khăn xanh chính là một cái ổ gà, ít nhất cái khăn mà Hàn Trọng Hoài lấy còn tác dụng che giấu xí.

Hai mắt to đối với mắt nhỏ, Hàn Trọng Hoài vẫy vẫy tay với nàng, Ngọc Đào vươn đầu qua, Hàn Trọng Hoài kéo mái tóc rối bời đầu nàng, nhận thứ là thứ mà bình thường khi nàng sấp bên giường thì sẽ ngẫu nhiên lướt qua mu bàn tay .

......

Đợi đến khi Ngọc Đào khôi phục nguyên trạng, điểm tâm lò.

Hương thơm nhẹ nhàng của hoa tươi trộn lẫn với vị ngọt của đường nâu.

"Ngọc Đào cô nương thiên phú, điểm tâm ngửi thấy liền tệ."

La thẩm ở bên cổ vũ, cố ý lấy đĩa men vàng, để cho Ngọc Đào tự tay lấy bánh , đưa cho Hàn Trọng Hoài nếm thử.

Người ở chỗ , tất nhiên là cho nếm thử, nhưng Ngọc Đào nghĩ đến nguyên tắc khi đối mặt với công việc mới của :

Một là tự tìm việc cho chính ;

Hai là kiên quyết nhiều một việc.

"Thiếu gia nếm thử một chút ? Đây là đầu tiên nô tỳ xuống bếp, chỉ sợ mùi vị bình thường ăn ."

Ngọc Đào buồn rầu, biểu tình khi cầm đĩa men giống như đang cầm độc d.ư.ợ.c đút cho Hàn Trọng Hoài.

Trần Hổ thấy biểu tình của Ngọc Đào cũng khẩn trương theo, sợ điểm tâm vấn đề gì.

"Chủ t.ử bằng ..."

Trần Hổ còn dứt lời, Hàn Trọng Hoài chỉ chỉ một ít bánh hoa hình dạng quả đào, mở môi .

Động tác liền mạch, chỉ chờ thức ăn cho trong miệng.

Ngọc Đào cắt bánh hoa thành kích thước thích hợp, đặt một miếng miệng Hàn Trọng Hoài.

Hàn Trọng Hoài giật giật môi: "Quá ngọt."

Nghe thấy ghét bỏ, trong lòng Ngọc Đào thầm may mắn nhưng mặt lập tức bày vẻ mặt ủy khuất đáng thương: "Nô tỳ qua với thiếu gia, tay nghề của nô tỳ bình thường."

Nàng việc ở chỗ là dựa mỹ mạo mà là dựa tài hoa, Hàn Trọng Hoài cũng đừng cái gì cũng .

Nếm một miếng xong Hàn Trọng Hoài cũng tiếp tục ăn nữa, quả thật hương vị vô cùng bình thường, nếu mùi đào nhàn nhạt, ngay cả nuốt cũng lười nuốt.

"Ngày mai gì?"

Hàn Trọng Hoài đặt câu hỏi, đầu bếp thấy Ngọc Đào lập tức trả lời thì vội vàng tiến lên : "Ngày mai Ngọc Đào cô nương sẽ học kẹo đậu phộng."

Cái gì?

Sao nàng chính học kẹo đậu phộng.

Hàn Trọng Hoài hổ là thiếu gia trong xã hội phong kiến, nàng còn tưởng rằng vô d.ụ.c vô cầu, nhưng hiện tại xem , rõ ràng một tay trong chuyện áp bức cấp .

Hắn công cụ gây án, thể sử dụng, vì liền đổi cách thức áp bức nàng.

Không nhân viên nào công việc của tăng thêm.

Tên khốn kiếp thông phòng là chỉ cần ngủ cùng !

*

Ngày thứ hai Ngọc Đào đến Kỳ Lân viện, sáng sớm phu nhân quốc công Tôn thị đến Phúc Hoa viện.

Chỉ là bà ở chính sảnh chờ một lúc lâu nhưng cũng đợi Hàn lão phu nhân.

Mấy ngày kế tiếp nếu thể Hàn lão phu nhân khỏe thể gặp khách thì chính là khách khác nên cách nào chiêu đãi Tôn thị.

Liên tục vấp trắc trở, ma ma bên cạnh quốc công phu nhân cũng , oán giận : "Rõ ràng là lão phu nhân cố ý cho phu nhân khó chịu."

"Ngươi cho rằng cho khó xử , nhưng khó chịu thì cũng chịu, ai bảo là tức phụ của ."

Thấy đến giờ, phu nhân Quốc công đem bộ trâm đầu gỡ xuống đặt bàn: "Sẽ đeo những vật nữa."

"Nếu phu nhân đeo những thứ , chỉ sợ khi chuyện, lão phu nhân sẽ phu nhân ăn mặc ."

"Dù cũng cho bà cái cớ để trút giận."

Tôn thị rõ ràng, mấy bà bà tức phụ mắt, hơn nữa bà còn là tiếp nhận quyền nội trạch.

So với việc ứng phó lão phu nhân, Tôn thị phương hướng của Kỳ Lân viện mới cảm thấy thoải mái.

Bất tri bất giác ba năm, thứ t.ử tàn phế thể áp đảo các nhi t.ử của bà , như ban đêm bà mới thể ngủ yên.

Từ chỗ Quốc công gia, bà mơ hồ một ít tin tức khi c.h.ế.t lão quốc công gia lưng với Hàn Trọng Hoài, bà còn chút nội tình từ chỗ lão phu nhân, nhưng lão phu nhân vẫn bảo vệ Hàn Trọng Hoài nên lẽ cũng nhiều.

Dặn dò nha đầu bên cạnh mang theo quyển trục, Tôn thị Phúc Hoa viện.

Lần chọn canh giờ mà lúc Hàn nhị phu nhân cũng ở đây.

Hàn nhị phu nhân hạ nhân truyền lời, về phía lão phu nhân.

Lão phu nhân đang cùng Hàn nhị phu nhân cắt tỉa một gốc cây Triệu phấn, khoát khoát tay áo: "Để cho nàng ."

Mấy ngày nay chuyện Tôn thị vấp trắc trở ở Phúc Hoa viện, sợ là trong phủ ai .

Đối với vị tẩu t.ử , nếu Hàn nhị phu nhân thích thì cũng , nhưng cũng cần đắc tội.

Nhìn thấy Tôn thị phòng, bà khéo léo lên nghênh đón: "Nếu tẩu t.ử tới, liền trở về ."

Lão phu nhân nhíu mày : "Đều là một nhà, tẩu t.ử ngươi chuyện gì mà ngươi thể ."

Có lão phu nhân lên tiếng, Nhị phu nhân liền xuống, khó xử Đại phu nhân, ý bảo chính cố ý lưu xem kịch.

Tôn thị khẽ gật đầu với bà .

Tôn thị vội vàng xuống uống tới mặt lão phu nhân, lo lắng lão phu nhân, "Thân thể lão phu nhân khá hơn ?"

"Đến tuổi , còn lo lắng cho những tiểu bối bên cạnh, ngươi thể ?"

Lão phu nhân cũng nể mặt Tôn thị, ngắn ngủi mấy ngày Phúc Hoa viện thiếu hai đại nha đầu, mới bà dùng lòng, phiền lòng chồng lên , nên đặc biệt Tôn thị mắt.

Không cho Tôn thị khe hở đáp , lão phu nhân : "Ngươi là phu nhân Quốc công, ngoài sẽ xem cách ngươi xử sự mà đ.á.n.h giá nữ quyến trong phủ Quốc công, ngươi nếu ngươi xử sự đủ hào phóng, bên ngoài sẽ nghĩ bộ nữ quyến của phủ Quốc công đều phóng khoáng ."

Lão phu nhân mở lời lập tức nặng như , cho dù Tôn thị chuẩn sẵn sàng nhưng mặt vẫn cứng đờ.

Trong phòng còn Nhị phu nhân ở đây, lão phu nhân đây là để mặt mũi cho bà .

Trong nháy mắt hai mắt Tôn thị tràn đầy nước mắt, nhưng mà bà cho dù lê hoa đái vũ, lão phu nhân cũng chỉ chê đồng cảm với bà , nước mắt của Tôn thị cũng vì chảy xuống.

“Thân thể của mẫu khỏe, hầu hạ bên là bất hiếu, hôm nay mẫu răn dạy, càng cảm thấy hổ." Tôn thị lấy từ trong tay áo một hộp nhỏ.

Bên trong là chìa khóa của nhà kho trong phủ.

Vừa thấy chìa khóa, lão phu nhân cùng Nhị phu nhân đều sửng sốt, Tôn thị lấy chiếc chìa khóa ý gì.

Làm Tôn thị thể nguyên nhân lão phu nhân càng ngày càng thích chính .

Có ai mà cắt thịt chảy m.á.u, nhưng đầu tiên là Hàn Trọng Giác nợ tiền vì c.ờ b.ạ.c tìm đến nhà, đó đến chuyện của Hàn Trọng Hoài.

Nếu như nhi t.ử của xảy chuyện, hiện tại nhất định bà cái gì đó.

"Mẫu từ ái, để cho tức phụ cửa bao lâu trưởng quản gia đình, hôm nay em dâu cũng ở đây, tức phụ liền thẳng, mời em dâu cùng quản gia."

"Cái ..."

Hai mắt Hàn nhị phu nhân sáng ngời, đại phòng kế thừa tước vị, bà sớm c.h.ặ.t đứt ý niệm thể quản gia, nghĩ tới hôm nay Tôn thị tự đưa tới cửa.

"Mời em dâu cùng quản gia, một là để cho em dâu chia sẻ trọng trách với , miễn cho lúc mẫu sinh bệnh cũng thể hầu hạ bên cạnh, hai là năng lực của hạn, cần ở bên cạnh chỉ điểm."

Lời của Tôn thị khẩn thiết, Hàn nhị phu nhân nhịn tiếp lời : "Tẩu t.ử quản phủ , chúng đều thấy, như thật sự là quá khiêm tốn."

Nghe xong lời , Tôn thị càng nghiêm túc thỉnh cầu Hàn nhị phu nhân hỗ trợ, đó thấy Hàn nhị phu nhân lời nào, liền về phía lão phu nhân: "Mẫu thấy thế nào?"

"Khó lúc ngươi lòng như , đây là chuyện ."

Lão phu nhân chính là quen hiện tại chuyện gì trong phủ Quốc công cũng Tôn thị quyết định, so với chuyện lấy lòng bà, hạ nhân trong phủ càng cảm thấy lấy lòng Tôn thị quan trọng hơn, hiện giờ Tôn thị nguyện ý giao quyền lợi, cho dù chỉ là một phần, cũng cho bà cảm thấy chính chiếm thế thượng phong.

"Tạ mẫu khoan dung." Khóe mắt Tôn thị dính nước, nước mắt mặt giống như là vui mừng mà .

"Hôm nay ngoại trừ chuyện quản gia, con dâu còn một chuyện thương lượng với mẫu ."

"Chuyện gì?" Chiếm thế thượng phong, lão phu nhân Tôn thị thuận mắt hơn ít.

"Tức phụ vẫn coi Hoài ca nhi như con ruột mà đối đãi, ở trong lòng tức phụ cũng giống như bọn Giác ca nhi."

Nghe lời lão phu nhân nhíu mày, nhớ tới chuyện vì lúc đầu khó Tôn thị: "Nếu là giống , Hoài ca nhi cũng hai mươi tuổi nhưng tại ngay cả hôn sự vẫn còn định , chẳng lẽ ngươi cảm thấy thiếu gia của phủ Quốc công chúng tiện thì xứng để cưới thê t.ử?"

Đừng là gãy chân, ở trong mắt lão phu nhân cho dù tôn t.ử của bà giường thể động đậy, cũng sẽ cô nương nguyện ý gả phủ Quốc công trái hầu hạ.

"Kỳ thật hôm nay con dâu tới chính là hai chuyện, một là nhờ em dâu hỗ trợ cùng quản gia, một chuyện khác chính là hôn sự của Hoài ca nhi." Tôn thị ý bảo nha đầu bên cạnh lấy quyển trục mở , "Đây là nữ nhi của biểu cữu nhà đẻ , lão phu nhân cùng em dâu thể giúp xem xứng với Hoài ca nhi ."

Nữ t.ử trong tranh b.úi tóc cô nương, con ngươi thủy linh động lòng , mặc váy lưu tiên màu vàng, thế nào cũng thấy là một vị cô nương xuất chúng.

Nhìn thấy bức chân dung , Nhị phu nhân thoáng kinh ngạc, ngược nghĩ tới Tôn thị hào phóng như .

Năm đó khi Hàn Trọng Hoài phong quang, bà đến đỏ mắt, mà Hàn Trọng Hoài là thứ t.ử của đại phòng, vì nên trong lòng Tôn thị vẫn luôn vô cùng khó chịu.

Hiện giờ Hàn Trọng Hoài nghèo túng, nghĩ tới Tôn thị dự định để cho Hàn Trọng Hoài cưới một cô nương tồi.

"Mấy năm con dâu tính đến chuyện thành cho Hoài ca nhi, nhưng phụ cho con dâu nhúng tay , đó phụ qua đời, Hoài ca nhi một mực trì hoãn, hiện giờ hiếu kỳ sắp qua, con dâu liền tìm chân dung, lão phu nhân thấy thế nào?"

Tôn thị đến tình ý chân thành đó tỉ mỉ về gia thế của cô nương .

So với phủ Quốc công, gia thế của cô nương tự nhiên là kém ít, nhưng Hàn Trọng Hoài là thứ t.ử, hai chân tàn phế, đích nữ của một quan ngũ phẩm quả thật là xứng đôi với .

Biết mà Tôn thị tìm vẫn là đích nữ, Nhị phu nhân nhíu mày, luôn cảm thấy Tôn thị còn hậu chiêu, chắc chắn sẽ để cho Hàn Trọng Hoài hưởng phúc như .

"Xem ngươi cũng lòng, nếu thích của ngươi thì cũng coi như là càng thêm , đợi qua hiếu kỳ thì quyết định chuyện, đợi đến khi Thời ca nhi cưới thê t.ử, để cho bọn cùng thành ."

Trong đám tôn t.ử, lão phu nhân vẫn là thích Hàn Trọng Thời nhất, vì Hàn Trọng Hoài mà mặt, nhưng cũng cản trở đến việc bà đặt đứa cháu thứ ba lên hết.

Tôn thị đáp: "Dù thời gian còn dài, cô nương cũng xem như cháu dâu, bằng để cho nàng đến phủ Quốc công ở tạm, cũng để cho mẫu xem nhân phẩm của nàng như thế nào?"

Bộ dáng của Tôn thị thản nhiên, giống như là thật sự định hôn sự cho Hàn Trọng Hoài mà sợ khác kiểm tra.

Lão phu nhân gật đầu, chuyện coi như là xong.

Phúc Hoa viện quyết định hôn nhân đại sự của Hàn Trọng Hoài, chỉ chốc lát tin tức truyền khắp phủ Quốc công, mỗi một đều phủ Quốc công nhân chọn một mối hôn sự cho Hàn Trọng Hoài.

Chờ đến khi tin tức truyền đến lỗ tai Ngọc Đào, nàng xoay , hoảng hốt cũng lo sợ, đợi đến khi Kỳ Lân viện thì nàng sẽ nghĩ đối sách.

 

 

Loading...