Kiều Mị: Thông Phòng Vừa Kiều Vừa Mị - Chương 79: Không thể nào
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:03:32
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chợt đề nghị của Triệu Hằng Kiêu, Ngọc Đào nhất thời cho rằng nàng thuê đến g.i.ế.c .
Tinh tế nghĩ một lát, lúc mới đang ám chỉ Hàn Trọng Hoài.
"Sao thế t.ử gia như ? Làm thể tổn thương đại nhân."
Không là tổn thương, mà la lo lắng thể tổn thương.
Khóe miệng Triệu Hằng Kiêu như hiểu rõ tất cả: "Chỉ là vì nàng khả năng, nếu giúp đỡ thì đương nhiên sẽ là việc khó."
Xuống tay từ chỗ Ngọc Đào là kiến nghị mà phụ tá của Triệu Hằng Kiêu đề nghị với .
Vì để cho Phúc vương tín nhiệm, hiện tại Hàn Trọng Hoài bất cứ chuyện gì cũng sẽ tránh khỏi ánh mắt của Phúc vương, mà Triệu Hằng Kiêu là thế t.ử của Phúc vương, bởi thể ít tin tức về Hàn Trọng Hoài.
Ví dụ như khi Hàn Trọng Hoài rời kinh cũng lập tức tìm Ngọc Đào, mà khi cố sức tìm Ngọc Đào, còn nàng lạnh nhạt.
Hàn Trọng Hoài những chuyện đó, hiện tại Triệu Hằng Kiêu nhớ tới đều cảm thấy thể tưởng tượng nổi, tuy rằng cũng thích tính tình bướng bỉnh khác với những mỹ nhân khác của Ngọc Đào, nhưng tuyệt đối thể vì một nữ nhân, hơn nữa còn là một nha đầu gia thế mà bỏ xuống tự tôn, những chuyện ngu xuẩn .
mà Hàn Trọng Hoài những chuyện ngu xuẩn cũng , để cho thấy điểm yếu của .
Phụ vương đăng cơ, nhất định sẽ là thái t.ử đương triều, về phần Hàn Trọng Hoài, nửa điểm cũng một kẻ thù như .
"Hắn ép nàng ở bên cạnh , vẫn luôn , chính vì giúp nàng, chắc hẳn nàng cũng tấm lòng của ."
Mặc dù phụ tá đề nghị Triệu Hằng Kiêu nên quá cận với Ngọc Đào, chỉ cần dùng thái độ bàn bạc mua bán thương nghị cùng Ngọc Đào là , nhưng khi chuyện, ánh mắt của Triệu Hằng Kiêu trở nên thâm tình.
Chuyện cũng trách Triệu Hằng Kiêu, phận tôn quý một khuôn mặt , ngày thường thương hương tiếc ngọc, đối với một mỹ nhân nũng nịu, còn là mỹ nhân mà kẻ thù một sống một c.h.ế.t của yêu sâu đậm, để cho phát mị lực thật sự quá khó khăn.
" đại nhân lợi hại, chạy xa như còn bắt trở về." Ngọc Đào ủy khuất c.ắ.n môi, giống như là hoa tơ cành thể dựa .
"Nàng cũng , cùng là , là con trai trưởng, bất quá chỉ là thứ t.ử..."
Thấy cánh tay của Triệu Hằng Kiêu đang dần đây, Ngọc Đào mạnh mẽ lên cắt ngang lời : "Không là lúc tin thế t.ử gia, nhưng Hàn Trọng Hoài sợ Thế t.ử gia."
Lúc Triệu Hằng Kiêu chịu thiệt ở chỗ Hàn Trọng Hoài, khỏi giận ch.ó đ.á.n.h mèo Ngọc Đào, hoài nghi nàng cố ý liên hợp với Hàn Trọng Hoài để chỉnh .
Hiện giờ Ngọc Đào nũng nịu lúc tin , trong lòng thoải mái ít.
"Hiện tại còn giải quyết xong hết tất cả chuyện, nàng sẽ thấy."
Hiện tại Triệu Hằng Kiêu nhường nhịn Hàn Trọng Hoài là bởi vì lưng phe Thái t.ử ủng hộ, tiếp Thái t.ử thật sự là quá ngốc, thế nhưng nhận quan hệ giữa Hàn Trọng Hoài cùng phủ Phúc vương, cũng bởi vì mấy năm Hàn Trọng Hoài từng cứu , tình cảm với lão quốc công gia, cho nên mới tín nhiệm đem hơn phân nửa thế lực cho Hàn Trọng Hoài.
Mà đợi đến khi cha đăng cơ, thế t.ử hơn hai mươi năm, nhà ngoại cường đại, Hàn Trọng Hoài lấy cái gì để tranh với .
Nghe Triệu Hằng Kiêu , mặt Ngọc Đào hiện vẻ mặt khủng hoảng, một lát mới hò hét : "Thế t.ử gia để nô tỳ suy nghĩ một chút."
Nói xong, Ngọc Đào dừng một chút, vươn ba ngón tay , "Nô tỳ sẽ đem lời hôm nay cho Hàn Trọng Hoài."
Đối với là tôn xưng, đối với Hàn Trọng Hoài là gọi thẳng tên.
Ánh mắt Triệu Hằng Kiêu di chuyển mặt Ngọc Đào, vốn dĩ ngọn lửa với nàng đang tắt nhưng bây giờ xu hướng bùng cháy: "Nàng cần thề, tin nàng thì thể với nàng những chuyện ."
Biết đợi lát nữa Hàn Trọng Hoài sẽ đây, nếu bắt gặp đang chuyện với Ngọc Đào thì sẽ , Triệu Hằng Kiêu một bước.
Đại khái lời hứa của Ngọc Đào, cho nên bước chân của khi rời vẻ đặc biệt tiêu sái, còn cố tình phát mị lực dầu mỡ.
Sau khi rời , bao lâu Hàn Trọng Hoài tới.
"Vương gia xong ?"
Nhìn đồng hồ cát trong phòng, phát giác Hàn Trọng Hoài tới đây cũng đến một canh giờ, Ngọc Đào kinh ngạc nghĩ tới hai phụ t.ử bọn họ chuyện gì để như .
"Hắn bố binh của , hai ba câu liền thể rõ."
"A..." Ngọc Đào kéo dài giọng một tiếng, đợi đến khi xe ngựa bắt di chuyển nàng mới , "Triệu thế t.ử mới tìm , thể giúp g.i.ế.c ngươi."
Nói xong, Ngọc Đào chờ mong .
Tuy rằng khó thể thấy vẻ mặt kinh hoảng mặt Hàn Trọng Hoài, nhưng nàng vẫn như cũ chờ mong phản ứng của khi lời , cũng mặc kệ hứa hẹn chuyện cho Hàn Trọng Hoài .
Ngọc Đào chằm chằm Hàn Trọng Hoài, chỉ thấy mi tâm nếp gấp, trong mắt toát cảm xúc đồng ý: "Không nàng thề ."
Ngọc Đào: "..."
Nàng nghĩ lẽ mật thám ở địa bàn của Phúc vương, vì nên mới nàng cái gì với Triệu Hằng Kiêu.
"Ta chỉ là vươn ba đầu ngón tay, ai vươn ba đầu ngón tay chính là thề, coi như là thề, lời thề của là đem chuyện giữa và cho khác , nếu sẽ càng ngày càng ."
"Ta khác."
Hàn Trọng Hoài duỗi tay ôm nàng trong n.g.ự.c, bắt đầu cùng nàng moi chữ.
Ngọc Đào quen với sự mật xuất phát từ tình cảm chân chính , giãy dụa một hồi, cảm giác cánh tay Hàn Trọng Hoài quá c.h.ặ.t, cho dù nàng như thế nào cũng giãy dụa mới buông tha.
"Nếu ngươi gì với , ngươi tính toán định gì?"
Lời Triệu Hằng Kiêu thật chính là vấn đề mà nàng lo lắng, tuy rằng Hàn Trọng Hoài là con ruột của Phúc vương, nhưng Phúc vương mười mấy đứa con trai, hung hăng đắc tội Triệu Hằng Kiêu, định bây giờ?
Tranh đoạt ngôi vị hoàng đế?
Nghĩ đến đây nàng liền sợ hãi, nhưng mà nếu Hàn Trọng Hoài thể thành công cũng , đến lúc đó nàng hẳn là thể phi tần, như ngày tháng bình thường thể so sánh với thông phòng.
"Nàng cảm thấy nên tính toán như thế nào?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kieu-mi-thong-phong-vua-kieu-vua-mi/chuong-79-khong-the-nao.html.]
Hàn Trọng Hoài đặt đầu lên vai Ngọc Đào, hỏi ngược .
Hơi nóng khiến cho vùng cổ ngứa ngáy, Ngọc Đào rụt cổ: "Ta sống."
Không quan tâm những là tính toán gì, dù nàng cũng chỉ một mục tiêu, đó chính là sống thật .
"Vậy thì sẽ sống thật ."
Ngọc Đào nghiêng mặt , nhưng ôm quá c.h.ặ.t, nàng mới động cảm giác môi lướt qua cổ nàng, cho nàng dám động nữa.
mà nàng bất động, Hàn Trọng Hoài động đậy, ngậm thịt trắng nhẵn nhụi mắt, khẽ l**m m*t, lưu từng vết đỏ ái .
Không thể cưỡng , Ngọc Đào liền lựa chọn hưởng thụ.
Hoa y tầng tầng lớp lớp cởi xuống, chất đống bên cạnh hai giống như là bó hoa nở rộ.
Tê liệt ngã xuống trong n.g.ự.c Hàn Trọng Hoài, bên ngoài là phố phường ồn ào náo nhiệt, trong xe chỉ còn ngón tay ngừng châm lửa của Hàn Trọng Hoài.
Cảm xúc rõ ràng truyền , Ngọc Đào c.ắ.n vai Hàn Trọng Hoài mới nhịn tiếng thét ch.ói tai.
Xe ngựa trực tiếp trong phủ, nàng quên xuống xe như thế nào, tỉnh thần ở trong phòng, cảm giác chân mềm nhũn, tuy rằng quên thế nào phòng, nhưng ước chừng là Hàn Trọng Hoài ôm nàng phòng.
Hồi tưởng hẳn là phát bất kỳ thanh âm gì thích hợp xe, nhưng Ngọc Đào vẫn che mặt.
Vốn dĩ nàng còn tưởng rằng Hàn Trọng Hoài chỉ là ôm ấp hôn hít, ai tay ý nghĩ của chính như , cần ánh mắt dẫn đường dũng thể đến địa phương .
Hơn nữa cực kỳ xâm nhập, cho nàng chảy một mồ hôi dính nhớp.
"Lúc liệt, nàng tính toán định dùng tay lấy lòng ."
Sợ hiện tại đầu óc Ngọc Đào hỗn độn nhớ là ngày nào, Hàn Trọng Hoài cố ý bổ sung nhắc nhở, "Ngày mà chảy m.á.u mũi."
Trước ngày đó Hàn Trọng Hoài vẫn luôn cảm giác đối với chuyện nam nữ cực kỳ đạm mạc, nhưng ngày đó, thường xuyên mơ, mà trong mộng cảnh tượng gì cũng , cùng Ngọc Đào □□ ở trong núi giả, cũng đơn thuần giường mỹ nhân, nàng trói tay mạnh mẽ đùi thể động đậy, dù mộng cũng là lấy hai tr*n tr** kết thúc.
Bởi vì lão đầu t.ử luôn thích dùng nữ sắc để trêu chọc , vốn dĩ còn tưởng rằng sắc d.ụ.c đạm bạc, ngày đó d*c v*ng phát mới hiểu là do chính hiểu mà thôi.
Đợi một lúc lâu vẫn đợi Ngọc Đào trả lời, tay Hàn Trọng Hoài bắt đầu thành thật.
Ngọc Đào bắt lấy tay , chớp chớp mắt giả bộ đáng thương : "Ta thận hư."
Nước ép đào gì đó một giọt cũng còn nữa.
"Nàng còn nhớ ngày đó?"
Tay của Hàn Trọng Hoài đ.á.n.h một vòng, chơi với sợi tóc đầu Ngọc Đào, nhất định khảo nghiệm trí nhớ của Ngọc Đào.
Làm Ngọc Đào thể quên , khi đó Hàn Trọng Giác gây sự, mà hiện tại đang sấp nàng cố ý bộ dáng nàng bức đến tuyệt cảnh.
Nhớ tới đây nàng còn cảm thấy tức giận, khi đó chiêu gì nàng cũng đều thể nghĩ .
Đáng tiếc thể Hàn Trọng Hoài quá mạnh mẽ, khi dậy chào cờ đồng thời chảy m.á.u mũi, đó cũng chấm dứt thứ.
Ngọc Đào đang nghĩ đến đột nhiên cảm giác nhẹ nhàng, Hàn Trọng Hoài đưa tay xé màn trướng bên giường.
Tiếng vải xé ngừng vang lên, một lát những miếng vải trói đùi Hàn Trọng Hoài.
Hàn Trọng Hoài ghé mắt Ngọc Đào, đôi mắt đen mang theo chút hưng phấn: "Ta ."
Ngọc Đào: "..."
Tên bệnh tâm thần từ chui ?
Ngọc Đào phản ứng , nhưng mà thấy bộ dáng ở mép giường kiên nhẫn chờ đợi, liền khả năng từ bỏ ý đồ đối với loại chuyện .
Nghĩ đến mới ở xe, nàng rưng rưng cầu xin , cũng yên lặng bất động, Ngọc Đào lấy tay chống đầu, ngón tay đặt ở bên ngoài xiêm y của chậm rãi đùa nghịch vài .
Mỗi một đều giống như là một chiêu lắc lư, ngón tay đặt ở bên cạnh chạm áo lót.
Nàng cố ý đùa giỡn , nhưng vẻ mặt vẫn kiên nhẫn như cũ, chỉ là con ngươi đen ngoại trừ hưng phấn, dần dần thêm một tia cầu khẩn.
Đối diện với ánh mắt như , Ngọc Đào cũng chính là cái gì mê hoặc mà đáp ứng loại chuyện .
Đầu ngón tay mảnh khảnh tinh tế chậm rãi phiếm hồng, mà cuối cùng nhuộm trắng.
"Khế ước của trạch viện."
Đột phá cực hạn hổ, Ngọc Đào một cái gì đó càng là chuyện đương nhiên, chỉ là tay nàng mới vươn , liền cảm thấy đúng nắm c.h.ặ.t t.a.y thành nắm đ.ấ.m.
Cho dù dùng khăn ướt lau nhiều nhưng nàng cảm thấy tạm thời đôi tay của hổ đến mức thể gặp khác.
"Được."
Hàn Trọng Hoài cảm thấy mỹ mãn nên buông lỏng mặt mày, cởi vải chân , trực tiếp ngoại thất.
Không thấy tiếng mở cửa đóng cửa, Ngọc Đào nghi hoặc dậy, nàng duỗi cổ, chỉ thấy Hàn Trọng Hoài lấy một cái hộp từ bên cạnh cái bàn mà nàng sách chữ.
Cái hộp nàng ấn tượng, phần lớn đồ giá bát bảo đều là đồ sứ, duy chỉ cái là hộp.
Tuy rằng nghi hoặc nhưng nàng bao giờ mở xem qua, còn nghĩ cái hộp là kim ti nam mộc chế tạo thành , cho nên một cái hộp riêng lẻ cũng thể đặt ở giữa đống đồ trang trí quý giá.
Hiện tại Hàn Trọng Hoài cầm hộp từng bước đến gần, Ngọc Đào loại dự cảm lành.
Không thể nào, thể nào, chẳng lẽ bảo tàng vẫn luôn ở mí mắt nàng, nhưng nàng vẫn hèn mọn duỗi tay với Hàn Trọng Hoài, để cho chiếm tiện nghi của nàng.