Kiều Mị: Thông Phòng Vừa Kiều Vừa Mị - Chương 78: Biến mất

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:03:31
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Mấy ngày nay thời tiết giá lạnh, sắc trời lúc nào cũng âm u, những đám mây rủ xuống như thể khi nào cũng tuyết rơi xuống.

Nghe tiếng gió gào thét bên ngoài xe ngựa, Ngọc Đào thẳng về phía xe: "Đại nhân, ngài nên với một chút , vì dẫn gặp Phúc vương?"

Gặp lúc nào cũng nguyên nhân, vô duyên vô cớ, chẳng lẽ cảm thấy tư vị của nàng , tính toán đưa cho cha ruột cũng nếm thử.

"Trong đầu nàng đang suy nghĩ cái gì."

Ót gõ xuống một cái, Ngọc Đào trừng mắt "A" một tiếng: "Ta cái gì?"

Cũng khả năng nàng sẽ mấy lời trong lòng.

"Đuôi lông mày nhướng lên, miệng khẽ mím, nghẹn, tròng mắt rũ xuống giống như là đang vui vẻ ở trong lòng..."

Ánh mắt Hàn Trọng Hoài giống như tia X-quang xuyên thấu qua mặt nàng, suy nghĩ trong lòng nàng, khóe miệng nhếch lên, "Tức giận?"

Ngọc Đào vẫn nhẹ mím môi , nhưng những biểu tình nhỏ khác mặt đều biến mất.

Bộ dáng rõ ràng chính là tức giận.

Hắn đều thích bên ngoài đem tâm tư của thấy rõ ràng như , nhưng cảm thấy Ngọc Đào khác, nàng đang suy nghĩ cái gì, cũng nàng đang suy nghĩ cái gì.

Thân mật khăng khít, là thứ mà tồn tại trong quan hệ giữa hai .

"Làm thế nào mới thể nguôi giận?"

Hàn Trọng Hoài nghiêng đầu, đ.á.n.h giá vẻ mặt của Ngọc Đào.

Ngọc Đào vươn tay : "Trạch viện."

Từ lúc trở về Hàn Trọng Hoài vẫn đề cập tới, nhưng nàng cũng quên, lúc khi rời sẽ cho nàng một trạch viện.

"Sau khi gặp xong sẽ cho nàng."

Đặt tay lên tay Ngọc Đào, Ngọc Đào định thu tay , ngón tay của nắm c.h.ặ.t lấy tay nàng, "Là gặp nàng."

Ngọc Đào giật một lát mới phản ứng lúc Hàn Trọng Hoài mới trả lời câu hỏi đầu tiên của nàng.

Là Phúc vương gặp nàng, mà nguyên nhân gặp nàng, đại khái nàng cần hỏi thì cũng thể đoán .

Nhất định là Hàn Trọng Hoài rời khỏi kinh thành tìm nàng, cho nên xem nữ nhân mê hoặc nhi t.ử ruột của bộ dáng gì.

"Vậy như thế nào..." Ngọc Đào cúi đầu chạm bàn tay đang Hàn Trọng Hoài nắm c.h.ặ.t, "Không là do ngươi mưu kế gì linh tinh, cho nên vốn dĩ thể để cho thuộc hạ bắt , nhưng tự lên thuyền, khi tìm còn diễn cảnh rễ tình đ.â.m sâu."

Ngọc Đào càng càng cảm thấy chuyện chính là như , đó nàng Hàn Trọng Hoài nhéo một cái.

Tay xoay chuyển bóp lòng bàn tay nàng, đau đến nỗi khiến nàng ngao ngao kêu lên một tiếng.

Ôm tay, Ngọc Đào đau đến nước mắt lưng tròng: "Ngươi là nữ nhân , c.ắ.n chính là bóp, ngươi kéo tóc ."

"Được, nếu nàng bậy, sẽ kéo tóc nàng."

Như thế nào mà nàng còn cung cấp cho Hàn Trọng Hoài thủ đoạn để bắt nạt nàng.

"Nàng đối với thì nàng là khác biệt."

Nói xong câu , Hàn Trọng Hoài giống như là cái gì k*ch th*ch khiến cho đầu óc tỉnh táo, ánh mắt mỉm , "Thì là nàng ngừng mở miệng cho nàng chuyện ."

Hàn Trọng Hoài đây là tật , nàng nơi nào để cho ngừng mở miệng những lời dầu mỡ.

"Khác biệt , ai khác biệt của ngươi là ý gì."

Ngọc Đào ý trong đôi mắt Hàn Trọng Hoài càng đậm, liền nếu còn tiếp tục bậy thì sẽ .

"Khác biệt của sẽ khiến vì nàng mà nguyện sống c.h.ế.t." Hàn Trọng Hoài nghiêng , ngã xuống vai Ngọc Đào, môi tới gần bên tai nàng.

Giọng trầm thấp như ác ma nỉ non, mang theo sa đọa dụ hoặc.

Màng nhĩ Ngọc Đào ngứa ngáy, nếu ngày thường gặp một nam nhân như , lẽ nàng sớm sinh tâm lý buồn nôn, nhưng Hàn Trọng Hoài chỉ cho nàng cảm thấy áp lực.

Bởi vì nàng những gì mà là sự thật.

Hắn là một kẻ điên, chỉ cần là thứ đ.á.n.h cược, thể sống c.h.ế.t để thực hiện.

Bầu khí trong xe ái đến một trình độ khó tả, may mắn lúc ngựa hí vang lên, đến nơi ở của Phúc vương.

"Nàng cần cái gì cả, nhanh sẽ chấm dứt."

Dắt Ngọc Đào xuống xe ngựa, Hàn Trọng Hoài nhẹ giọng dặn dò.

Ngọc Đào ngẫm cũng đúng, cho dù Phúc vương thích nàng, cũng sẽ ở thời khắc trêu chọc Hàn Trọng Hoài khiến cho vui.

Xe ngựa dừng ở một chỗ tư trạch treo biển, ngoài cửa thoạt bình thường, nhưng đẩy cửa là một cảnh sắc khác, nước chảy như núi giả, muôn tía nghìn hồng.

Trên đường chỉ nha đầu gã sai vặt, nhưng trong đó giấu ngầm bao nhiêu thị vệ.

"Hàn đại nhân, Ngọc Đào cô nương."

Nam nhân dẫn đường hẳn là quản sự chút phận, mặc xiêm y tơ tằm xanh, tủm tỉm hỏi an hai .

Ngọc Đào hành lễ, ở trong Hàn phủ nàng ỷ thái độ của Hàn Trọng Hoài nên cần kiêng nể gì, nhưng ở bên ngoài nàng ai nàng cũng trêu nổi.

"Cô nương khách khí , Vương gia ở Vân Hạc sảnh chờ hai vị."

Dẫn đường, nam nhân , "Hôm nay Hàn đại nhân tới, từ sáng sớm Vương gia ngừng."

Hàn Trọng Hoài khẽ đáp một tiếng, sắc mặt bình tĩnh, cũng vì lời mà cao hứng .

Còn tới trong sảnh, gió nóng của địa long trái ngược với gió lạnh bên ngoài, Ngọc Đào nhắm mắt , nhận thấy bộ dáng của nàng, Hàn Trọng Hoài khẽ đỡ nàng một cái, cho nàng giẫm lên bậc thang phía .

"Vương gia, Hàn đại nhân tới ."

Quản sự báo tin tránh sang bên cạnh, Ngọc Đào vững qua, tiên thấy áo choàng màu tím kim văn của Phúc vương, hành lễ xong vững ánh mắt mới di chuyển lên, thấy rõ mặt Phúc vương.

Tuy rằng nhi t.ử cũng còn nhỏ, nhưng bộ dáng của Phúc vương già.

Mày kiếm gần thái dương, mi tâm nếp nhăn do quanh năm nhíu mày sinh .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kieu-mi-thong-phong-vua-kieu-vua-mi/chuong-78-bien-mat.html.]

So sánh với Quốc công gia, quả thật bộ dạng của Hàn Trọng Hoài chút tương tự với Phúc vương.

Mặt mày tương tự đến nỗi nếu Hàn Trọng Hoài cùng Phúc vương chung một chỗ, Hàn Trọng Hoài là hài t.ử của thì cũng sẽ cho nghi hoặc.

Liếc mắt một cái Ngọc Đào liền thành thật cúi đầu, mà Phúc vương quang minh chính đại đ.á.n.h giá nàng.

Nữ nhân bộ dạng xinh , là nam nhân thì đều sẽ động tâm.

Chỉ là chút bất đồng với những gì mà ông nghĩ, vốn tưởng rằng cho Hàn Trọng Hoài mê như , để cho đại nhi t.ử của tranh đoạt, bộ dáng sẽ gì sánh , là trích tiên thanh tuyệt thế gian khó tìm, nhưng Ngọc Đào là loại hồng trần tục khí .

Kiều mị nghiên lệ, dáng đầy đặn, mà gần yêu.

Phúc vương nhớ tới mẫu của Hàn Trọng Hoài, ông từng ít nữ nhân, nhưng vẫn còn nhớ rõ mẫu Hàn Trọng Hoài, khi đó nương của đến quạnh quẽ, ở trong bụi hoa hải đường nhưng ngay cả nhíu mày cũng mang theo tiên khí lạnh như băng.

Mà khí chất của Hàn Trọng Hoài giống như nương của .

"Hôm nay gọi các ngươi tới cũng đại sự gì, chính là xem nữ nhân nào khiến con mê mẩn." Phúc vương , trêu ghẹo về phía Hàn Trọng Hoài, "Vốn tưởng rằng ngươi là một khúc gỗ, nghĩ tới ngươi còn thương hương tiếc ngọc."

Hiển nhiên cảnh Hàn Trọng Hoài đỡ Ngọc Đào cửa ông mắt.

"Người là như , là nhi t.ử của ngươi, tự nhiên sẽ kém."

Hàn Trọng Hoài nơi cho Ngọc Đào yên lặng trốn một góc, nhưng thể Hàn Trọng Hoài chắn nàng, nàng cho dù trốn cũng trốn chỗ nào, vì chỉ thể len lén ngẩng đầu đ.á.n.h giá vẻ mặt của hai .

Chỉ thấy Phúc vương ngẩn , đó khôi phục tươi , chỉ là so với lúc nụ nhạt nhiều.

"Ngươi còn bởi vì nương của ngươi mà tức giận ?

"Nếu tức giận cũng sẽ ở chỗ , hiện tại việc cho ngươi, tự nhiên là bởi vì nghĩ rõ ít chuyện."

"Ngươi xem, tính tình nhi t.ử của , rõ ràng kính yêu , nhưng nhất định đến lạnh như băng."

Đột nhiên điểm đến, Ngọc Đào gượng: "Hồi vương gia, đại nhân nhớ Vương gia, bằng cũng sẽ nghĩ hết biện pháp để rời khỏi phủ Quốc công."

Phúc vương hài lòng gật đầu, nếu Hàn Trọng Hoài cái gì khiến cho ông hài lòng nhất, nhất định là rời khỏi phủ Quốc công.

Đối với ông , Hàn Trọng Hoài rời khỏi phủ Quốc công, chính là quy phục chính .

"Chuyện tình nhi nữ các ngươi cũng mặc kệ, chỉ là chính sự quan trọng hơn, cảnh bây giờ một chút cũng thể qua loa."

Nếu thể, đương nhiên Phúc vương trừ khử Ngọc Đào, để cho Hàn Trọng Hoài phân tâm khi việc nữa, nhưng bây giờ thấy như , ông liền đổi suy nghĩ.

Nói thật, ông vẫn thể hiểu rõ đứa nhi t.ử đang suy nghĩ cái gì.

Nhìn vẻ như Hàn Trọng Hoài chỉ một con đường là giúp ông .

đôi khi những chuyện khiến cho ông thể tin tưởng đứa nhi t.ử .

Phúc vương khoát tay áo, sai dẫn Ngọc Đào ngoài, ông một chuyện với Hàn Trọng Hoài.

Ngọc Đào theo nha đầu cửa, lúc đóng cửa thoáng qua Hàn Trọng Hoài trong phòng, vặn cũng đang nàng, ý tứ như ánh mắt giống như bảo nàng nàng an tâm.   

"Mọi đều , nghĩ tới ngươi đối với nàng dụng tâm như ."

Phúc vương khó hiểu, vốn dĩ ông còn Hàn Trọng Hoài rời khỏi kinh thành, là an bài khác, ông cố ý sai giám thị nhất cử nhất động của , nghĩ tới thật đúng là đem cuộc sống đều lãng phí một thông phòng.

"Người tìm đủ ?"

Thiên kim khó mua ngựa gầy, dáng đều tương đương Ngọc Đào, nếu là đến phương diện lấy lòng nam nhân, cho như thế nào thì con ngựa gầy mà ông tìm cũng hơn một bậc so với một nha đầu nuôi trong nhà.

Hàn Trọng Hoài nhíu mày: "Đừng lấy hai bọn họ so sánh với ."

Trần Hổ từng so sánh hai bọn họ, một cước đạp Trần Hổ trong nước, hiện giờ cách nào đạp Phúc vương, vì liền đem hai chữ thích mặt.

“Được , ngươi thích là , sẽ quản sở thích của ngươi, nhưng ngươi cần nên quá dung túng nữ nhân, nam nhân lấy đại sự trọng, nữ nhân chỉ là dệt hoa gấm, chuyện hao phí quá nhiều tâm tư ở các nàng, chỉ kẻ ngốc mới như ."

Luôn miệng sẽ quản Hàn Trọng Hoài, nhưng đối với chuyện Hàn Trọng Hoài dành thời gian cho tư tình nữ nhi ông vẫn chút oán hận.

Lúc ông cũng Hàn Trọng Hoài trêu chọc Khánh Bình công chúa, để cho ông thể giải quyết việc , nếu như ông hành động, về Hàn Trọng Hoài là nhi t.ử của ông , những sai lầm đều luận đến ông .

"Trong lòng hiểu rõ."

Nghe lời của Hàn Trọng Hoài, lời trong miệng Phúc vương nghẹn , nghĩ rằng mấy ngày nay nên phiền Hàn Trọng Hoài, một việc thể đợi đến khi đăng cơ sẽ tỉ mỉ xử lý.

"Ta mật thám hồi báo, đám Ngô Phi Sưởng án binh bất động, là do ngươi hạ mệnh lệnh?"

......

"Cô nương ở chỗ đợi một lát."

Nha đầu dẫn Ngọc Đào đến phòng khách, bưng cùng điểm tâm xong thì lui xuống.

Tuy rằng cảm thấy Phúc vương hại , nhưng Ngọc Đào vẫn như cũ dám cho đồ ăn miệng, sấp bàn nhàm chán chơi đùa ngón tay.

Phúc vương giữ Hàn Trọng Hoài, xem tình hình hẳn cũng là để chuyện về phụ t.ử tình gì, mà là vì hỏi xem mấy ngày Hàn Trọng Hoài mất tích chuyện gì.

Trước khi tới, nàng nghĩ khi Hàn Trọng Hoài và Phúc ở chung thì sẽ là cái dạng gì, thực tế thấy thì sai biệt lắm so với tưởng tượng của nàng, nhưng nàng càng cảm thấy kỳ quái.

Nàng nhớ rõ Hàn Trọng Hoài với nàng, hận Phúc vương.

thái độ của đối với Phúc vương kịch liệt.

Ở trong mắt nàng hận hai loại, một loại là hận vì cầu mà , loại hận kèm theo tình cảm kịch liệt, thể là bởi vì cam lòng, biến hóa thành tình cảm nồng đậm cùng đối lập với hận, một loại hận chính là thuần hận, lý trí đem tình cảm phân loại sửa sang , cừu nhân chính là cừu nhân, khả năng chuyển hóa tình cảm.

Không hận của Hàn Trọng Hoài là loại hận gì, nếu là loại thứ hai, vì cam nguyện cống hiến cho kẻ thù của .

"Như thế nào, cảm thấy thú vị?"

Giọng quen thuộc vang lên, Ngọc Đào ngẩng đầu: "Thế t.ử gia."

Cân nhắc một chút quan hệ giữa nàng và Triệu Hằng Kiêu, cùng với chuyện Triệu Hằng Kiêu nhẫn nại với nàng, Ngọc Đào dậy hành lễ với .

Hắn cũng thèm để ý đến lễ tiết, sải bước đến bên cạnh Ngọc Đào xuống, hứng thú đ.á.n.h giá nàng.

Thấy thế, Ngọc Đào khỏi bội phục da mặt , nàng thấy qua chịu thiệt tay Hàn Trọng Hoài như thế nào, Hàn Trọng Hoài đ.á.n.h đến mặt mũi bầm dập như thế nào, nhưng như còn thể tỏ tiêu sái ở mặt nàng.

"Muốn chạy trốn khỏi một , nếu chỉ một mực chạy trốn thì sẽ vô dụng, nếu thật sự rời , nàng cần để cho biến mất khỏi đời ."   

 

 

Loading...