Kiều Mị: Thông Phòng Vừa Kiều Vừa Mị - Chương 77: Cung nghênh đại nhân hồi phủ
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:03:30
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bồ câu đưa thư nhảy nhót bàn vài cái mới dừng .
Trước mặt Hàn Trọng Hoài còn quan viên đang báo cáo công vụ, vội vàng mở thư đùi của chim bồ câu, chỉ lấy gạo đặt ở lòng bàn tay cho bồ câu ăn.
Chim bồ câu ăn no thì đảo quanh tay Hàn Trọng Hoài, một lát thì nghỉ ngơi trong tay .
"Hàn đại nhân, ngài xác định chúng cần vượt sông, nếu chúng vượt sông, kinh thành phát sinh dị biến, ít nhất ba ngày chúng mới thể chạy tới."
Hai vương tranh giành, ba ngày bọn họ mới chạy đến thì còn lợi ích gì.
Trước mặt Hàn Trọng Hoài là Thái t.ử để cho .
Những theo Hàn Trọng Hoài an bài chỉ là tạm thời, là quan hệ hợp tác, nhất định bọn họ khả năng giống như thuộc hạ của Hàn Trọng Hoài, dặn dò bọn họ cái gì, bọn họ liền phục tùng cái đó.
Mở miệng chính là Ngô Phi Điệt, là tướng quân tam phẩm, so với chức quan của Hàn Trọng Hoài còn cao hơn, ánh mắt Hàn Trọng Hoài bao nhiêu tín nhiệm, phần lớn đều là nghi hoặc.
"Vậy ba ngày chạy tới." Hàn Trọng Hoài nhanh chậm , đối với bồ câu đưa tin còn lực hấp dẫn hơn so với mấy mặt, tay đặt lông vũ trắng tinh vỗ nhẹ, rõ ràng ý định cho Ngô Phi Điệt một đáp án thỏa đáng, "Thái t.ử để cho các ngươi mệnh lệnh của , tự sẽ an bài của ."
"Có phân phó của thái t.ử, đương nhiên chúng sẽ theo chỉ thị của Hàn đại nhân, chỉ là Hàn đại nhân tính toán gì ngại cùng chúng rõ đối sách, bằng chúng sẽ hỏng việc thì bây giờ?!"
Ngô Phi Điệt xong liền thấy Hàn Trọng Hoài thẳng về phía , động tác v**t v* bồ câu đưa tin trong tay ôn nhu đến cực điểm, nhưng ánh mắt về phía bọn họ lạnh nhạt vắng vẻ.
"Binh tướng lệnh, Ngô tướng quân hiểu?"
Trong lòng Ngô Phi Điệt nghẹn khuất, là một tướng quân nhưng ở mặt Hàn Trọng Hoài biến thành binh lính, đồng liêu bên cạnh giữ c.h.ặ.t mới thể khiến cho nổi giận.
Một đám rời khỏi thư phòng, Ngô Phi Điệt đá một cước lên cây: "Các ngươi xem đây là ý gì, là tin tưởng chúng , là coi chúng gì!"
Ngô Phi Điệt đ.á.n.h ít trận, xét theo tuổi tác thì thể thúc bá của Hàn Trọng Hoài, Thái t.ử gia cũng sẽ đối xử với như , nghĩ tới ở mặt Hàn Trọng Hoài sẽ lạnh nhạt thành như .
"Ngươi đây là hiểu lầm Hàn đại nhân , khi còn ở quân doanh cũng chính là cái dạng , ngày mai hai quân sẽ giao phong, hôm nay thủ hạ binh tướng của còn cái gì."
Có vì Hàn Trọng Hoài mà giải thích, "Có tướng quân khi đ.á.n.h giặc thích bố trí lớn, cũng lập dị như , ngươi xem những trận thua , bao cỏ nên chúng thể lời , nếu để cho chúng chờ đợi, chúng cứ chờ đợi."
"Vậy nếu là chậm trễ sự tình..."
"Được , Thái t.ử tín nhiệm , ngươi phục cũng phục, nếu phát hiện đáng tín nhiệm, bất trung bất nghĩa, chúng g.i.ế.c chính là, dù cũng chỉ là quan hệ hợp tác."
Lời lý, nhưng Ngô Phi Điệt vẫn cảm thấy nghẹn khuất, từng qua thanh danh của Hàn Trọng Hoài, nếu là Hàn Trọng Hoài thì còn thể yên tâm một chút, nhưng từ khi lão quốc công gia c.h.ế.t, Hàn Trọng Hoài việc trở nên quy luật gì, ngay cả Hàn gia cũng nhận, tính tình trở nên quái dị bất thường.
"Ta nhớ rõ Ngư lão là lão sư của , lời chúng , cũng thể Ngư lão, thư cho Ngư lão bảo khuyên nhủ Hàn Trọng Hoài."
Không ai ngăn cản Ngô Phi Điệt, thấy hưng trí bừng bừng thì còn may mắn vì việc thể khiến cho hao phí tinh lực.
Sau khi Thái t.ử qua đời, Ngư lão bắt đầu vân du khắp nơi, nếu thể đưa thư đến tay Ngư lão thì cũng là bản lĩnh.
"Đại nhân chúng như thế nào?"
Sau khi bọn Ngô Phi Điệt rời , trong phòng một đợt khác.
Tính những cũng là thuộc hạ của Hàn Trọng Hoài, nhưng đối lập với Ngô Phi Điệt, bọn họ còn cung kính hơn nhiều.
Những chính là thuộc hạ cũ của lão quốc công gia.
Vốn dĩ Hàn Trọng Hoài tưởng rằng khi bước khỏi phủ Quốc công, việc đầu tiên chính là đối phó với bọn họ, ai ngờ bọn họ chủ động tới cửa, mang theo thư lão quốc công gia để cho , há miệng chính là lão đầu t.ử từng lệnh cho bọn họ, nếu bình yên ở phủ Quốc công quý công t.ử, đám bộ hạ cũ mỗi đều sống cuộc sống riêng của , nếu tâm quan, bọn họ cần giúp ba .
Trên lá thư mà lão đầu t.ử để cho cũng đề cập đến thế của , cuối cùng chỉ để cho suy nghĩ xem cái gì, nên lãng phí ba chuyện.
Chuyện đầu tiên , là sai mà lão quốc công từng nhờ mãi quên, mà chuyện thứ hai, là vì chính .
Hàn Trọng Hoài chỉ bản vẽ bàn: "Các ngươi phân tán ở mấy nơi chờ phân phó."
"Vâng, đại nhân."
Hàn Trọng Hoài chỉ mấy địa phương cũng liên quan, chỉ một chỗ là quan đạo của U Châu.
Đợi đến khi trong phòng trống rỗng một bóng , Hàn Trọng Hoài lấy tờ giấy chân chim bồ câu, đẩy chim bồ câu trắng đang trong tay bay .
Ngọc Đào vui vẻ chịu nổi, trêu ghẹo để Trần Hổ đưa thư cho Hàn Trọng Hoài.
Mà Trần Hổ thật đúng là đưa thư cho chủ t.ử của , ngàn dặm truyền thư chỉ vì cho chủ t.ử rằng đang nhạo, mặc dù chữ thư dùng uyển chuyển, nhưng vẫn cách nào biểu đạt phản ứng của Ngọc Đào khi vạch trần Ngụy Cẩm Dương.
—Phu nhân, , dừng.
Hàn Trọng Hoài những lời thì khẽ nhíu mày, gặp qua ít Ngọc Đào , nhưng từng thấy qua thời khắc nàng to ngừng.
Trong lúc nhất thời nghĩ nàng như sẽ là bộ dáng gì.
Má lúm đồng tiền nên hiện, đôi mắt nên cong, lẽ còn che má bụm mặt vì quá nhiều nên đau quai hàm.
Ngoại trừ tình hình gần đây của Ngọc Đào, trong thư còn một tin tức khác.
"Phúc vương gặp Ngọc Đào phu nhân."
Hàn Trọng Hoài lên, bồ câu đưa tin giương cánh rời một bước, môi Hàn Trọng Hoài khẽ nhếch, cứ mỗi một địa điểm sẽ bồ câu một , chừng sẽ đến mặt Ngọc Đào .
*
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kieu-mi-thong-phong-vua-kieu-vua-mi/chuong-77-cung-nghenh-dai-nhan-hoi-phu.html.]
Trần Hổ thoáng qua thư hồi âm của chủ t.ử, lập tức trình lên mặt Ngọc Đào.
Chữ trong thư mạnh mẽ hữu lực, mực in cả phía tờ giấy.
Phía chỉ một chữ —— Về.
Đem chữ mấy , Ngọc Đào về phía Trần Hổ: "Đây là ý gì, để cho chúng chuẩn pháo nghênh đón ?"
"Cái ..." Trong lúc nhất thời Trần Hổ nên tiếp lời như thế nào, "Đại nhân hẳn là ý tứ ."
"Cả tờ giấy chỉ một chữ , chỉ sợ chính là ý tứ ."
Đem giấy đặt ở một bên, Ngọc Đào lấy tay chống đầu, dù nàng cũng nhàn rỗi việc gì , cứ nghênh đón .
"Đi chuẩn mấy loại pháo, chút vải, mấy chữ lớn, hoan nghênh đại nhân trở về."
Biết bên ngoài nghĩ Hàn Trọng Hoài vẫn luôn ở kinh thành từng rời , Ngọc Đào còn cố ý bảo Trần Hổ cần treo vải ở bên ngoài.
Trần Hổ chần chờ một chút, đó lên tiếng .
Nếu đổi là những khác phân phó chuyện , nhất định sẽ , nghĩ chắc chắn đại nhân nhà sẽ thích cái gì mà đốt pháo, treo biểu ngữ.
mà lời là do Ngọc Đào phân phó, ngay cả khuyên cũng khuyên.
Hắn cảm giác Ngọc Đào sẽ phân phó như , hình như là đại biểu cái gì giống .
Lại tiếp, lúc nàng còn thể giáo huấn trong phủ nên gọi nàng là phu nhân, trở về nhắc tới việc .
"Đại nhân thấy phu nhân hoan nghênh như , nhất định sẽ cao hứng."
Đại Hoa nhiều tâm tư như Trần Hổ, thấy b.ắ.n pháo hoa thì cảm thấy giống như ăn tết, hưng phấn cảm thán .
"Vậy , sẽ cao hứng đúng ."
Ngọc Đào nhún nhún vai, chút chờ mong phản ứng của Hàn Trọng Hoài.
Trước khi Hàn Trọng Hoài đào xem trong lòng nàng đang suy nghĩ cái gì, nàng chỉ cảm thấy việc gì thì tìm việc, nàng chính là nhàm chán đến cực điểm, bên trong trống rỗng.
Mẹ nó thể trông cậy con mà mục tiêu cao nhất là thể sống thoải mái, muôn màu muôn vẻ.
Khi đó nàng cảm thấy Hàn Trọng Hoài tò mò cô, chính là hiểu lầm thực tế của nàng, ảo giác nàng và những khác giống .
đến bây giờ, nàng cảm thấy thể là do Hàn Trọng Hoài hiểu lầm cái gì, mà thuần túy là do sở thích khác với khác.
Hắn cổ vũ nàng chính , nàng sẽ khách khí mà phô bày cho xem.
Truyền thư đến phủ, Ngọc Đào cho rằng ít nhất còn vài ngày nữa Hàn Trọng Hoài mới thể hồi kinh, ai ngờ buổi chiều nàng nghỉ trưa còn tỉnh, tiếng pháo đ.á.n.h thức.
Theo tiếng pháo nổ bùm bùm, Ngọc Đào choáng váng giường Hàn Trọng Hoài đẩy cửa .
Trên Hàn Trọng Hoài mặc xiêm y huyền sắc đơn giản nhất, màu sắc đơn giản càng tôn lên môi đỏ răng trắng của .
Ngọc Đào tập trung ở ngoài miệng , phát hiện ảo giác của , đích thật là đang nhe răng, rốt cuộc là chuyện gì thể cho cao hứng thành như .
Vịn mép giường để xuống giường: "Đại nhân trở ."
Hàn Trọng Hoài gật đầu: "Hôm nay nàng sẽ bồi gặp một ."
Câu đầu tiên mở miệng là ngại pháo nổ ầm ĩ đến lỗ tai, cũng ôm nàng lời âu yếm tình cảm, hai mắt Ngọc Đào chớp chớp tỉnh táo: "Đại nhân dẫn gặp ai."
"Phúc vương."
Ngọc Đào còn đang sửng sốt, Hàn Trọng Hoài lên ôm lấy nàng, thừa dịp nàng kịp phản ứng, bổ sung nụ hôn lúc rời vẫn hôn .
Hàn Trọng Hoài luôn luôn thể đè nén chính , nụ hôn thất bại thể khiến cho tim gan cồn cào khi rời , mê luyến loại cảm giác t.r.a t.ấ.n chính .
Nụ hôn nóng bỏng trằn trận m*t , ý đồ hút khô từng chút hương đào Ngọc Đào.
Bị hôn đến thở thở nổi, Ngọc Đào cảm thấy Hàn Trọng Hoài hẳn là nên cảm thấy may mắn vì nàng tỉnh thuận tay dùng thơm súc miệng.
Đợi đến khi Hàn Trọng Hoài hôn xong sờ xong thì là một canh giờ , Ngọc Đào xiêm y cửa, thấy một mảnh vải dài treo ở cửa phòng nàng.
- Cung nghênh đại nhân hồi phủ, đại nhân một đường bình an, vạn phúc kim an.
Biểu ngữ vui mừng giống như hoa khôi về hưu một nữa mở cửa trở .
Để cho cất vải , Ngọc Đào dựa cột Hàn Trọng Hoài , sang áo bào kỳ lân, đầu đeo bạch ngọc quan.
Đến giờ khắc nàng mới rảnh rỗi nghĩ xem vì Hàn Trọng Hoài dẫn nàng gặp Phúc vương.
Phúc vương là cha ruột của , là chỗ dựa vững chắc của hiện tại.
Chẳng lẽ ý tứ của chuyến là gặp gia trưởng ?
Ngọc Đào híp mắt, hồi tưởng vẻ mặt Hàn Trọng Hoài nàng bồi gặp một , cảm thấy là chuyện như .
Còn trở về lập tức ném cho nàng một quả b.o.m, đó bịt miệng nàng cho nàng chuyện, sẽ là sợ nàng nhạo chuyện của Ngụy Cẩm Dương chứ?
Nếu là như thì hiện tại nàng càng .