Kiều Mị: Thông Phòng Vừa Kiều Vừa Mị - Chương 76: Khách nhân
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:03:29
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khác nhân đầu tiên khi Ngọc Đào hồi phủ là Ngụy Cẩm Dương.
Không thể hiệu suất công việc của Ngụy gia quá chậm, Ngụy Cẩm Dương cùng Khánh Bình công chúa cũng thành mấy ngày, thế nhưng còn khởi hành rời khỏi kinh thành.
Hàn Trọng Hoài ở phủ , Ngụy Cẩm Dương ở phủ , rõ ràng là gặp nàng.
Vậy nàng gặp gặp?
Nàng cùng Ngụy Cẩm Dương gặp qua vài , nhưng cũng qua mấy , nàng tuy rằng Ngụy Cẩm Dương sẽ đem nàng để đùa giỡn Hàn Trọng Hoài, nhưng bản xem thường phận của nàng, ánh mắt nàng mang theo khinh thường mà đ.á.n.h giá.
mà nàng là một nha thông phòng, hơn nữa còn là nha thông phòng dáng xinh uyển chuyển, thể thấy ánh mắt tôn trọng mà đám nam nhân dành cho nàng cũng khó khăn.
"Sẽ là vì công chúa nên Ngụy đại nhân mới tới đây tìm phu nhân để chút giận chứ?"
Đại Hoa suy đoán , đại nhân cự tuyệt Khánh Bình công chúa, mà công chúa gả cho Ngụy đại nhân, cảm giác chính là quan hệ tam giác thù, nhưng Ngụy đại nhân dám gì đại nhân, cho nên mới tới tìm phu nhân nhà nàng để trút giận.
"Có khả năng ."
Lại tiếp Ngụy Cẩm Dương thật đúng là t.h.ả.m, ruột của đối với Hàn Trọng Hoài tình thâm, đó Hàn Trọng Hoài hứng thú, còn đem nàng lá chắn, để cho đối phương đối với nha đầu nhiệt tình như lửa, khả năng cùng nàng cái gì.
Sau thì là vị hôn thê, suýt chút nữa Khánh Bình thành đôi với Hàn Trọng Hoài.
Nàng Ngụy Cẩm Dương tức giận , nhưng nếu nàng là Ngụy Cẩm Dương thì nhất định sẽ tức c.h.ế.t.
"Vậy phu nhân cũng đừng gặp, dù còn Trần thị vệ ở phía chống đỡ." Đại Hoa mới phu nhân nhà mắng.
Ngọc Đào gật đầu cũng lắc đầu, mở tủ xiêm y một chút, lúc mới gọi hạ nhân truyền lời đến mặt: "Người vẫn còn đang ở ngoài sảnh?"
Nha đầu truyền lời đáp: "Trần thị vệ phu nhân gặp khách, Ngụy phò mã vẫn ở ngoài sảnh như cũ, đoán chừng hiện tại uống đến chén thứ hai .
"Lá gan của Trần Hổ thật nhỏ."
Thời điểm Ngụy Cẩm Dương phò mã, chức quan cũng nhỏ hơn Hàn Trọng Hoài, hiện giờ Ngụy Cẩm Dương là phò mã, mà Trần Hổ còn dám để Ngụy Cẩm Dương ăn chờ.
"Tất cả đều là đại nhân phân phó."
Nha đầu nhớ kỹ lời dặn dò của Trần Hổ, nếu phu nhân hỏi cái gì, nếu là chuyện thì nhất định đặt lên đại nhân, "Đại nhân tất cả lấy an của phu nhân đầu, bất luận kẻ nào cũng thể quấy rầy sự yên bình của phu nhân."
"Phơi như cũng là một chuyện."
Ngọc Đào chơi đùa với vòng ngọc cổ tay, bây giờ đang ở trong phủ , cho dù Ngụy Cẩm Dương gì nàng thì cũng sẽ cơ hội xuống tay, hơn nữa Ngụy Cẩm Dương kiên trì như , ngược cho nàng xem gì với nàng.
Tuy rằng nàng tính rõ tính cách Ngụy Cẩm Dương, nhưng nàng là loại thích trút giận lên khác.
Thay váy dài phết đất, Ngọc Đào chọn một bộ trang sức bằng bảo thạch, nhàm chán Ngụy Cẩm Dương xem cái gì gọi là tiểu nhân đắc chí.
Tay đặt lên cánh tay Đại Hoa, Ngọc Đào bước tiền sảnh, hành lễ đặc biệt miễn cưỡng: "Phò mã gia đến khách, chiêu đãi chu đáo còn xin thứ ."
"Phu nhân..."
Trần Hổ còn đang ứng phó Với Ngụy Cẩm Dương, nghĩ tới Ngọc Đào tới, hơn nữa còn lấy tư thái chủ nhân mà đến, thật sự giống tác phong bình thường của Ngọc Đào.
Ngụy Cẩm Dương đ.á.n.h giá Ngọc Đào khoan t.h.a.i đến muộn, mỗi thấy Ngọc Đào đều thể thiếu đ.á.n.h giá, thật sự là mỗi nàng đều thể ngoài dự liệu của .
Lần đầu tiên gặp nàng là tiểu nha đầu cụp mi rũ mắt, thứ hai là sủng do Hàn Trọng Hoài mang đến biệt quán, hiện giờ tâm phúc của Hàn Trọng Hoài bắt đầu gọi nàng là phu nhân.
Ngụy Cẩm Dương gật đầu: "Là mạo quấy rầy, gây thêm phiền toái cho phu nhân mới đúng."
"Phò mã gia khách khí ."
Ngọc Đào xuống bên cạnh, chờ ngụy Cẩm Dương tiếp, chọn lúc Hàn Trọng Hoài ở đây, uống liền hai chén , tóm chỉ vì liếc mắt nàng một cái.
Ngọc Đào biểu hiện càng giống nữ chủ nhân, Ngụy Cẩm Dương càng cảm thấy chuyến tới thu hoạch, rốt cuộc Hàn Trọng Hoài là sủng ái như thế nào mới thể sủng một tiểu nha đầu sinh tính tình vô pháp vô thiên như .
"Ta cùng Trọng Hoài cùng lớn lên, trong lòng coi là bằng hữu tri kỷ, qua mấy ngày nữa sẽ rời khỏi kinh thành, ngươi là chuyện, cũng giấu diếm, bởi vì công chúa, cùng từ biệt thể sẽ cơ hội gặp ."
Ngụy Cẩm Dương dừng một chút, "Từ nhỏ Trọng Hoài vô cùng lanh lợi, nhưng bởi vì cả và đích ở phía , khi còn nhỏ đều giấu dốt, đó lão quốc công yêu thích nên mới trở nên nổi bật hơn."
Nghe Ngụy Cẩm Dương về chuyện khi còn bé của Hàn Trọng Hoài, Ngọc Đào chớp chớp mắt, nghĩ tới Ngụy Cẩm Dương chuyện với nàng.
Trần Hổ canh giữ ở một bên, là đề tài thì yên lặng ở một góc, sợ quá nhiều chuyện riêng tư của chủ t.ử.
"Sao Ngụy đại nhân đột nhiên những lời với nô gia?"
"Không tính là đột nhiên, sẽ , cảm thấy cái gì với Trọng Hoài cũng vô dụng, quan tâm ngươi, bằng liền với ngươi chút chuyện."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kieu-mi-thong-phong-vua-kieu-vua-mi/chuong-76-khach-nhan.html.]
Nhìn tình hình hiện giờ, cho dù Hàn Trọng Hoài chính thất, nhưng sủng nhất cũng chỉ là Ngọc Đào, hơn nữa theo tính tình Hàn Trọng Hoài, chính thất cũng còn .
Ngụy Cẩm Dương tiếp tục , "Nhìn vẻ là cái gì thì sẽ đạt cái đó, nhưng thực tế thì . Trước khi xuân phong đắc ý, cho rằng là bởi vì phận cho nên mới quyền lợi, nhưng khi lão quốc công gia c.h.ế.t, phát hiện là như ."
"Ta công chúa , ngươi là tự nguyện rời khỏi Trọng Hoài, đối với ngươi kém, vì ngươi tâm tư như , sẽ đôi lúc tính tình Trọng Hoài quái dị, đạm mạc, nhưng kỳ thực là nặng tình cảm..."
"Ngụy đại nhân,” Ngọc Đào đặt nắp lên thành chén, nhắc nhở Ngụy Cẩm Dương tạm dừng, "Đại nhân nhà hứa hẹn cái gì với Ngụy đại nhân, để cho Ngụy đại nhân đến đây cầu tình với một tiểu thông phòng như ?"
Giọng của mềm mại lớn, nhưng khi vấn đề khỏi miệng, trong phòng im lặng đến nỗi thể tiếng của một cây kim rơi mặt đất.
Một lát Ngụy Cẩm Dương mới bình tĩnh , Ngọc Đào, thế nhưng nhận vài phần thần thái bất cần đời của Hàn Trọng Hoài.
Hai , Ngụy Cẩm Dương nhịn tiếng.
"Không nghĩ tới để cho ngươi phát hiện."
Nụ của là đang Hàn Trọng Hoài mất mặt.
Vốn dĩ là do Hàn Trọng Hoài nhờ việc , lúc còn cảm thấy Hàn Trọng Hoài điên .
Tuy rằng bởi vì chuyện của Khánh Bình nên cùng Hàn Trọng Hoài cách, nhưng là bừa bãi, là Khánh Bình chui mũi trâu, Hàn Trọng Hoài là loại nào, cùng Hàn Trọng Hoài cũng giảng hòa.
Chỉ là bởi vì Khánh Bình nên quan hệ của hai bọn họ cũng sẽ thể khôi phục như cũ nữa, cho rằng Hàn Trọng Hoài sẽ nghĩ giống như , hai bảo trì cách thích hợp, ai Hàn Trọng Hoài cho bồ câu đưa thư, để cho chú ý đến tin tức trong cung, mà là để cho chạy đến mặt Ngọc Đào .
Thật sự là...
Ngụy Cẩm Dương một lúc lâu mới dừng : "Ngươi phát hiện việc như thế nào?"
Không chỉ phát hiện mà còn trực tiếp chọc thủng, nghĩ Ngụy Cẩm Dương nghĩ đến nhịn bật , rốt cuộc ở mặt nha đầu Hàn Trọng Hoài bộ dáng gì mới thể cho nha đầu cho mặt mũi như , cũng sợ chọc giận .
"Phò mã gia ngươi chướng mắt , chướng mắt thì thể những lời với ."
Chỉ cần ngốc cũng thể cảm giác kỳ quái, Ngụy Cẩm Dương vì chuyện của Khánh Bình mà giận ch.ó đ.á.n.h mèo với nàng là khó , thể dùng thái độ bình đẳng để cùng nàng đàm phán chuyện riêng của Hàn Trọng Hoài, một bộ dáng đem Hàn Trọng Hoài giao phó cho nàng.
Đuổi theo khỏi kinh thành để sống với nàng, giữ nguyên trạng căn phòng để cho nàng ấm áp, hiện giờ tìm Ngụy Cẩm Dương thuyết khách.
Nếu bây giờ thể phát biểu tình bao, nàng thật đem "Ngươi còn bao nhiêu kinh hỉ mà trẫm .jpg" gửi cho Hàn Trọng Hoài đang ở địa phương xa xôi quỷ quái nào.
Như thế nào ngoài dự đoán như .
Nàng cảm thấy thấu Hàn Trọng Hoài, nhưng thực tế hình như vẫn thấu.
Không là luôn chán nản, mục tiêu sống , tại đột nhiên kiên nhẫn chí tiến thủ đối với nàng như , hơn nữa những biện pháp mà nghĩ còn khá kỳ lạ cổ quái.
"Mặc dù ngươi chọc thủng, nhưng bình thường để ngươi mắt, hiện giờ cũng thể xem trọng ngươi."
Không chuyện Hàn Trọng Hoài phó thác, Ngụy Cẩm Dương cũng buồn rầu, vốn dĩ cũng thật lòng mà đến, hiện tại còn thu hoạch một chút vui sướng.
"Phò mã gia còn gì ?"
Ngụy Cẩm Dương giơ tay lên, sợ Ngọc Đào cứ như rời : "Tuy rằng là nhờ tới đây với ngươi, nhưng những lời mà cũng nửa câu là giả, hiện giờ ngươi tùy tiện ngoài hỏi thăm, ai nhắc tới mà gọi một tiếng Diêm Vương, còn lúc ở trong quân ăn thịt uống m.á.u , như nhờ những lời ở mặt ngươi, chẳng lẽ còn đủ *xích t.ử chi tâm?"
Xích t.ử chi tâm?
*Xích t.ử chi tâm: Cái tâm của em bé sơ sinh
Ngọc Đào bao giờ nghĩ hàn Trọng Hoài thể liên quan với cái từ .
"Đại nhân hồ nháo, phò mã gia cũng hùa theo , nô gia là phận gì chẳng lẽ phò mã gia , khế ước bán của nô gia còn để ở chỗ đại nhân."
"Nếu cũng coi ngươi là hạ nhân, ngươi cần gì tự vũ nhục chính ."
Ngụy Cẩm Dương hiểu vì Hàn Trọng Hoài dụng tâm với Ngọc Đào như , nhưng với Ngọc Đào một hồi, thể cảm giác Ngọc Đào nha đầu tầm thường, ít nhất Ngọc Đào là đầu óc.
Còn nữa, chuyện của Hàn Trọng Hoài và Ngọc Đào cần gì nhờ tới để lý giải.
Nghĩ đến đây Ngụy Cẩm Dương cũng nữa, dậy cáo từ : "Dù chuyện mà pháo bồ câu truyền thư nhờ , các ngươi như thế nào là chuyện của các ngươi, ở bên trong nên cũng thể xen ."
Ngọc Đào hành lễ tiễn Ngụy Cẩm Dương rời .
Quay đầu thấy vẻ mặt táo bón của Trần Hổ: "Ngươi cho bồ câu đưa tin để tâm sự với chủ t.ử của ngươi ."
Ngụy Cẩm Dương , Ngọc Đào cũng nhịn ý , giống như là hậu tri hậu giác cảm giác tính buồn của việc , ngã ngã .
Rốt cuộc là trong đầu Hàn Trọng Hoài chứa cái gì mới thể nghĩ chủ ý .