Kiều Mị: Thông Phòng Vừa Kiều Vừa Mị - Chương 74

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:03:27
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

"Phu nhân, ai ở bên ngoài cửa tiệm của chúng xem náo nhiệt!"

Tiếp đãi khách nhân cửa tiệm, các nàng móc bạc mua đồ, Đại Hoa nhớ tới cái gì đó nên hướng mắt cửa.

Không bắt đầu từ khi nào, bên ngoài cửa tiệm sẽ xem náo nhiệt, khách cửa tiệm chỉ để mua sắm mà thấy Ngọc Đào ở cách gần.

"Cho dù Hàn Trọng Hoài tuấn đến , tiền đến , nhưng với bọn họ, cũng rải tiền cho bọn họ, lâu ngày tự nhiên tự nhiên bọn họ sẽ tản ."

Chỉ là bọn họ tản ... Ngọc Đào ngước mắt về phía đối diện, mấy ngày nay trời nóng, Hàn Trọng Hoài sợ phơi nắng nên đặt mấy chậu cây xanh ở góc tường để che khuất ánh mặt trời, nhưng lá xanh cản trở tầm mắt của .

Hắn lầu, thỉnh thoảng ngẩng đầu cúi đầu, xem giống như là đang vẽ nàng.

Không nhàm chán ?

Vốn dĩ Ngọc Đào còn đang chống đầu lên cánh tay, đột nhiên dậy đổi vị trí xuống, cách một , mơ hồ thấy Hàn Trọng Hoài nhíu mày, khóe miệng Ngọc Đào khẽ nhếch.

"Phu nhân, ngươi đang cái gì ?"

Trong cửa tiệm khách, Đại Hoa thấy Ngọc Đào đối diện với hư vô, mặt mày mỉm , giống như gặp chuyện cao hứng gì đó, khỏi cảm thấy tò mò.

"Ở góc độ thấy ."

Ngọc Đào ý bảo Đại Hoa bên cạnh nàng, cùng trốn ở một góc.

Đây là góc độ mà mấy ngày nay nàng cố ý nghiên cứu , trốn ở nơi , vị trí của Hàn Trọng Hoà cũng chỉ thể thấy một cửa tiệm trống rỗng.

Đại Hoa cùng chủ t.ử lui trong góc, ngẩng đầu là thể thấy ánh mắt mang theo nụ của chủ t.ử.

Lại tiếp vốn dĩ nàng tưởng rằng khi đại nhân tìm các nàng, chủ t.ử sẽ mất hứng, nhưng xem gần đây phu nhân vẫn nhiều sầu ít.

Ngọc Đào xổm một lát, chỉ thấy Hàn Trọng Hoài dậy đổi phương hướng khác, như thể trực tiếp thấy bộ dạng hèn mọn trốn ở một góc của nàng, thấy thế Ngọc Đào lên, trở vị trí quầy, khôi phục bộ dạng như cũ, giống như là từng rời .

"Phu nhân, đại nhân cũng đang ."

Ánh mắt Đại Hoa khá , thấy Hàn Trọng Hoài mặt mày mỉm đang hướng về phía các nàng, khỏi nhắc nhở Ngọc Đào.

"Hắn thì quan hệ gì với ."

Ngọc Đào oán giận Đại Hoa nhảm, nhưng Đại Hoa cảm thấy chủ t.ử đang hỏi nàng vấn đề, tự hỏi : "Nô tỳ cảm thấy phu nhân sẽ để ý, đại nhân phu nhân thật vui vẻ."

Ngọc Đào Đại Hoa, cũng nàng là thật sự ngay thẳng, là đang giả ngu trêu chọc nàng.

mà trạng thái gần đây của nàng và Hàn Trọng Hoài thật sự đáng để trêu chọc là .

Ngày đó nàng , một phần nguyên nhân là Trần Hổ tìm nàng chuyện, nàng khuyên bảo Hàn Trọng Hoài hồi kinh, rời kinh trong thời gian dài như khác gì tự cắt đứt tiền đồ.

Vì thế nàng liền chỉ thuyền, rời cùng Hàn Trọng Hoài, nàng hứng thú với tiền đồ của , nhưng nếu c.h.ế.t mà ăn vạ nàng, như một tiền quyền, so với việc tiền quyền vẫn còn hơn.

Ai nàng ứng phó với nhưng trộm nội tâm, cuối cùng cũng , tiếp tục hồ đồ hàng xóm.

Mấy ngày còn tìm Hàn Trọng Hoài, giống như là kinh thành phái tới, trong tay còn mang theo công văn thật dày, nhưng mấy ngày nay tới.

Không là Hàn Trọng Hoài cách chức chứ?

Nghĩ nghĩ, Ngọc Đào mở sổ sách , loại cảm giác cấp bách cần kiếm tiền.

Nhờ phúc của Hàn Trọng Hoài, danh tiếng trong cửa tiệm của nàng ngày càng tăng lên, mấy ngày đầu ghi sổ, nhưng mấy ngày nay ngược thu chi cân đối.

Cứ tiếp tục như , lợi nhuận chỉ là chuyện sớm muộn, kiếm nhiều tiền, nhưng thể cung cấp thịt ăn mỗi ngày cho nàng và Đại Hoa.

Dễ dàng đạt mục tiêu thì nên cảm thấy hạnh phúc, nhưng mà nàng vẫn luôn cảm thấy dễ chịu.

Mà nguyên nhân khiến cho nàng dễ chịu, ngoại trừ Hàn Trọng Hoài cũng sẽ còn nguyên nhân gì khác.

Vốn dĩ nàng là một một ngày vui vẻ liền vui vẻ, lúc Hàn Trọng Hoài dùng phận áp bách nàng, nàng thích chống cự cho nên ở trình độ thể tiếp nhận thì nàng sẽ phối hợp với , như nàng cũng bớt chịu khổ.

Hiện giờ là Hàn Trọng Hoài áp bách nàng, nhưng cũng giống như áp bách nàng, cho nàng gian tự do càng lúc càng lớn, biểu hiện càng ngày càng yếu thế, nàng tự do ngược trong đầu sẽ ngừng suy nghĩ đến sự tồn tại của .

Như còn bằng Hàn Trọng Hoài cường thủ hào đoạt, cái gì mà giam cầm, □□, dây thừng, thể dùng cái gì thì dùng cái đó, như đầu óc của nàng sẽ nghĩ đông nghĩ tây tới những thứ lộn xộn .

Ặc, như xem nàng là m.á.u M?

Chống đầu cánh tay xoay tới xoay lui, đột nhiên giống như nghĩ đến chuyện gì đó, Ngọc Đào lập tức dậy cất sổ sách.

"Phu nhân?"

Đại Hoa chủ t.ử cửa, về phía t.ửu lâu đối diện.

Tiểu nhị canh giữ bên cửa thấy Ngọc Đào thì giấu kinh ngạc: "Đào cô, ngươi đây là ý định che che giấu giấu ?"

Mỗi đêm Hàn Trọng Hoài đều sẽ đến nhà của Ngọc Đào, nhưng một chút cũng ý tứ che dấu.

Chuyện xưa của quý công t.ử phong lưu cùng góa phụ xinh , mỗi ngày bọn họ đều kể chuyện nên cũng thuộc lòng.

Ngọc Đào liếc mắt tiểu nhị một cái: "Sau ngươi sẽ còn tiền thưởng nữa."

Thị vệ canh giữ bên cạnh , gật đầu ghi nhớ.

Sắc mặt tiểu nhị khổ sở, thiếu chút nữa quỳ xuống hành lễ với Ngọc Đào, vốn tưởng rằng quý công t.ử lầu đủ khó hầu hạ , nghĩ tới Ngọc Đào cũng trở nên quái đản như , cáo mượn oai hùm bắt nạt khác.

"Cô nãi nãi của , là tiểu nhân sai , cửa lớn mở , tiểu nhân hận thể quỳ xuống hoan nghênh ngươi."

"Chậm , con của ghi thù."

Ngọc Đào khẽ chậc chậc một tiếng, giẫm lên cầu thang lên lầu.

Chung quanh đột nhiên yên tĩnh, Ngọc Đào như điều gì đó ngửa đầu, quả thật Hàn Trọng Hoài đang ở cửa cầu thang, cũng xuống đón nàng mà chỉ ở phía , cúi đầu nàng.

Bước chân dừng một chút, Ngọc Đào rắn chắc như , cũng nghĩ đến việc tiếp tục lên.

Nói thật , nàng còn thích Hàn Trọng Hoài từ góc độ .

Nàng thích độ cong của hàm , sạch sẽ, phù hợp với đường nét của xương cốt, thịt thừa, cũng bộ lông quá thịnh vượng như những nam nhân khác.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kieu-mi-thong-phong-vua-kieu-vua-mi/chuong-74.html.]

Nhìn một lúc lâu, đột nhiên gương mặt trầm tĩnh của Hàn Trọng Hoài xuất hiện một vẻ mặt bất đắc dĩ.

Bất đắc dĩ mang theo ý khiến Ngọc Đào , xuống lầu vươn tay : "Ta đón nàng lên."

Như ngược càng kỳ quái, bàn tay mặt mở tính là bằng phẳng, đường vân trong lòng bàn tay đều đè ép cùng một chỗ, Ngọc Đào nghiêng đầu, hiện tại Hàn Trọng Hoài xuống lầu, nàng cảm thấy còn bằng ngay từ đầu nàng lên.

"Đại nhân, ngài cảm thấy như chơi vui ?"

"Ừm?"

Ngọc Đào đặt tay lên tay , Hàn Trọng Hoài liền chủ động nắm tay nàng đặt ở lòng bàn tay .

Trước khi cái gì, chỉ cần đủ , thỏa mãn ý nghĩ lấy lòng nọ, đối phương tự nhiên sẽ cho tất cả những gì .

Bất kể là phủ Quốc công là quân doanh triều đình, đều như .

Thái t.ử chọn việc là bởi vì hiểu tâm tư thái t.ử, khiến cho Thái t.ử cảm thấy thích hợp nhất.

phát hiện phương thức đối với Ngọc Đào mà tác dụng gì.

Đổi thành Ngọc Đào, ngươi đem tất cả cố gắng bày mặt nàng, nàng cũng sẽ ngẩng đầu trời bộ như thấy, nhưng hết tới khác cảm thấy thú vị như , nguyện ý hao tâm tư suy nghĩ xem nên như thế nào mới thể để cho nàng đáp .

"Vì ngươi mua cửa tiệm mà thuê?"

Hôm nay nàng mới chủ nhân cửa tiệm của nàng đổi , tên thư sinh góa vợ cho nàng thuê cửa tiệm dẫn theo hài t.ử của dọn khỏi nơi .

Thư sinh địa phương, thiếu bạc, cho nên tất cả chỉ thể là Hàn Trọng Hoài.

Hắn mua cửa tiệm, đó còn đem đuổi .

"Nàng để ý?" Cảm giác Ngọc Đào tức giận, Hàn Trọng Hoài nghi hoặc, "Ta sẽ tăng tiền thuê nhà của nàng."

Hàn Trọng Hoài , ngược Ngọc Đào quên khi mua cửa tiệm thì thể tăng tiền thuê nhà của nàng.

Nhớ rõ việc gì tìm việc, vẻ chính thuận thế leo lên, ỷ ngươi thích , liền tiểu yêu tinh trời đất thích tìm đường c.h.ế.t, Ngọc Đào mở to hai mắt: "Ta là hỏi vì ngươi bức một nhà thư sinh rời khỏi đây, bọn họ là địa phương, phòng ở là sản nghiệp của tổ tiện của bọn họ, nếu ngươi bức bách, căn bản bọn họ sẽ rời khỏi nơi ."

"Ta cho ba ngàn lượng."

Ngọc Đào: "?????" Tốt, ngươi nhiều tiền như nhưng cho , ngược cho một tên nam nhân góa vợ.

Ba ngàn lượng bạc trắng như tuyết, tri phủ, cho dù tham ô ba bốn năm cũng nhất định thể lấy nhiều ngân lượng như .

"Cho nên tự nguyện rời , bức bách."

Chỉ cần là vấn đề thể dùng bạc để giải quyết thì xem như là vấn đề, chỉ là nghĩ tới Ngọc Đào vì chuyện mà đến tìm .

Hơn nữa còn là thái độ tức giận.

Nói đến đây, Ngọc Đào thể dùng chuyện của cả nhà thư sinh để sinh sự, nàng dứt khoát vươn tay : "Đã là như , ngươi đem khế ước đất đai cho ."

Hàn Trọng Hoài nghĩ , vì mua nhà đưa khế ước đất đai cho nàng, khẽ nhướng mày: "Vì ?"

"Ngươi mua sản nghiệp ở đây thì lợi ích gì? Nếu là mua vì , thì cho ."

"Ba ngàn lượng bạc là một con nhỏ."

À, hòa ngươi cũng lượng nhỏ, tại còn tùy ý đưa cho khác. Ngọc Đào lời của , nhịn oán thầm trong lòng.

Hàn Trọng Hoài bàn tay đang duỗi thẳng của Ngọc Đào: "Ta là bởi vì nàng mà mua, nhưng vì nàng mà mua."

Hai câu chỉ chênh lệch một chữ, nhưng thực tế đem ý tứ biểu đạt rõ ràng, mua là vì nàng mở cửa tiệm ở đây, nhưng cho nàng vui vẻ, thể tặng cho nàng cửa tiệm nhưng khế ước đất đai tự giữ.

Tuy rằng là ôm tâm thế đến để đùa giỡn hồ nháo, nếu thể chiếm tiện nghi là , chiếm tiện nghi cũng cả, nhưng bộ dáng của Hàn Trọng Hoài, hiểu khiến trong lòng Ngọc Đào nghẹn một cỗ tức giận.

Hỗn đãn, hỗn trướng, hổ.

Mỗi đêm đều ngủ với nàng, nàng hỏi cái gì, bây giờ là một bộ dáng đương nhiên, a a a, càng nghĩ càng tức giận.

Đây là nàng tìm phiền phức cho Hàn Trọng Hoài, đây rõ ràng là do nàng chê chính sống quá tự do tự tại.

Mãnh thú trong lòng gào thét N tiếng, Ngọc Đào hít một , xoay định rời .

Tuyệt đối thể động khí ở nơi cần thiết... Ngọc Đào ở trong lòng cố gắng trấn an , chỉ là nghĩ tới nàng còn hai bước, Hàn Trọng Hoài kéo cánh tay nàng .

Hàn Trọng Hoài mạnh mẽ kéo trong n.g.ự.c , bước chân Ngọc Đào loạng choạng ngã trong n.g.ự.c .

Đưa lưng về phía Hàn Trọng Hoài, nàng thấy vẻ mặt của , nhưng ôm trong n.g.ự.c, tiếng của .

Tiếng trầm thấp mang theo trêu đùa.

"Tức giận ? Khế ước ở Trần Hổ, đợi lát nữa bảo đưa cho nàng."

Hơi thở ấm áp công kích màng nhĩ yếu ớt của Ngọc Đào, cho ngứa ngáy khuếch tán khắp nàng, Ngọc Đào rụt cổ: "Ta cần!"

"Vậy cầu nàng nhận lấy." Cằm rơi vai Ngọc Đào, Hàn Trọng Hoài vành tai gần trong gang tấc, sung sướng thổi một .

Đây là thái độ cầu gì.

"Đại nhân!"

Hương vị ái trong phòng dần dần nồng đậm, Hàn Trọng Hoài ý đồ một chuyện, tay mới cho trong n.g.ự.c Ngọc Đào thấy giọng vội vàng của Trần Hổ.

Trần Hổ thấy tư thế của hai liền , khi gọi chủ t.ử, dứt khoát quỳ xuống, cúi đầu sắc mặt đen sì của chủ t.ử.

"Đại nhân, bệ hạ ."

Ngọc Đào thừa dịp Trần Hổ đến nên tránh thoát Hàn Trọng Hoài, tin tức thì ngẩn , yên tĩnh lâu như , cuối cùng cơn bão cũng sắp hạ xuống.

Nàng đầu sắc mặt Hàn Trọng Hoài, chỉ thấy ánh mắt thâm trầm n.g.ự.c nàng, ngón tay nhấc lên xoa xoa, rõ ràng chính là đang hồi tưởng xúc cảm gì đó.

“......”

nàng tính toán sai cái gì , kỳ thật căn bản sẽ bão táp gì cả.

 

 

Loading...