Kiều Mị: Thông Phòng Vừa Kiều Vừa Mị - Chương 73

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:03:26
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Ngay cả khi nhiều thứ che khuất khuôn mặt nhưng đôi mắt Ngọc Đào vẫn tinh khiết như sương mù buổi sáng.

"Ta sợ cái gì?"

Ngọc Đào mê mang hỏi ngược Hàn Trọng Hoài.

"Ta tưởng nàng thích nơi , chán ghét kinh thành."

"Đại nhân cũng tới, ngài khả năng ở chỗ , dù sớm muộn gì cũng , bằng sớm rời ."

"Nếu nàng , chúng thể ."

Hàn Trọng Hoài dùng "chúng ", mặt Ngọc Đào lộ vẻ kinh ngạc thích hợp: "Đại nhân tính toán trở về?"

Ngọc Đào phối hợp với Hàn Trọng Hoài, nhưng Hàn Trọng Hoài theo lẽ thường mà bài, ôn nhu ôm nàng vài câu tình cảm ngọt ngào, cũng tựa tiếu phi tiếu trào phúng nàng giả ngu.

Ánh mắt nhàn nhạt, nhưng rơi Ngọc Đào tự dưng cho hô hấp của nàng dần dần chậm , giống như hô hấp bình thường đặt ở trong cảnh , sẽ đột ngột đúng.

Thời điểm tất cả dường như yên, mấy chiếc thuyền lắc lư mặt nước cho Ngọc Đào cảm thấy thời gian đang chuyển động nhẹ nhàng, mà ngược cho nàng cảm thấy ch.óng mặt.

Mà Hàn Trọng Hoài giống như phát hiện tất cả những chuyện , sắc mặt như thường, theo tiết tấu của mà ném vấn đề: "Nàng thích nơi ?"

Trong một bầu khí căng thẳng, đáp án của mỗi vấn đề đều đặc biệt quan trọng.

Ngọc Đào dừng một lát, cảm thấy nếu chính nữa thì sẽ hít thở thông mà c.h.ế.t, lúc : "Không thể thích, chỉ là một nơi để dừng chân mà thôi, cho dù là nơi là nơi khác, đối với đều gì khác ."

Chẳng qua ngừng tiếp xúc với những xung quanh cũng là một chuyện phiền toái.

Bà chủ của t.ửu lâu cùng chủ cửa tiệm ở nơi cũng đều tệ.

"À."

Hàn Trọng Hoài lên tiếng, biểu tình vẻ giống như cao hứng, mặc dù Ngọc Đào đang cao hứng cái gì.

Hai cũng lên thuyền, nhưng Ngọc Đào Hàn Trọng Hoài kéo về chỗ ở lên giường.

Bầu trời trắng đen xen kẽ, hoàng hôn bao phủ mặt đất, ngón tay Ngọc Đào nhuộm nước hoa phượng đặt vai Hàn Trọng Hoài, để từng đạo dấu vết triền miên đỏ thẫm đắm chìm trong ánh sáng màu cam lưng .

Sau khi kết thúc, Hàn Trọng Hoài vết đỏ xương quai xanh, tay Ngọc Đào: "Lòng của nàng ở ."

Nghe như , Ngọc Đào như điều suy nghĩ đến lúc bên bờ sông vì Hàn Trọng Hoài cao hứng, khi đó cao hứng là may mắn nàng lòng đặt ở bất kỳ một chỗ nào.

Bởi vì đem tinh lực chân chính nghiêm túc cho bất kỳ một chuyện gì, hơn nữa để ý bất cứ chuyện gì, cho nên thể đem tất cả những thứ từng lấy đều cho .

Nghĩ nghĩ, Ngọc Đào vòng eo săn chắc ướt đẫm mồ hôi của Hàn Trọng Hoài, lấy tự tin như , cho rằng nàng nguyện ý trao tấm lòng cho , còn sớm lộ nụ chúc mừng.

*

"Hoàng tổ phụ, Khánh Bình , vì nhất định gả Khánh Bình đến Ngụy gia?"

Hai mắt Khánh Bình quận chúa sưng đỏ, rõ ràng ngừng một .

Ban đầu nàng đề nghị kết với Hàn Trọng Hoài là vì trợ giúp phụ , đó chuyện đổi, biến thành một loại chấp niệm.

Hàn Trọng Hoài nếu Ngọc Đào tồn tại đời, sẽ hết hy vọng mà quên Ngọc Đào, bởi vì lời của nên nàng mới phái tìm tung tích Ngọc Đào.

ám vệ phái giữa đường cũng còn tung tích, mấy ngày thám t.ử hồi báo, lúc nàng mới Hàn Trọng Hoài rời kinh mấy ngày.

Lúc rời kinh, nghĩ đến chuyện ám vệ mất tích, mục đích mà rời cũng càng rõ ràng hơn.

Hàn Trọng Hoài đang lợi dụng nàng để tìm thông phòng của , nhưng hết tới khác nàng còn mắc câu.

Nàng vội vàng phái bắt Hàn Trọng Hoài trở về, cho như ý, nghĩ tới đột nhiên quan viên trong triều đình đồng loạt nhắc tới hôn sự của nàng , để cho nàng mau ch.óng thành di nguyện của vong phụ, trong vòng trăm ngày thành với Ngụy Cẩm Dương.

Hiện tại chỉ sợ Hàn Trọng Hoài tìm thông phòng của .

Nàng thật sự hiểu rõ ràng là một nha đầu, nàng cùng nữ nhân một trời, một ở trong bùn, vì Hàn Trọng Hoài coi nha đầu như trân bảo, đối với nàng vứt bỏ như giày rách.

"Thấm nhi, khi ngươi lập gia đình, trẫm phong ngươi công chúa như thế nào?"

Khánh Bình sửng sốt, nàng theo trình độ sủng ái của , chắc chắn sẽ phong hào của công chúa, nhưng nghĩ tới Hoàng Thượng sẽ nhắc tới lúc .

" Khánh Bình gả, nếu để cho con gả, con nguyện ý cần phong hào công chúa..."

"Đó là di nguyện của phụ vương ngươi, trẫm tứ hôn, văn võ cả triều đình đều , chẳng lẽ ngươi nhận lấy tội danh bất trung bất hiếu, để cho tất cả chọc xương sống của ngươi, ngươi để cho phụ vương ngươi c.h.ế.t nhắm mắt!?"

Giọng điệu của Thánh thượng đột nhiên nghiêm túc, khi xong thi ho khan, cung nhân vội vàng tiến lên đưa khăn thuận khí, Khánh Bình kinh hoảng thất thố, mái tóc hoa râm của Hoàng tổ phụ, giống như là tiếng ho khan đ.á.n.h thức, lời đều nghẹn trở về bụng, dám ý phản bác trưởng bối nữa.

Hiện giờ Hoàng tổ phụ cũng giống như phụ của nàng lúc , suy yếu giống , tiều tụy như .

Nàng hoàng tổ phụ cũng giống như phụ nàng , chịu nổi bao lâu nữa.

Nàng lời của phụ vương một , hiện tại cũng dám trái lời hoàng tổ phụ nữa. Nói cho cùng ở mặt hoàng tổ phụ nàng vẫn luôn tự tin như mặt phụ vương, nàng phụ vương sẽ để cho bất luận kẻ nào thương tổn đến chính .

bây giờ nàng dám, nàng sợ hãi, sợ hoàng tổ phụ tất cả, sợ đời đều cảm thấy nàng là tội nhân, sợ phụ vương thật sự c.h.ế.t nhắm mắt, thất vọng với nàng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kieu-mi-thong-phong-vua-kieu-vua-mi/chuong-73.html.]

"Nếu hoàng tổ phụ Khánh Bình gả, Khánh Bình nguyện ý gả cho lang quân Ngụy gia, Hoàng tổ phụ thể để cho Khánh Bình ở bên cạnh Hoàng tổ phụ vĩnh viễn ."

Hoàng thượng đặt tay lên đầu Khánh Bình, nhẹ nhàng vuốt tóc cho nàng: "Trẫm sẽ ngươi xuất giá."

"Hoàng tổ phụ..."

Khánh Bình ôm chân Hoàng Thượng bật , nàng giống như là hải t.ử chịu ủy khuất nũng, đem tất cả ủy khuất phát tiết sạch sẽ.

Cung nhân thấy liền ngăn cản Khánh Bình, sợ nàng ảnh hưởng đến tâm tình Hoàng Thượng, nhưng chỉ thấy Hoàng Thượng phất phất tay, tùy ý để tôn nữ gào ở bên cạnh .

Thời điểm Thái t.ử còn ở đây, Khánh Bình kéo dài hôn sự, chẳng qua là nếu hôn sự của nàng vẫn xong ngày nào, phụ sẽ thể an tâm ngày đó.

Nàng cho an tâm, để cho rời .

vẫn rời .

"Thấm Nhi còn lớn lên, phụ vương , Hoàng tổ phụ, Thấm Nhi một ..."

Khánh Bình ôm chân Hoàng Thượng, nhiều lời vụn vặt, mệt mỏi thì nức nở, mãi cho đến khi nhắm mắt ngủ, Hoàng Thượng vẫn v**t v* sợi tóc của nàng như cũ.

Ba ngày , Khánh Bình quận chúa gả cho Ngụy gia, đồng thời sắc phong danh hiệu công chúa, bởi vì "Khánh Bình" là danh hiệu mà tiên thái t.ử đặt , vì Hoàng Thượng vẫn ban cho công chúa danh hiệu khác.

Chỉ là từ Khánh Bình quận chúa biến thành Khánh Bình công chúa.

Bởi vì còn đang trong hiếu kỳ nên hôn lễ tổ chức đơn giản, Ngụy Cẩm Dương cưới Khánh Bình, sương mù giữa lông mày quét sạch còn, hồn nhiên nhớ lúc Khánh Bình cho khó chịu như thế nào.

"Ngươi cưới , Ngụy gia các ngươi sẽ dời tộc."   

Khánh Bình Ngụy Cẩm Dương đang mừng rỡ như điên, thật sự cách nào cảm nhận phần cao hứng của .

Ngụy gia là thế gia võ tướng, một nửa nam nhân họ Ngụy đều c.h.ế.t ở sa trường, bao gồm cả phụ của Ngụy Cẩm Dương, các thúc thúc đều vì vinh quang của gia tộc mà c.h.ế.t.

Khác với bên ngoài, hiện giờ địa vị của Ngụy gia là dùng m.á.u thịt mà gây dựng nên.

Mà phụ vì để cho nàng rời xa phân tranh, sớm qua với Ngụy Cẩm Dương, khi cưới nàng , Ngụy gia sẽ dời đến Tây Nam, từ nay về rời khỏi kinh thành, rời khỏi trung tâm quyền lợi.

"Tây Nam , nơi đó nhiều mỹ thực tươi ngon, khí hậu cũng rét lạnh giống như kinh thành, tổ mẫu sớm tính toán đến nơi đó trồng hoa cỏ gì đó, chỉ chờ khởi hành."

Ngụy Cẩm Dương tươi , ý đồ đem kỳ vọng của cho Khánh Bình.

"Ngươi sẽ hối hận, cho dù hiện tại , cũng sẽ, ngươi sẽ oán , oán để cho cả gia tộc ngươi chỉ thể lùi bước, thể tiến lên."

Khánh Bình c.ắ.n môi, nghiêng mặt Ngụy Cẩm Dương.

“Thấm Nhi, chúng xem như cùng lớn lên từ nhỏ, nàng còn hiểu ? Cho dù bởi vì nàng thì cũng dời tộc khỏi kinh thành, mấy chục năm qua Ngụy gia vẫn luôn hy sinh, đối với , Ngụy gia đủ ."

"Cho dù Ngụy gia lui, thể còn Trương gia, Lý gia, Vương gia, sẽ gia tộc xuất đầu thế."

Ngụy Cẩm Dương nắm bàn tay lạnh lẽo của Khánh Bình, khẩn thiết .

Những lời của Khánh Bình, thể nghi ngờ cởi bỏ một chút vướng mắc trong lòng Ngụy Cẩm Dương, vốn dĩ tưởng rằng Khánh Bình thật sự coi trọng Hàn Trọng Hoài.

hiện tại xem đại khái là do Khánh Bình sợ hối hận nên mới nhiều chuyện phản kháng hôn sự như .

Trước khi tháo mũ phượng, Khánh Bình Ngụy Cẩm Dương, chỉ một câu hỏi cuối cùng: "Có Hàn Trọng Hoài quan hệ với Phúc vương ?"

Mấy ngày nay nàng vẫn luôn để ý đến quan hệ triều đình, mặc dù phụ tá của phụ nàng tan rã, nhưng vẫn nguyện ý phân tích thế cục với nàng .

Là do thế t.ử của Phúc vương nhắc tới hôn sự của nàng nên quan viên trong triều đình mới ép nàng tuân theo di nguyện của phụ vương.

Ngụy Cẩm Dương chần chờ một lát, gật đầu.

Tuy rằng Hàn Trọng Hoài rõ, nhưng bao giờ phủ nhận suy đoán của .

Mặc dù gật đầu, nhưng Ngụy Cẩm Dương bất luận suy đoán gì, chỉ : "Hàn Trọng Hoài cũng khác nhiều so với , chí hướng của chúng đều quyền, xen triều chính là bất do kỷ, mục tiêu của là tiến lên, mà là trở ."

"Toàn trở ?"

Khánh Bình mang theo trào phúng, "Đã vòng xoáy, thể trở ."

Nghe như , Khánh Bình chỉ cảm thấy Ngụy Cẩm Dương Hàn Trọng Hoài lừa gạt, Hàn Trọng Hoài lừa chí lớn, đó chiếm sự tín nhiệm của phụ vương nàng , nàng cùng Ngụy gia rời khỏi kinh thành, mà Hàn Trọng Hoài giống như là hy sinh phe Thái t.ử ủng hộ.

Cái gọi là tiện nghi còn khoe khoang, Hàn Trọng Hoài luôn luôn giả dối.

Mặc dù còn nhiều lời để , nhưng Khánh Bình thời khắc thể tiếp tục đề cập đến chuyện của Hàn Trọng Hoài nữa, nàng im lặng , cúi đầu kim văn váy, chờ động tác tiếp theo của Ngụy Cẩm Dương.

Chỉ là Ngụy Cẩm Dương tìm nút thắt quá mức cẩn thận, khiến cho Khánh Bình thời gian nhớ tới Hàn Trọng Hoài.

Nàng cũng chính kết với Hàn Trọng Hoài, là vì để cho phụ an tâm, để Ngụy Cẩm Dương hối hận .

Nàng chỉ , từ ngày đó gặp qua ngoài cửa sổ, khi Hàn Trọng Hoài hôn Ngọc Đào, lúc nào trong đầu nàng cũng hiện lên một màn .

Ngón tay tái nhợt xương khớp rõ ràng giống như trân bảo mà nâng mặt nàng lên, ngũ quan thâm thúy dần dần tới gần, đôi môi đỏ thẫm báo hiệu một nụ hôn triền miên ấm áp.

Khánh Bình đang nghĩ, nụ hôn của Ngụy Cẩm Dương đ.á.n.h tới.

 

 

Loading...