Kiều Mị: Thông Phòng Vừa Kiều Vừa Mị - Chương 72

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:03:25
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Hàn Trọng Hoài vội trở về kinh thành, thật đúng là trở về kinh thành, an an ở bên cạnh Ngọc Đào.

Ba bữa cơm tự lo, chạy đến chỗ ở của Ngọc Đào để ăn nhờ.

Vốn dĩ Ngọc Đào tưởng rằng khi đến, cho dù nàng đe dọa bao lực thì ít nhất cũng sẽ nhốt trong phòng ba ngày xuống giường .

Trên thực tế thì quả thật mỗi buổi sáng chân đều mềm nhũn xuống giường, nhưng sáng sớm Hàn Trọng Hoài lễ phép rời , một bộ dáng dính lấy nàng, nàng mau cố gắng sự nghiệp của chính , khiến cho nàng chỉ thể khập khiễng mở cửa tiệm.

"Rốt cuộc đang suy nghĩ cái gì?"

Đối với bên ngoài Ngọc Đào vẫn ngụy trang, da thịt vàng ố, hiện tại bởi vì khẩn trương cùng lao động quá độ ban đêm, mắt thêm một vòng bóng đen, hơn nữa bộ dáng ngụy trang càng trở nên khó coi.

Vốn dĩ nàng còn dựa việc bán son phấn, coi là chiêu bài sống, từng chút một tẩy trắng bản , lộ tướng mạo của , đồng thời thuận tiện đ.á.n.h bóng tên tuổi của cửa tiệm, ai Hàn Trọng Hoài đến phá hủy kế hoạch của nàng.

Dựa quầy, Ngọc Đào Hàn Trọng Hoài đang ở tầng hai của t.ửu lâu đối diện, từ suy đoán gì đến nhàm chán như .

Vốn dĩ gian t.ửu lâu đóng nửa kín nửa mở, đầu tiên là thấy Trần Hổ bận rộn . Đợi đến khi Hàn Trọng Hoài lên lầu hai, nàng mới phát hiện cửa sổ tầng hai phá hủy, chỉ còn hàng rào trơ trụi, Hàn Trọng Hoài cũng cần mành che gió, bàn uống nàng.

Mà ở góc độ của nàng cũng vặn thể thấy .

Mỗi ngày cũng chuyện gì khác, nàng mở cửa tiệm thì đối diện, giống như công việc duy nhất của chằm chằm nàng.

Nếu như nàng ngụy trang thành bộ dáng xí thì còn thể , nhưng bộ dáng hiện tại của nàng như thì còn cái gì.

Ngọc Đào cúi đầu, tự hỏi nên t.r.a t.ấ.n , dùng miếng vải quấn quanh n.g.ự.c .

Nghĩ đến cảm giác thịt ép cùng một chỗ, cuối cùng nàng vẫn buông tha, xét theo trạng thái "bệnh nặng" hiện tại của Hàn Trọng Hoài, nếu nàng bọc , chỉ sợ càng lợi hại, thuận đường còn một lý do chính đáng để suy nghĩ vì nàng thu nhỏ .

"Phu nhân, đây là đại nhân bảo đưa tới đây."

Trên tay Đại Hoa cầm hộp đựng gỗ lim chạm khắc hoa văn, đặt hộp lên quầy, mở nắp đậy , điểm tâm bên trong là bánh khoai lang xanh, ngoại trừ điểm tâm, còn năm món một canh, mỗi món ăn đều vô cùng tinh xảo, đều là những món nàng thường ăn khi còn ở kinh thành, giống như món mà đầu bếp của t.ửu lâu ở đây thể .

Ngọc Đào nếm một ngụm, lập tức xác định Hàn Trọng Hoài đem đầu bếp ở kinh thành gọi tới.

"Phí công, cho rằng thể ở chỗ thêm mấy ngày." Là dựa lưng bóng râm để hóng mát? Nghe ý tứ từ lời lúc của , Phúc vương giống như phụ từ ái gì, nhi t.ử giá trị lợi dụng mới thể coi trọng, nếu là như , cũng khả năng là Phúc vương cảm thấy Hàn Trọng Hoài chịu áp lực quá lớn, vì mới cho một kỳ nghỉ xuân nhàn nhã ở thời điểm mấu chốt .

Nghĩ nghĩ, Ngọc Đào ngước mắt lên Hàn Trọng Hoài, tiên thấy một đám xem náo nhiệt đang vây quanh cửa.

Từ khi Hàn Trọng Hoài phá cửa sổ lầu hai, mỗi ngày đều ít chạy đến xem náo nhiệt, công t.ử ca tiền từ nơi khác đến coi trọng quả phụ xí, sự tích bịa thành mấy câu chuyện xưa lưu truyền phố.

Nhờ phúc của mấy câu chuyện mà nàng kéo một đám chạy đến con phố , chỉ là nàng trong cửa tiệm, cũng ít câu "Cũng chỉ như ."

Nàng cũng chỉ như , việc gì thì chạy đến cửa tiệm của nàng để gì.

Những nữ nhân rõ ràng đời cũng nhất định việc dựa nam nhân giàu, nàng lớn lên như mà vẫn thể cho nam nhân tuấn tình cảm đặc biệt, thể thấy năng lực của nàng ưu tú cỡ nào, bọn họ chỉ trợn trắng mắt chằm chằm khuôn mặt nàng mà suy nghĩ sâu xa đến vấn đề kỹ thuật.

"Phu nhân, nô tỳ thể nhận đồ ăn ?"

Thấy Ngọc Đào ăn đồ ăn, Đại Hoa xác định hỏi. Hộp thức ăn là Trần Hổ đưa cho nàng , là đại nhân sai chuẩn cho phu nhân, vốn dĩ nàng lòng tin đối với trù nghệ của , vì liền cầm lấy hộp thức ăn.

Nguyên bản nàng còn sợ phu nhân mất hứng vì cầm đồ của bọn họ mang đến đây.

"Đồ ăn thì gì sai, càng tiết kiệm bạc cho chúng ."

Hộp đồ ăn mặt Ngọc Đào rõ ràng là đồ dùng của nhà phú quý, đám xem náo nhiệt lập tức nghĩ đến đồ ăn là do quý công t.ử tặng, lòng màu sắc thức ăn, một đám bộ trong cửa tiệm mua đồ.

"Phí cửa là một đồng tiền, tự giác đặt ở trong bình ."

Không ai thích thời điểm đang ăn cơm, duỗi cổ bát của .

Ngọc Đào ngước mắt bạc, những lập tức dừng bước.

"Nào buôn bán như , cho tới bây giờ từng qua cửa tiệm còn thu bạc!"

" , bà chủ ngươi nghèo đến điên !?"

Ngọc Đào liếc mắt qua: "Các ngươi là đến mua đồ ? Nhìn một con khỉ còn thưởng tiền, là một sống sờ sờ, một đồng của các cũng quá đáng."

"Nào ai ăn như ..."

"Sao ngươi chúng mua, ngươi như chúng mới thèm chiếu cố đến cửa tiệm của ngươi..."

Đám rộn ràng nhốn nháo, còn xúi giục cửa hàng mà cần trả tiền, nhưng ầm ĩ một lát thì an tĩnh , bởi vì Ngọc Đào mở miệng cái gì, mà là bọn Trần Hổ động tĩnh bên , đến cửa tiệm dùng bội đao đẩy đẩy bọn họ.

Xoẹt——

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kieu-mi-thong-phong-vua-kieu-vua-mi/chuong-72.html.]

Lưỡi đao lướt qua vỏ đao, tất cả đồng loạt lui về phía vài bước.

Đám tản bốn phía, đám Trần Hổ một lời rời khỏi cửa tiệm, mà đám Người Trần Hổ , cũng ai dám cửa tiệm nữa.

Ngọc Đào mơ hồ vài tiếng, cái gì mà quý công t.ử bệnh thích phụ nhân đanh đá, nàng thể thấy thì đương nhiên lỗ tai của đám Trần Hổ cũng thể , ba ba vài tiếng vỗ tay vang dội, Ngọc Đào mà cảm thấy đặc biệt thoải mái.

Sống trong xã hội phong kiến lâu ngày nên dễ dàng tha hóa, hiện tại nàng vô cùng trầm mê loại cảm giác thể nghiền áp khác như .

Ăn xong đồ ăn, thấy khi đám Người Trần Hổ phát uy, ai dám cửa tiệm nữa, Ngọc Đào dứt khoát để Đại Hoa đóng cửa .

"Phu nhân, chúng đóng cửa ?"

Mấy ngày nay mặc dù mưa gió nhưng cửa tiệm vẫn luôn mở cả ngày, đột nhiên hôm nay đóng cửa sớm như , Đại Hoa nhất thời chút quen.

"Trở về ngủ."

Ngọc Đào thu dọn đồ đạc xong, "Chúng mở cửa tiệm là vì tự do tự tại, hiện tại khách nhân tới cửa, cũng chằm chằm tự do, vì thể về nhà ."

Đại Hoa thì vụng trộm t.ửu lâu một cái, mấy ngày nay nàng còn tưởng rằng phu nhân cùng đại nhân đang chơi trò chơi gì, hiện tại ý tứ của phu nhân, đại nhân như nàng cũng mất hứng, còn cảm thấy tự do ?

Ngọc Đào , đương nhiên Hàn Trọng Hoài cũng sẽ tiếp tục ở t.ửu lâu.

Hắn xuống lầu cách chỗ Ngọc Đào bảy tám bước, nhanh chậm cất bước giẫm lên mặt đất nàng qua.

Hai cứ như đường là một phong cảnh.

So với hình tượng quý công t.ử tiền nhàn rỗi của Hàn Trọng Hoài, Ngọc Đào thật sự là quá lạnh lùng.

mà cũng chậm rãi chú ý tới vẻ mặt thản nhiên tự nhiên của Ngọc Đào, nếu là đổi là một quả phụ khác, bất kể là bộ dáng xuất sắc, là bình thường. Gặp chuyện như nếu ngượng ngùng e ngại, thì chính là khó nén vui mừng, nhưng Ngọc Đào biểu tình gì đặc biệt, phảng phất như nam nhân tuấn theo phía nàng là chuyện đương nhiên, đáng để nàng lộ biểu tình đặc biệt gì.

Một đường trở về chỗ ở, Ngọc Đào liền thật sự lên giường , chỉ là bao lâu Hàn Trọng Hoài tới cửa.

Ngọc Đào Hàn Trọng Hoài từ lên , khỏi cảm thấy khuôn mặt của thật , từ góc độ nàng chỉ thấy đường cong xinh của chiếc cằm, một chút thịt thừa cũng thấy.

"Đại nhân, ngài đây là tới thưởng thức ngủ?"

Ngọc Đào quét mắt lướt qua cửa sổ, ý đồ nhắc nhở Hàn Trọng Hoài trời còn tối.

Mấy ngày nay Hàn Trọng Hoài mặc áo choàng đỏ thẫm như ngày đầu tiên, nhưng màu sắc của xiêm y đều phần sặc sỡ, hoa văn thêu phía chính là chỉ vàng, càng khiến cho môi hồng răng trắng, lúc mím môi lời nào cảm giác ngoan ngoãn.

"Nếu mở cửa tiệm, chúng ngoài một chút."

"Đi một chút?" Ngọc Đào chớp chớp mắt, "Không là chúng trở về ?"

Từ cửa tiệm đến chỗ ở của nàng, ít nhất cũng hết nửa thời gian nén hương.

Ngọc Đào giả bộ hồ đồ cự tuyệt Hàn Trọng Hoài, nhưng Hàn Trọng Hoài cũng dễ dàng bỏ qua.

Hắn cúi đầu xuống, đột nhiên xuống phía , mái tóc lộ hương lạnh rơi mặt Ngọc Đào, nàng theo bản năng nhắm c.h.ặ.t mắt, khi mở mắt khuôn mặt của Hàn Trọng Hoài gần trong gang tấc.

Bốn mắt , hai mắt Hàn Trọng Hoài híp , tràn ngập t*nh d*c, thiếu chút nữa Ngọc Đào nhắm mắt , đó mới phát hiện Hàn Trọng Hoài chỉ nhấp môi, mặc dù hô hấp di chuyển da thịt nàng, môi cũng chân chính hôn nàng.

Chỉ là cho dù hôn, nhưng ở mí mắt của , nàng cũng một loại cảm giác hôn khắp .

Ngọc Đào lộn : "Đi đây?"

Nàng dậy ngang qua gương đồng, lúc mới phản ứng bản còn đem ngụy trang mặt tháo xuống, cái khỏi cho nàng cảm thấy khẩu vị của Hàn Trọng Hoài chút nặng, đối với khuôn mặt của nàng mà ban ngày cũng thể phóng thích hormone để câu dẫn nàng.

"Ở gần đây."

Nếu ở gần đây Ngọc Đào chỉ khoác thêm một chiếc áo nửa cũ, đẩy cửa bên cửa chờ Hàn Trọng Hoài.

Lăng la tơ lụa Hàn Trọng Hoài cũng một chút nếp gấp nào, hai cùng một chỗ, nàng giống như nha của .

mà quả thật nàng chính là nha của .

Chỉ là gặp mặt, nàng tự xưng là nô tỳ nữa, Hàn Trọng Hoài cũng vì thế mà khiển trách nàng cái gì.

Đầu giờ chiều là thời điểm đường phố ít nhất, ăn xong bữa trưa, nên việc thì việc, cần việc thì đều ở nhà ngủ trưa.

Đi đường lớn yên tĩnh, ngược so với lúc trở về còn thoải mái hơn.

Chỗ ở của Ngọc Đào cách sông xa, hai dọc theo bờ sông, Hàn Trọng Hoài bên cạnh Ngọc Đào, mỗi một bước đều vặn ngăn trở gió cho nàng. "Đại nhân. chúng trở về ."

Bước chân Ngọc Đào dừng , về phía thuyền mặt nước, trở về mà nàng hiển nhiên chỗ ở, mà là trở về kinh thành.

Lông mi Hàn Trọng Hoài khẽ run, chiếc thuyền phiêu diêu mặt nước mà chỉ sóng mắt đang nhộn nhạo trong mắt Ngọc Đào: "Nàng sợ?"

 

 

Loading...