Kiều Mị: Thông Phòng Vừa Kiều Vừa Mị - Chương 71: Nàng chướng mắt hắn
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:03:24
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngọc Đào tỉnh sờ bên cạnh, đầu tiên là may mắn chỉ một giấc mộng xuân kinh khủng, đó liền ngửi thấy hương vị ái nồng đậm thể nồng đậm hơn.
Bình thường nàng ngửi mùi , nhưng mỗi trải qua với Hàn Trọng Hoài, ngoại trừ mùi hương lạnh lẽo nồng đậm, nàng còn thể ngửi hương ngọt xen lẫn trong đó.
Rõ ràng là mùi hương hỗn hợp của hai bọn họ.
Mùi nồng nặc như , Ngọc Đào cũng đây chắc chắn là mơ, hai tròng mắt dại , thở thoi thóp mà đỉnh giường.
"Phu nhân..."
Đại Hoa vô cùng ngoan ngoãn, ngày thường tuyệt đối sẽ quấy rầy Ngọc Đào ngủ, nhưng lúc trực tiếp đẩy cửa , vẻ mặt kinh hoảng.
mà kinh hoảng của Đại Hoa đụng sống còn gì luyến tiếc của Ngọc Đào, lập tức chuyển hóa thành đau lòng: "Có phu nhân ?"
, cả đêm, còn lăn qua lộn nữa.
"Vậy nô tỳ mở cửa đưa bọn họ đây ?"
Nghe thấy cửa, Ngọc Đào áp lực, đêm qua chỗ sâu hơn cũng , hiện tại xổm ở cửa lớn chờ cái gì .
"Bọn họ ?"
" , nô tỳ tỉnh thấy ngoài cửa tiếng động, đó mở cửa liền thấy đại nhân cùng thị vệ ở bên ngoài, nga, mặt đất còn đặt mấy cái rương, Trần thị vệ là lễ vật bái phỏng."
Đương nhiên nàng sẽ tịch thu lễ vật, nhưng nếu trực tiếp đóng cửa , bây giờ chỉ cần nhớ đến cảnh nàng trực tiếp đóng cửa mặt Hàn Trọng Hoài, cánh tay của nàng còn đang run rẩy đến lợi hại.
"Phu nhân, đám đại nhân thế nhưng thật sự tìm tới," Đại Hoa ý đồ giãy dụa cuối cùng, khẩn trương vòng quanh trong phòng, "Bằng chúng chạy từ cửa sổ phía , đám đại nhân ở cửa , nhất định phát hiện ."
"Thôi bỏ , ngươi mở cửa ."
Hàn Trọng Hoài cũng dễ đối phó giống như Phí Y, hơn nữa đêm qua Hàn Trọng Hoài khác thường như , nàng theo bản năng cảm thấy e ngại, vì an tính mạng của , nàng cũng dám trái ý .
Trong nhà chỉ một gian chính sảnh nho nhỏ, Hàn Trọng Hoài dẫn theo vài đến khiến cho chính sảnh chật ních.
Ngọc Đào ở bên cửa, ánh mắt của Hàn Trọng Hoài, chân nên chôn trong phòng .
Dựa theo quy củ ngày thường, hẳn là khi thấy Hàn Trọng Hoài nàng nên quỳ xuống, ôm chân rống lên, thuộc lòng một bài tiểu luận nhận sai từ năm trăm chữ trở lên.
Nội dung của đoạn văn sẽ hướng về phía Khánh Bình, hướng về phía Phí Y, chủ yếu nổi bật nàng chỉ là một đóa hoa nhỏ yếu ớt.
gần đây nàng sống quá thoải mái, lòng tự trọng dần dần khôi phục, đầu gối cũng thể mềm xuống nữa.
Trong lúc nhất thời bầu khí liền giằng co.
Hai từ xa, vẻ mặt cả hai tự nhiên, nhưng xung quanh đều cảm thấy tự nhiên, giống như bọn họ đang quấy rầy cái gì đó.
Trần Hổ dẫn đầu rời , căn phòng chật chội lập tức rộng rãi hơn.
Chuyện cũng cho Ngọc Đào phát hiện một chuyện, tuấn chân chính cần khách phụ trợ, cho dù là đám Trần Hổ , chỉ còn một Hàn Trọng Hoài trong phòng, nhưng ánh sáng mỏng manh xuyên thấu qua cửa sổ cũng chỉ tụ tập ngũ quan thâm sâu của .
Ngọc Đào chớp chớp mắt, Hàn Trọng Hoài đang nàng như thế nào.
Khoảng thời gian nàng luôn trang điểm cho xí, lâu dùng gương mặt thật để gặp khác, nàng mới soi gương, đều da thịt như ngọc của là cho kinh diễm một phen.
Ngọc Đào vẫn luôn cất bước trong phòng, đợi đến khi Hàn Trọng Hoài giống như đủ mặt nàng, lúc tầm mắt mới dời xuống chân nàng.
Hai chân thẳng tắp thon dài, thành thật bày bên ngoài cánh cửa.
Hàn Trọng Hoài lên nhanh chậm tới mặt Ngọc Đào, ở gần mà đ.á.n.h giá, càng lộ vẻ ái .
"Mấy ngày nay đều tìm nàng, đầu tiên tìm Phí Y, vốn định giữ để xem nàng thấy thì như thế nào, thấy thì như thế nào, nhưng đường vẫn đem g**t ch*t, nàng trốn thoát, bởi vì nàng vẫn luôn ở chỗ của ."
Bình thường đều là Ngọc Đào đem tay Hàn Trọng Hoài đặt ở trong n.g.ự.c , hiện giờ Hàn Trọng Hoài nâng tay Ngọc Đào lên, để cho nàng chạm n.g.ự.c .
Tay chạm , tim đập vẫn bình tĩnh, nhưng dần dần liền dồn dập.
Ngọc Đào giật , hoài nghi Hàn Trọng Hoài là máy, ngay cả tốc độ tim đập cũng thể thiết lập.
Nàng nghĩ tới gặp Phí Y, đương nhiên nàng cùng Phí Y gì, dù cho lợi dụng Phí Y nhưng cũng đều là thông qua Đại Hoa truyền lời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kieu-mi-thong-phong-vua-kieu-vua-mi/chuong-71-nang-chuong-mat-han.html.]
Người như Phí Y, can đảm nhỏ, dù cũng là ám vệ của thái t.ử, nhưng vẫn luôn ở vị trí thấp, nhân cách tự ti, so với chủ động chiếm hữu gây phiền toái, càng hy vọng là nàng ném cành ô liu, mời ngủ với nàng.
Đương nhiên Ngọc Đào sẽ mời, chẳng qua nàng từng ngăn cản tin đồn bên ngoài, ngày đầu tiên nàng đến Phương huyện, ở gần đều mặc định Phí Y là phu quân của nàng.
Nàng cùng Phí Y gì, nhưng bên ngoài sẽ cho rằng như , đặc biệt là nam nhân, chỉ sợ những lời đồn liền cảm thấy nàng vì lợi dụng Phí Y, nên mới đem những thứ thể cho Phí Y đều cho Phí Y.
Ngọc Đào ngước mắt đôi mắt bình tĩnh của Hàn Trọng Hoài.
Hắn g.i.ế.c Phí Y, hiện giờ những lời , để cho nàng sờ n.g.ự.c .
Tuy rằng đắc ý vênh váo dễ dàng sẽ dễ dàng ngã vỡ đầu, nhưng Ngọc Đào cảm thấy hình như cần quỳ, hơn nữa còn thể đầu Hàn Trọng Hoài diễu võ dương oai.
Lúc cũng ít Hàn Trọng Hoài đối xử đặc biệt với nàng, nhưng bao giờ giống như , cho nàng cảm thấy đang chiếm hết ưu thế.
Nàng chuyện tình cảm nam nữ giống như một ván cờ, bởi vì thiên nhiên bất bình đẳng nên nàng bao giờ nghĩ tới chuyện sẽ đ.á.n.h cờ cùng với Hàn Trọng Hoài, nhưng nghĩ tới Hàn Trọng Hoài sẽ chủ động buông tha tất cả ưu thế, cho nàng , chỉ thích nàng mà còn nguyện ý thử ở góc độ của nàng mà tự hỏi.
Tay tim đập đến tê dại, Ngọc Đào buông lỏng tay: "Ngươi dẫn trở về kinh thành?"
"Ừm, chuyện ở kinh thành còn xử lý xong." Hàn Trọng Hoài dừng một chút, " hiện tại vội trở về."
"Hiện tại vội?"
Ngọc Đào chớp chớp mắt, tuy rằng nàng ở phố phường, mỗi ngày đều thể các loại tin tức về triều chính.
Cái gì mà thánh thượng gọi thái y, Kỳ vương đ.á.n.h thế t.ử của Phúc vương, thế t.ử của Kiến Vương Thánh thượng khen ngợi.
Hiện giờ kinh thành gió nổi mây bay thành như , cũng cần vội vàng trở về ?
"Không vội trở về, ngươi định như thế nào?"
"Ở nơi ."
Nói xong sợ Ngọc Đào hiểu lầm hổ mà chiếm chỗ ăn chỗ ở của nàng, giương ngón tay chỉ chỉ bên , "Ta bảo Trần Hổ mua tòa nhà cách vách."
Loại sân viện nhỏ , cách với hàng xóm cũng lớn, cũng chỉ là cách một bức tường.
Ngọc Đào tường, Hàn Trọng Hoài, tuy rằng Hàn Trọng Hoài trực tiếp chiếm lấy phòng nàng, nhưng nàng luôn cảm thấy buổi tối vẫn sẽ xuất hiện trong phòng nàng.
"Nghe nàng mua cửa tiệm ở chỗ , ?"
Ngọc Đào lắc đầu: "Ta còn ăn sáng."
"Vậy quấy rầy nữa."
Hàn Trọng Hoài cúi , lễ phép cho Ngọc Đào cảm thấy đụng quỷ, may mắn Hàn Trọng Hoài mấy bước xoay bắt lấy cổ tay nàng, ngón tay nóng rực, ánh mắt ám sắc phập phồng.
Như mới khiến cho Ngọc Đào cảm thấy sợ hãi vì gặp quỷ nữa.
"Phí Y, nàng chướng mắt ."
Ngọc Đào còn tưởng rằng cái gì, như , nàng gật đầu.
Gặp một nam nhân thể khống chế, thể phản kháng, gặp một thể khống chế, liền lập tức sinh tình cảm gả, đó là t.r.a t.ấ.n đến bệnh tâm thần.
Ngọc Đào gật đầu xong cũng gì nữa, thản nhiên tiếp nhận ánh mắt càng ngày càng thâm trầm của Hàn Trọng Hoài.
Ngón tay Hàn Trọng Hoài buông nửa giây, nhưng lập tức nắm c.h.ặ.t: "Nàng cái gì với ?"
Đây chính là nam nhân, cho dù đem tâm tư của nữ nhân thấu, nàng sẽ coi trọng nào đó, nhưng nội tâm vẫn giãy dụa như cũ, ở trong nội tâm trình diễn từng cảnh phim nhỏ.
"Hắn với ngươi rằng cái gì?"
Dựa theo tính cách của Phí Y, đại khái sẽ lời ho gì.
Cảm giác sức lực nắm cổ tay nàng của Hàn Trọng Hoài càng lúc càng lớn, Ngọc Đào nhận , "Ta cũng từng qua cái gì với , cũng một cùng gặp mặt, nếu cái gì, bất quá là kéo cùng c.h.ế.t với ."
Ngọc Đào xong, lập tức thấy tươi mặt Hàn Trọng Hoài nở rộ .
Tính tình của Hàn Trọng Hoài chút âm trầm, ngày thường , cho dù tựa tiếu phi tiếu mang theo trào phúng, thì chính là dã thú thỏa mãn chuyện t*nh d*c, mà hiện tại nụ che dấu sung sướng.
Giống như một nam nhân tuấn bình thường.