Kiều Mị: Thông Phòng Vừa Kiều Vừa Mị - Chương 7: Nha đầu lười biếng hay nghĩ chiêu trò

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:01:40
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Đêm đầu tiên ở Kỳ Lân viện, Ngọc Đào ngủ an , nhưng đêm đối với Hàn nhị thiếu gia mà là một đêm mười phần khó ngủ.

Hắn tốn mấy ngày công phu ở Phúc Hoa viện, ám chỉ Ngọc Đào bao nhiêu , vốn tưởng rằng nàng nghênh đón còn cự tuyệt, là vật trong lòng bàn tay của , ai chỉ rời khỏi bếp một hồi, đào tươi liền chắp cánh từ trong nồi bay .

Hơn nữa còn bay tới Kỳ Lân viện.

Nếu trong đại phòng ai chán ghét Hàn Trọng Hoài nhất, chắc chắn là Hàn nhị thiếu gia.

Hiện giờ Hàn đại phu nhân thể quan tâm đến Hàn Trọng Hoài, nhưng Hàn nhị thiếu gia vẫn còn nhớ rõ chịu bao nhiêu ủy khuất.

Đại ca chiếm vị trí đích trưởng, từ khi sinh nhà chú ý, mà đích t.ử như vốn cũng kém, nhưng hết tới khác Hàn Trọng Hoài đem kẹp ở nửa vời.

Tổ phụ tự đem Hàn Trọng Hoài dạy dỗ bên , đối với trưởng tôn là đại ca ngày thường cũng sẽ hỏi thêm vài câu, mà kẹp ở giữa, địa vị hổ, rõ ràng là con của vợ cả nhưng nhận đãi ngộ xa xa bằng thứ t.ử.

Sau đó càng ngày Hàn Trọng Hoài càng bản lĩnh, càng vững vàng đè bẹp một cái đầu, đem đè đến thở nổi.

Hàn Trọng Hoài phế chân cao hứng hơn bất cứ ai, nhân cơ hội tìm mặt mũi từng mất, nhưng thuộc hạ cũ của Hàn Trọng Hoài vẫn nuôi dưỡng như cũ, căn bản cơ hội chế nhạo Hàn Trọng Hoài.

Cho nên ân oán lúc của hai vẫn chấm dứt, hiện giờ thêm một mối thù đoạt .

Nghĩ nghĩ , trong mắt Hàn nhị thiếu gia mang theo vài phần hận ý.

Nhị thiếu phu nhân ánh mắt của cho trong lòng khó chịu: "Tướng công, ngươi còn luyến tiếc nha đầu ?"

Mấy ngày nay Hàn nhị thiếu gia đến Phúc Hoa viện theo dõi là bởi vì nợ tiền c.ờ b.ạ.c ở bên ngoài, chủ nợ đem chuyện mặt Quốc công gia, Quốc công gia vẫn luôn chán ghét hài t.ử của tiền đồ, lúc liền giáo huấn Hàn Trọng Giác, phạt cấm túc chép gia huấn.

"Nha đầu cái gì, chỉ là kiên nhẫn ngươi quản như !"

Hàn Trọng Giác Quốc công gia giáo huấn, Hàn đại phu nhân trong tối ngoài sáng âm thầm oán tức phụ , Nhị thiếu phu nhân còn cách nào chỉ thể ước thúc Hàn Trọng Giác ngoan ngoãn chịu cấm túc cần chạy loạn, nghĩ tới Hàn Trọng Giác oán hận.

"Chàng cũng là mẫu bảo quản , quản quản hậu viện, để cho những nha đầu cơ hội trêu chọc , quấy nhiễu sách..."

Nhị thiếu gia thấy nàng đến ồn ào, kiên nhẫn mà nhíu mày: "Ta vẫn cái gì, ngươi cái gì, đang yên đang lành còn oán trách mẫu ."

Nghe thấy lời nước mắt của Nhị thiếu phu nhân càng nhịn , ngoài miệng , nhưng tất cả ý nghĩ trong lòng đều mặt, hiện tại há mồm nàng oán trách mẫu , cũng sợ lời truyền đến lỗ tai Hàn đại phu nhân sẽ khiến cho nàng khó.

Bộ dạng của Nhị thiếu phu nhân kém, mũi quỳnh miệng nhỏ nhắn, mới cửa là bộ dáng ôn nhu như nước, cho Hàn nhị thiếu gia yêu thương một hồi lâu, nhưng mà lâu ngày ăn món khác, Nhị thiếu phu nhân ngày ngày sầu lo, tuổi tác lớn hài t.ử cũng , lông mày cũng nếp gấp.

"Ta oán mẫu chỗ nào, chỉ với rằng mẫu thích vẫn luôn nhét thêm hậu viện."

"Sao mẫu thích khai chi tán diệp cho Hàn gia, Thu Hồng, Liễu Lục vẫn là bà cho ."

Hàn nhị thiếu gia cãi chày cãi cối, Nhị thiếu phu nhân xem như hiểu rõ, mặt chỉ lúc hỏi nàng bạc mới thể ôn nhu, ngày thường sẽ một câu từ trong miệng .

Khăn thêu của Nhị thiếu phu nhân ướt một nửa: "Nếu thích nha đầu như , đoạt với của , cái gì cũng thấy thấy."

Nhị thiếu phu nhân xong tức giận xoay , nghĩ tới đầu Hàn nhị thiếu gia thật sự rời khỏi phòng của nàng , bởi vì chuyện mà Nhị thiếu phu nhân ngừng rơi lệ.

"Thiếu phu nhân, cùng thiếu gia cãi là tiện nghi cho những nữ nhân an phận ở hậu viện , hơn nữa nếu Nhị thiếu gia thật sự còn câu nha đầu xinh , thể ăn với chỗ đại phu nhân?!"

Ma ma bên cạnh Nhị thiếu phu nhân khuyên nhủ, cũng gả cho khác, mà vẫn còn nhiều tính tình của cô nương như .

"Nha đầu theo Tứ , thể nào?"

Trên mặt Nhị thiếu phu nhân vài phần sợ hãi, nàng quản Nhị thiếu gia, nhưng sợ Hàn đại phu nhân, bà bà thích gây phiền toái, từng câu một đều để ý.

"Lão nô vẻ mặt lúc rời của thiếu gia, giống như là buông xuống."

Thời điểm Hàn Nhị thiếu gia rời sắc mặt đỏ bừng lên, bộ dáng phẫn nộ khó thể tự kiềm chế, thật sự giống bộ dáng sẽ bỏ qua.

"Không chỉ là một nha đầu nhiều thịt hơn một chút , thật sự là điên ."

Thiếu phu nhân đập chén trong tay, nam nhân thích sờ thịt như , bằng nuôi một con heo ở đầu phòng.

Ngọc Đào thường xuyên nhớ thương nên che miệng mũi hắt một cái.

Cổ họng run lên, thịt mềm cũng đều run rẩy theo.

Cảm giác run rẩy, Ngọc Đào lập tức về phía Hàn Trọng Hoài, phát hiện đang nàng chằm chằm, cũng đang suy nghĩ cái gì.

Ngày đầu tiên đến Kỳ Lân viện, nàng lập tức biểu hiện thà ngủ nhảy, nhưng mà ngày hôm Hàn Trọng Hoài vẫn như cũ để cho nàng nhảy nhót, Hàn Trọng Hoài con nó sẽ là chân thể cử động, liền xem khác vận động .

Hắn rằng nếu như thể, nàng tình nguyện xe lăn .

Nàng đến Kỳ Lân viện là vì ở đây đổ mồ hôi, ai mồ hôi đổ càng dữ dội, tuy rằng thi thoảng sẽ đôi lúc lười biếng, nhưng tốc độ đổ mồ hôi của nàng cho bộ áo trong của nàng đều bỏ .

Cảm giác da thịt bởi vì mồ hôi mà dính nhớp, cả Ngọc Đào xuống, trực tiếp đem hai đoàn thịt đặt ở bên giường.

Áo ngoài màu hồng phấn bởi vì đè nặng mà càng bó sát , thịt đặt ở mép giường, giống như là thức ăn đựng trong đĩa chờ đến thưởng thức.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kieu-mi-thong-phong-vua-kieu-vua-mi/chuong-7-nha-dau-luoi-bieng-hay-nghi-chieu-tro.html.]

Ngọc Đào sớm động tác , khi xuyên sách bề ngoài của nàng đều phát triển tinh xảo, cánh tay tinh tế hơn ít, eo cũng ít một hai tấc.

Dưới loại tình huống , hình thể xinh nhưng thịt chống đỡ trọng lượng n.g.ự.c, nàng khả năng khom lưng để đường, cho nên thắt lưng thường mỏi chịu .

Tìm một chỗ thể buông xuống phần n.g.ự.c, nụ mặt Ngọc Đào cũng ngọt ngào hơn vài phần, mà vẻ mặt của Hàn Trọng Hoài, rõ ràng là ý kiến gì với hành vi của nàng.

Trên thực tế Hàn Trọng Hoài chỉ ý kiến mà còn cảm thấy cảnh tệ, đặc biệt là khi n.g.ự.c buông xuống, xương quai xanh trắng nõn lộ , mồ hôi trán nàng nhỏ giọt, rơi hõm cổ thật sâu, cho chờ mong bộ dáng tràn đầy hương đào cam lộ.

Ném một thỏi vàng trong đó, Hàn Trọng Hoài ngửi mùi hương tràn ngập trong phòng, lười biếng chống đỡ đầu: "Qua một lát nữa nhảy."

Nàng mệt mỏi nhảy đến chậm chạp, bước chân rơi mặt đất tiếng động, cũng cảm thấy thoải mái.

Ngươi con nó lát nữa mà nhảy.

Buổi tối ở Kỳ Lân viện ngủ thoải mái, nhưng ban ngày việc còn mệt mỏi hơn so với những đào quặng.

Ngọc Đào nhận lấy nguyên bảo, miệng nhếch lên: "Đại nhân, nô tỳ là thông phòng."

Thông phòng là lấy để ngủ, là lấy để nhảy.

Nghe Ngọc Đào , Hàn Trọng Hoài nghiêng mắt về phía nàng, mấy ngày nay xem như nàng yên tĩnh, đây là lúc hiếm hoi mà nàng mở miệng chuyện, hơn nữa còn dùng giọng điệu nhắc nhở .

"Như thế nào?"

Kỳ thật Ngọc Đào vẫn thích Kỳ Lân viện, Hàn Trọng Hoài hai nha bên , gác đêm cũng đến lượt nàng, ngày đầu tiên nàng đút cơm Trần Hổ ám chỉ, để cho nàng cần ôm nhiều việc.

Cho nên mỗi ngày nàng chỉ cần việc hơn hai canh giờ, nhưng là trong suốt hai canh giờ nàng vẫn luôn nhảy mãi...

Nàng nghĩ tới chuyện Hàn Trọng Hoài , nhưng cũng do nàng hại, nàng chính là một nha thông phòng, là một con thỏ, nàng là nguyên tắc, chân thể mở , nhưng thể lực thể tiêu hao quá độ.

"Nô tỳ cũng thỏ, thể nhảy mãi ."

Ngọc Đào xong, cầm bàn tay đang đặt bên giường Hàn Trọng Hoài, cầm lấy nó sờ về phía mặt .

"Thiếu gia xem, mặt nô tỳ ướt đẫm, một chút cũng xinh ."

Tay Hàn Trọng Hoài rơi mặt nàng, da thịt mềm mại khiến bàn tay ngứa ngáy mà nhéo nhéo.

Đối với hành động của Hàn Trọng Hoài, Ngọc Đào ý bài xích, ngược còn híp mắt cọ cọ tay .

Tay một tầng kén mỏng manh, cộng thêm nhiệt độ lạnh, ngày hè buồn ngủ lười biếng, cọ lên vô cùng thích ý.

Hàn Trọng Hoài Ngọc Đào híp mắt, ngón tay gãi gãi đầu lỗ tai của nàng, thể ngứa ngáy khiến cho Ngọc Đào co rút , thoáng né tránh.

Càng như Hàn Trọng Hoài càng cảm thấy thú vị, bắt nàng đó gãi gãi lỗ tai nàng.

Ngọc Đào cố gắng chống đỡ để Hàn Trọng Hoài gãi cho đủ, nhưng thật sự ngứa chịu , hơn nữa cái loại ngứa ngáy khó chịu, nàng nhịn mà trốn đông tránh tây.

"Ngứa."

Vành tai Ngọc Đào đỏ bừng, trông mong Hàn Trọng Hoài.

Hàn Trọng Hoài cúi đầu, ngón tay giật giật, vết chai mỏng như tay gãi lên vành tai đỏ như nhỏ m.á.u của nàng: "Ngứa như thế nào?"

Mặc dù ở chỗ Hàn Trọng Hoài mấy ngày nhưng đối thoại của hai ít đến đáng thương, Ngọc Đào nhớ kỹ lời Trần Hổ , an tĩnh an tĩnh.

Vốn dĩ nàng là lười động não suy nghĩ đề tài chuyện, ước gì cần mở miệng chuyện, cho nên trừ những lúc cần thiết, bình thường ở mặt Hàn Trọng Hoài nàng đều ngậm miệng.

Nghe thấy hỏi, Ngọc Đào ngước mắt chống con ngươi đen nhánh của , nếu đôi mắt của cảm thấy đồ vật thú vị, sẽ giống như là đêm tối yên lặng, mà lúc trong mắt một tầng ánh sáng, rõ ràng là thật sự tò mò nàng ngứa đến mức nào.

Ngọc Đào suy nghĩ một chút: "Giống như là con kiến bò ."

"Có vô con kiến bò qua ngươi?"

Hàn Trọng Hoài chống đầu đ.á.n.h giá da thịt trắng tuyết Ngọc Đào, cũng nếu kiến thật sự bò ở thì sẽ như thế nào.

sẽ càng thú vị hơn ?

Ngọc Đào: "..."

Cá mặn luôn nhạy bén với cảm giác nguy hiểm, Ngọc Đào chớp chớp mắt, kéo tay Hàn Trọng Hoài đặt ở n.g.ự.c , vẻ mặt vô tội: "Vừa nô tỳ đủ chính xác, nô tỳ chỉ thấy kiến bò cây, kiến bò qua... Thời điểm thiếu gia gãi lỗ tai của nô tỳ, trái tim nô tỳ lập tức thình thịch thình thịch nhảy dựng lên, nhảy đến nỗi trong lòng phát hoảng."

Trong lòng n.g.ự.c nam nhân chỉ bao trùm một lớp da thịt, nhưng che phủ trong lòng n.g.ự.c nữ nhân một lớp thịt mềm thật dày.

Bàn tay chạm một mảng lớn mềm mại, Hàn Trọng Hoài theo bản năng mà nắm một cái, cảm giác thịt cùng ngày thường qua sai biệt lắm, mềm nhũn mang theo một chút kiều nộn, cảm giác khác hẳn với bất cứ thứ gì từng chơi qua, nhéo một cái là hương đào đầy phòng.

Hương đào so với ngày thường nồng đậm hơn một chút, nhưng khó ngửi, là một loại hương đào đặc biệt.

Hàn Trọng Hoài ôm tinh thần thăm dò liên tục nhéo mấy , ngửi thấy mùi đào càng ngày càng nồng đậm, mắt hạnh của Ngọc Đào ửng đỏ, chính là đào tinh hóa thành ?

Chỉ là nếu đem nàng ném trong lò sưởi thì thể luyện một viên hương vĩnh hương , như cũng cần ngửi hương vị, còn cố sức để cho nàng nhảy dựng lên.

 

 

Loading...