Kiều Mị: Thông Phòng Vừa Kiều Vừa Mị - Chương 68: Chúng ta phải đi sao?
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:03:21
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trên đường trở về kinh Kỳ vương thích khách chặn g.i.ế.c. Bảy ngày , Kỳ vương xuất hiện ở kinh thành, giật phát hiện chẳng qua c.h.ế.t đường chỉ là thế của .
Kinh thành lập tức náo nhiệt lên, đường cái ngõ nhỏ đều đang thảo luận xem là ai ám sát Kỳ Vương.
Mà cũng , cũng thể tách rời khỏi hai chữ "Phúc" và "Kiến."
Lúc thế t.ử của Phúc vương và thế t.ử của Kiến Vương triệu đến kinh thành, vốn dĩ tưởng rằng sẽ chọn một con thừa tự cho Thái t.ử. ai mà còn chọn xong, thái t.ử qua đời.
Hiện giờ Hoàng Thượng gọi Kỳ vương đến kinh thành, cũng cảm thấy truyền ngôi vị hoàng đế cho t.ử càng hợp quy củ hơn so với truyền cho tôn t.ử .
Sau khi Kỳ vương đến kinh, tinh thần của hoàng thượng giống như cũng lên, khôi phục việc lâm triều, nhưng mà trải qua những chuyện lúc , thể cũng còn như nữa.
Kinh thành gió nổi mây bay, Ngọc Đào đường lớn của Dương Châu cũng thể vài câu thảo luận về triều chính.
Lại tiếp nếu một nhà của hoàng đế chỉ là một gia đình bình thường, chừng cuộc sống sẽ thoải mái hơn nhiều.
Hoàng thượng là bởi vì tình cảm với nguyên hoàng hậu nên mới yêu thích nhi t.ử của là thái t.ử, tất cả tâm tư đều đặt .
Mà Thái t.ử kế thừa sự thâm tình của cha , chỉ yêu Thái t.ử phi, cũng chỉ một nữ nhi duy nhất là Khánh Bình quận chúa, cho nên cũng nghĩ đến việc sinh nhi t.ử kế thừa ngôi vị hoàng đế.
Mặc dù ít Thái t.ử vì thương nên thể lưu con nối dõi, nhưng nàng vẫn nguyện ý đem tất cả suy nghĩ theo chiều hướng hơn một chút.
Nam nhân nghèo khổ ở phố chỉ cần một hai đồng tiền, ánh mắt liếc về phía nữ nhân đều sẽ lớn mật hơn ít, Thái t.ử cùng cha quyền thế tối cao vô thượng, nhưng đối với chuyện tình cảm đơn giản chân thành tha thiết.
"Đào cô, ngươi chuyện hăng say như , cũng gả cho vị Hàn đại nhân ?"
Bà chủ t.ửu lâu quen với Ngọc Đào mấy ngày nay, thấy nàng thực khách bộ dạng như đang suy tư cái gì đó thì trêu ghẹo.
Trong thời gian , ngoại trừ tin tức thúc cháu đoạt vị trong hoàng gia, còn một tin tức hồng phấn.
Khánh Bình quận chúa mà thái t.ử Triệu Dận để đang nháo từ hôn, đòi gả cho binh bộ thị lang Hàn Trọng Hoài.
Chuyện khỏi cho cân nhắc Hàn Trọng Hoài bao nhiêu tuấn tú.
"Ta ngược nguyện ý phu nhân nhà quan, chỉ sợ Hàn đại nhân ."
Ngọc Đào chỉ chỉ mặt , "Cho dù may mắn gặp ở nơi , nhưng nếu mắt mù, cùng cũng sẽ duyên phận phu thê."
Lão bản nương ha ha một tiếng, nàng hợp ý với Ngọc Đào, chính là bởi vì Ngọc Đào sảng khoái, thể đùa giỡn .
"Ngươi xem ngươi bậy cái gì , vốn dĩ ngươi cũng , khuôn mặt nhỏ nhắn mắt to, chỉ là làn da đen một chút, hơn nữa đôi khi thấy ngươi còn khá xinh ."
Lão bản nương cẩn thận quan sát gương mặt Ngọc Đào, thật Ngọc Đào lớn lên cũng là quá mức xinh , nhưng đôi khi cảm thấy kỳ quái, ngẫu nhiên sẽ thấy nàng ch.ói mắt, cảm thấy Ngọc Đào một loại mị hoặc nên lời.
Cái loại mị hoặc khác hẳn với vẻ của bình thường.
"Vậy thì hy vọng Hàn đại nhân thể thấy " đôi khi"."
Ngọc Đào sấp bên cạnh quầy, bên thảo luận đề tài ai hoàng đế, bên nàng bà nương nhà nào lẳng lơ, thừa dịp hán t.ử ở nhà thì vắt chân cửa nhà ném khăn tay.
"Ngươi định như thế nào, cũng ý định tìm một khác ?"
Hàn đại nhân là nhân vật như , đùa hai câu thì còn , nếu thật sự coi trọng các nàng, các nàng cũng dám , "Nếu nhà chồng ngươi đuổi ngươi ngoài, ngươi cũng nên nhanh ch.óng tìm một khác, dù cũng hài t.ử, ngươi vì Trần gia mà thủ tiết, chỉ sợ nghĩ rằng ngươi đang đ.á.n.h chủ ý gì đó."
Ngọc Đào tự đặt cho một phân là góa phụ, trượng phụ c.h.ế.t, nhà chồng đuổi khỏi cửa, mà bởi vì nhà đẻ cách xa cho nên chỉ thể đến trong thành nương tựa thích.
Tất nhiên vặn dọn chỗ khác.
"Hắn còn tới ba năm, hơn nữa đối với thật sự , nếu nhớ thì sớm tìm về nhà đẻ, mà là đến nơi để nương tựa."
Vẻ mặt Ngọc Đào bi thương, rõ ràng là nhớ tới chuyện thương tâm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kieu-mi-thong-phong-vua-kieu-vua-mi/chuong-68-chung-ta-phai-di-sao.html.]
Cô nương xuất giá qua, trở về nhà đẻ thể cái gì , chừng ở bao lâu ép tái giá.
Dương Nương thở dài một tiếng, đều nam t.ử đa tình, kỳ thực là do nữ t.ử chữ quá ít, bằng thế gian sẽ bao bài thơ si tình.
"Ta ngươi tâm địa mềm yếu, bỏ xuống liền tự sống qua ngày, ngươi xem trượng phu nhà lâu như , nhưng sống cũng ."
Mấy năm trượng phu của lão bản nương qua đời, nàng mang theo hai nhi t.ử sống qua ngày, cũng may là bà bà đối xử với nàng như nữ nhi, so với bà bà ác độc mà Ngọc Đào bịa đặt còn hơn vô .
"May mắn gặp Dương tỷ tỷ ở chỗ , bằng thật sự bây giờ."
Ngọc Đào kéo cánh tay Dương Nương, cũng may nàng là may mắn, ngay cả ông trời cũng đều giúp nàng.
Sau khi phận mới, nàng một đường đến thị trấn lớn hơn một chút ở giữa Dương Châu và kinh thành, vốn dĩ định đến am ni cô ni cô một đoạn thời gian, đem tình huống tìm hiểu rõ ràng, đó cân nhắc xem nên gì tiếp theo.
Ai đường gặp Dương nương. Lúc đó tiểu nhi t.ử của Dương nương lạc mất, nàng tìm kiếm khắp nơi, cũng may Ngọc Đào và Đại Hoa tìm , đó cũng kết thiện duyên.
Hơn nữa nàng mấy ngày gần đây hàng hóa trong tiệm của Dương nương thể nhập thêm về vì thiếu vốn, vì liền cho Dương nương mượn chút ngân lượng.
Tuy tài lộ bạch nhưng dù đây cũng là đầu tiên nàng tới đây, quen gì với những xung quanh, tiền xem như nàng dùng để tìm hiểu cảnh xung quanh.
Mấy ngày nay nàng và Đại Hoa đều ở t.ửu lâu, Ngọc Đào việc gì thì ở bên quầy chuyện nhàn rỗi, quen với xung quanh.
Ở t.ửu lâu đợi một hồi, Ngọc Đào thấy giờ cơm qua, trong cửa tiệm còn bao nhiêu khách nhân, vì liền ngoài tìm Đại Hoa.
Tạm thời thể ở chỗ của Dương Nương, nhưng dù vẫn tìm một chỗ cho riêng , trong thời gian ít nàng và Đại Hoa đều xem xét xung quanh, chỉ là nàng lười chân dễ đau xót, cho nên phần lớn đều là Đại Hoa ngoài dạo chơi.
Ngọc Đào cần tốn sức tìm thấy Đại Hoa, thấy nàng đang sững sờ, gõ trán nàng một cái.
"Đây là , là do thấy nam nhân tuấn gì đó nên mới đem ngươi mê thành như ?"
"Không tuấn..." Đại Hoa theo bản năng phản bác, chợt nhíu c.h.ặ.t mày , "Phu nhân, hình như thấy Trần thị vệ."
Tươi mặt Ngọc Đào dừng , nghiêng mắt về phía chung quanh, đường phố nhộn nhịp, đến như nước chảy, cho dù quen cũng là thể thấy rõ: "Nhìn thấy ở ?"
"Chính là , cưỡi ngựa, thấy cũng dám chạy, sợ phát giác nên xổm ở phía khác, đợi xa mới lên..."
Xác định chính để cho đối phương thấy nhưng Đại Hoa vẫn lo lắng: "Trên đời nhiều như , bộ dạng tương tự cũng kỳ quái, thể là do nô tỳ thấy nọ râu, mang theo đao cưỡi ngựa nên liền cảm thấy là Trần thị vệ, cũng thể là nô tỳ lầm."
Nàng ở chỗ ngẩn chính là cân nhắc xem lầm .
Trên thực tế nàng cũng thấy khuôn mặt chính diện, ngựa chạy nhanh, nàng ngẩng đầu sợ tới mức xổm xuống, ngay cả bóng lưng cũng gan .
"Phu nhân, chúng ?"
"Nếu bọn họ thật sự chúng ở nơi nên mới đến đây, bây giờ chúng rời chẳng khác nào tự chui đầu lưới."
Đại Hoa và Trần Hổ chung một mái hiên đ.á.n.h lâu như , Ngọc Đào cảm thấy khả năng nàng lầm cực nhỏ, ở chung với lâu, cần thấy khuôn mặt chính diện, chỉ riêng hình thể cảm giác là .
mặc cho nàng nghĩ như thế nào, cũng cảm thấy Hàn Trọng Hoài thể tìm chỗ , từ lấy manh mối?
Cũng thể là do khả năng tiên tri, nàng lừa Phí Y, lấy phận giả, trốn đến cái chỗ .
"Mấy ngày nay chúng cần ngoài dạo."
Ngọc Đào dặn dò một câu, ngửi thấy mùi gà hoa sen ven đường, để cho Đại Hoa mua một con đóng gói trở về, tùy tiện còn mua thêm chút hạt dẻ rang đường.
Nếu ngày mai sẽ c.h.ế.t, thì hôm nay càng sống .
*
Đèn l.ồ.ng thắng sáng lên, thuyền hoa kênh đào ngừng truyện tiếng vang vui vẻ, Hàn Trọng Hoài thèm để ý đến quy củ quan viên để tang cho thái t.ử, đầu đội hồng ngọc quan, mặc một bộ áo choàng đỏ bước lên thuyền, y bào tươi như lửa, giống như là chuyện vui lớn gì đó đáng để liều mạng đối đãi long trọng.