Kiều Mị: Thông Phòng Vừa Kiều Vừa Mị - Chương 67: Ta cảm thấy nam nhân thật ngu ngốc
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:03:20
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Đại nhân..."
Vẻ mặt Trần Hổ vẻ mặt tiều tụy, vội vàng tìm nên lâu cạo râu, xiêm y bùn đất dính đầy nhưng cũng chú ý đổi.
Ngoại trừ tiều tụy, khuôn mặt đều là áy náy.
Tìm lâu như nhưng vẫn tin tức của Ngọc Đào như cũ. Ám vệ của Thái t.ử cũng là nhân vật đơn giản, mà bọn họ cũng thể điều tra quá rõ ràng, Thánh Thượng bi thương quan tâm đến chuyện triều chính nhưng vẫn long vị, Thái t.ử c.h.ế.t, bọn họ liền điều tra thế lực ẩn nấp của phủ Thái t.ử, nếu phát hiện thì lẽ mạng cũng như mà .
"Không tìm thì tiếp tục tìm kiếm, nếu thấy t.h.i t.h.ể thì cũng cần tang mặt ."
"Thuộc hạ vô năng, đại nhân thứ tội."
Mấy ngày nay mỗi ngày đều đến mặt chủ t.ử phục mệnh, nhưng mỗi ngày đều mang theo tin tức, từ khi việc bên cạnh chủ t.ử tới nay, còn bao giờ thất bại như .
"Mấy ngày nay thể Khánh Bình sẽ phái khỏi phủ."
Hàn Trọng Hoài nhớ tới việc nếu Ngọc Đào c.h.ế.t thì chuyện sẽ kết thúc, khi đó trong mắt Khánh Bình hiện lên ý động.
Khánh Bình quận chúa nửa điên, lúc mà tốn nhiều công sức phái g.i.ế.c thì cũng quá mức bình thường.
Cho dù mật đạo phá nhưng cũng tuyệt đối khả năng thể cung cấp cho chủ t.ử một chút tin tức nào.
"Đi tìm, tìm thì sẽ đón nàng."
"Thuộc hạ nhất định sẽ đem phu nhân bình an trở về!"
Trần Hổ nặng nề dập đầu một cái, nếu tìm thấy Ngọc Đào, cũng chỉ thể bồi thường cái mạng .
*
Sau ngày mười lăm, mấy ngày nay Dương Châu vẫn luôn là trời nắng ch.ói chang, Đại Hoa lấy tất cả chăn đệm trong nhà mang giặt sạch đem phơi nắng dây.
Làm xong tất cả, trở về phòng thì thấy phu nhân thu dọn xong đồ đạc, nàng nhanh nhẹn xiêm y : "Phu nhân, chúng thật sự sẽ trốn đến nơi hẻo lánh ? Tìm một cái thâm sơn cùng cốc trốn mười ngày nửa tháng, nhất định Phí Y sẽ tìm chúng ."
"Càng là thâm sơn cùng cốc, nhiều càng nổi bật, ngược nếu ở trong trấn náo nhiệt, ai thể phát hiện nhiều ."
Ngọc Đào sang một bộ xiêm y bình thường, mặt bôi một tầng nước màu vàng.
Với nhan sắc của nàng, làn da trong suốt, dung mạo trực tiếp giảm ba phần, vẽ thêm đốm lấm tấm, dùng màu tối vẽ quanh môi, khóe miệng cũng vẽ bóng ma, miệng lập tức lớn lên một vòng, miệng cũng cảm giác lật ngoài.
"Vẫn là phu nhân suy nghĩ chu đáo … Phu nhân, giống như đổi thành một khác."
"Vậy ngươi nhớ rõ bộ dáng hiện tại của , đừng để đến lúc đó nhận nhầm chạy theo khác."
Đại Hoa thật sự kỹ bộ dáng của Ngọc Đào: "Nhìn kỹ vẫn nhận là phu nhân, chỉ là loại cảm giác nên lời."
Nghĩ đến bộ dáng lúc của phu nhân, loại tự nhiên cùng quái dị khó .
Tận dụng màu sắc và bóng ma, ngũ quan của Ngọc Đào đổi một vòng.
Cũng kỹ xảo trang điểm của nàng kinh đến mức nào, chỉ là vẻ ngoài càng tinh xảo thì càng chịu nổi việc thêm giảm bớt cái gì.
Cho dù là tròng mắt đen vẫn lớn, nhưng đặt khuôn mặt sẽ cảm thấy đôi mắt to như dễ .
Ngọc Đào cũng dịch dung một phen mặt Đại Hoa, cảm thấy sai biệt lắm: "Chúng thôi, từ nay về chúng sống như thế nào thì sống như thế , kiếm bạc chúng tự tiêu, cần cho khác."
Câu cuối cùng Đại Hoa để ý, nàng còn cảm thấy Phí Y xem như là một đáng tin cậy, đó phu nhân cùng nàng phân tích, Phí Y ăn của các nàng uống của các nàng, còn uy h**p tính mạng của các nàng, đặc biệt là còn mơ ước đến phu nhân, điểm phá lệ vẻ hổ.
" phu nhân, chúng thật sự mang theo gì ? Mấy thứ đều là do chúng bỏ tiền mua..."
Đại Hoa tất cả trong phòng thì vạn phần nỡ, mấy thứ mang , là tiện nghi cho Phí Y , "Chúng tiện mang theo, cầm nó để đưa cho nghèo cũng ."
"Cứ xem như mấy thứ là do chúng tự bỏ tiền mua."
Ngọc Đào an ủi Đại Hoa, khóe miệng đắc ý nhếch lên.
Khánh Bình quận chúa cho nàng cơ hội tự do , vì hồi báo cơ hội trời giáng , tuy rằng thời gian gần đây nàng so với còn nhiều hơn, nhưng đầu óc tích cực suy nghĩ tất cả chuyện.
Rời khỏi quả b.o.m Phí Y , chính là chuyện mà nàng suy nghĩ khi còn ở thuyền.
Sau khi đặt chân xuống, vẻ như nàng tiêu hết bạc của , cũng dùng hết ba trăm lượng của Khánh Bình quận chúa để mua nhà thuê cửa tiệm.
Trên thực tế, nhà là mua thật, nhưng tiền thuê cửa tiệm là do nàng thế chấp tòa nhà để mượn tiền.
Tòa nhà thể mượn bao nhiêu tiền nàng liền mượn bấy nhiêu, trừ bỏ trả tiền thuê cửa tiệm, còn nàng cầm nhập hàng, chậm rãi cũng thể trả tiền nợ.
Về phần thế chấp nơi đó, khi thế chấp còn thể mượn , hơn nữa bởi vì cửa tiệm của nàng ăn tệ, còn thể càng mượn càng nhiều.
Giai đoạn đầu nàng trả một ít bạc của , nhưng chậm rãi thu hồi , hơn nữa còn thể thu hồi cả vốn lẫn lãi.
Phí Y căn bản ăn, cũng chính là do giai đoạn nàng buôn bán nên hiện tại mới thể tiếp nhận thu chi cân đối bộ, nhưng mà theo thời gian trôi qua chính cũng nhận khuyết điểm của , cho nên khắp nơi kết giao bằng hữu, học cách ăn, cách nhập hàng hóa.
Lức chú ý của càng phân tán, các nàng càng nhiều cơ hội để chạy trốn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kieu-mi-thong-phong-vua-kieu-vua-mi/chuong-67-ta-cam-thay-nam-nhan-that-ngu-ngoc.html.]
Làm ăn thể duy trì, là bởi vì một khoản tiền vốn lưu động thể chuyển chuyển , nhưng hiện tại nàng rút tiền , phiền toái mà Phí Y gặp cũng sẽ ít.
Hắn tranh đương gia của nàng, lúc liền để cho gánh vác tất cả những việc mà một đương gia nên , đối mặt với đám đòi nợ .
"Phu nhân, cảm thấy nam nhân thật ngốc nha."
Mang theo phận mới lên thuyền, Đại Hoa cầm kẹo đường, nước chảy ngoài cửa sổ nhịn mà .
Mấy ngày nay nàng vẫn luôn sợ nếu Phí Y phát hiện thì bây giờ, nhưng nghĩ tới căn bản Phí Y phát hiện, giống như phu nhân tưởng tượng, những chuyện .
Tuy rằng nàng cảm thấy Phí Y ghê tởm, nhưng trong lòng sợ .
Bởi vì là thuộc hạ của quận chúa, tay đao, thể đem các nàng từ kinh thành mang đến Giang Nam, khuôn mặt lạnh lẽo tùy thời đều thể g.i.ế.c các nàng.
ai ngờ thông minh như , chỉ các nàng lừa dối, hơn nữa còn thể lời bên ngoài, mở rộng cửa tiệm càng lớn thì càng thể kiếm nhiều bạc hơn, tự thế chấp đồ đạc để mượn bạc, còn nhập một ít mặt hàng dễ bán.
"Cho dù là nào tiếp xúc với đồ mà hiểu thì đều sẽ ngớ ngẩn."
Ngọc Đào công bằng hơn nhiều, nàng cùng Đại Hoa nhạo Phí Y. Mặc dù là một cường giả lợi hại, nhưng xuất phát từ phong độ, nàng tôn trọng đối thủ, cho dù chỉ thông minh của đối thủ cùng nàng chênh lệch.
"Vậy lúc phu nhân những chuyện ?"
Ngọc Đào lắc đầu, ở hiện đại nàng chỉ là một nhân viên bình thường, một công việc mà công chúng cảm thấy con gái nên , nào thời gian khởi nghiệp.
Chỉ vì ước mơ của nàng là mở một cửa tiệm nhỏ bán đồ lặt vặt, mỗi ngày đều cá mặn chỉ việc nên thỉnh thoảng nàng sẽ xem một ít kinh nghiệm buôn bán của khác.
Ai lúc thể lợi dụng những kinh nghiệm , cứ như mà đưa Phí Y tròng.
"Đây là phu nhân cũng từng , nhưng chính là thông minh hơn Phí Y."
Nghĩ đến cái gì đó, Đại Hoa chớp chớp mắt, do dự , "Kỳ thật nô tỳ cảm thấy Khánh Bình quận chúa cũng lợi hại, nô tỳ cảm thấy đại nhân cùng Trần thị vệ thật lợi hại, nhưng hiện tại bọn họ vẫn tìm chúng ."
Vốn dĩ Đại Hoa còn coi Khánh Bình quận chúa là kẻ thù, nhưng phu nhân bày một bộ cần hận quận chúa, cảm tạ nàng chuyện , dần dà Đại Hoa cũng đổi suy nghĩ đối với quận chúa.
Giống như lời phu nhân , mặc kệ quận chúa đem các nàng bắt là ôm ý , nhưng chuyện mà nàng khiến cho phu nhân cao hứng.
"Đợi đến mười mấy năm nữa, cùng ngươi trở về thăm phụ mẫu ngươi."
Ngọc Đào gì vướng bận, cũng thể sống sót, chỉ sợ Đại Hoa sẽ nhớ nhà, mười mấy năm lẽ ngay cả tên nàng Hàn Trọng Hoài cũng nhớ rõ.
Tuy rằng nữ nhân xinh khó , nhưng ở vị trí của Hàn Trọng Hoài, nữ nhân tư sắc giống nàng là việc khó.
"Có trở về cũng cả."
Trước khi còn ở trạch viện, phu nhân để cho nàng mỗi ngày đều về nhà, khi nàng còn cảm thấy thuận tiện, nhưng chậm rãi kiến thức nhiều hơn, cũng nghĩ đến chuyện nhớ nhà nữa. Trở về nhà thì chính là ca ca, nàng còn cảm thấy ở bên cạnh phu nhân lâu, học cách xử xự của nha đầu, về thể gả cho một gia đình tồi, như cũng thể tự giúp đỡ gia đình.
Hiện tại nàng cảm thấy bạc mà phu nhân cho gia đình nàng sớm đủ mua nàng .
"Sau , hiện tại chúng nên suy nghĩ xem nên thế nào để thể lặng yên một tiếng động mà phát tài, mấy năm nay tiết kiệm đủ vốn, qua vài năm cũng cần vì tiền bạc mà phát sầu, mỗi ngày chỉ cần lo lắng xem cơm sáng ăn cái gì, cơm chiều ăn cái gì."
Khuôn mặt màu vàng bởi vì ánh mắt lóe sáng mà cả phát ánh sáng, Đại Hoa cảm thấy phu nhân nhà trở nên xinh , may mắn khoang thuyền , chú ý tới biến hóa của phu nhân nhà nàng.
*
Sau mấy trận tuyết lớn, vạn vật sống , khí hậu ấm lên.
Trong cung vẫn treo cờ tang khắp nơi, tính toán một chút cũng gần hai tháng hoàng đế lâm triều.
Hàn Trọng Hoài từ thư phòng , một nửa liền ngăn , vẻ mặt của Triệu Hằng Kiêu : "Hàn Trọng Hoài ngươi trở mặt nhận , gửi thư cho ngươi vài nhưng ngươi đều tránh mà gặp."
"Vì gặp ngươi?"
Hàn Trọng Hoài hỏi ngược , "Ta nợ tình cảm của ngươi."
Nghe Hàn Trọng Hoài , đột nhiên Triệu Hằng Kiêu há miệng nở nụ , chờ chính là lời : "Ngươi nhận là trưởng , chỉ thể tùy ngươi, hôm nay phụ vương đến kinh thành, ngươi gặp gặp?"
Hàn Trọng Hoài liếc mắt đắc ý mặt : "Khi nào tới?"
"Cái cần quan tâm, nếu ngươi gặp thì chờ thư của ." Tuy rằng chịu thiệt thòi ít ở tay Hàn Trọng Hoài, nhưng hiện giờ Hàn Trọng Hoài của phe Thái t.ử ủng hộ, lời của Binh bộ thượng thư cũng kém một thị lang như , nếu tin tức từ trong miệng Hàn Trọng Hoài, chỉ thể như chuyện gì xảy , từng bước lôi kéo quen với .
Thấy Hàn Trọng Hoài gật đầu, Triệu Hằng Kiêu tiếp tục mở miệng: "Nghe thông phòng của ngươi còn tìm , tay giúp ngươi , so với ngươi nghĩ, thực lực của phủ Phúc vương còn lợi hại hơn."
"Không cần, tin."
Giống như là hồi báo cho sự nhiệt tình của Triệu Hằng Kiêu, Hàn Trọng Hoài cho một tin tức, "Mấy ngày nay đều là quý phi hầu hạ bệ hạ, Kỳ vương khởi hành, đang đường hồi kinh."
"Kỳ vương? Hắn còn giáng chức thứ dân lưu đày..."
Kỳ vương là tiểu nhi t.ử Thánh thượng sủng ái nhất, bởi vì quá mức sủng ái nên khi mơ ước đến vị trí thái t.ử, mới Thánh thượng biếm thứ dân.
"Thánh thượng ưu thương quá độ, trừ bỏ Thái t.ử điện hạ, thích nhất chính là Kỳ vương."
Kỳ vương hồi kinh xem như là một chuyện thú vị, khóe miệng Hàn Trọng Hoài hàm chứa một nụ nhạt, xong rời , lúc nụ mặt mới thu hồi , nhưng khuôn mặt vẫn chút đổi, giống như là lạnh lùng giống như thiếu thứ gì đó cực kỳ trọng yếu, khiến cho trong ánh mắt trống rỗng một khối.