Kiều Mị: Thông Phòng Vừa Kiều Vừa Mị - Chương 65: Vĩnh viễn không cần phải gặp lại Hàn Trọng Hoài
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:03:18
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hai ngày thuyền dừng .
Sau khi xuống thuyền thấy cảnh sắc ồn ào bên ngoài, Ngọc Đào khỏi cảm thấy Khánh Bình quận chúa đúng là , vì tuyệt hậu hoạn, rõ ràng nàng thể trực tiếp g.i.ế.c nàng, nhưng nàng chỉ g.i.ế.c , mà còn đưa nàng đến một nơi mới, lấy phận mới để sinh sống.
Đặc biệt là mấy ngày nay thị vệ thuyền cũng coi các nàng là phạm nhân mà trông coi, thỉnh thoảng còn cho các nàng lên bờ nghỉ ngơi, giảm bớt choáng váng vì thuyền trong thời gian lâu.
Đương nhiên để cho các nàng lên bờ, cũng thể là bởi vì kiểm tra xem các nàng thể đưa tin cho khác hoặc là chạy trốn trở về kinh thành .
"Nơi là ba trăm lượng bạc, mặc cho ngươi sử dụng, chỉ là khi ngươi dùng xong, quận chúa sẽ cho ngươi nữa."
Ném bạc cho Đại Hoa, Phí Y chờ Ngọc Đào lựa chọn.
Kỳ thật Phí Y hiểu vì quận chúa bố thí thương hại một nha đầu hèn mọn, nếu cảm thấy chướng mắt thì trực tiếp g**t ch*t là .
Nhất định đưa đến Dương Châu, cho một khoản bạc, ở bên cạnh giám thị nàng trong vòng một năm, nếu nàng tiêu hết bạc trở về kinh thành thì g.i.ế.c nàng.
Theo , đây là lãng phí thời gian, cho nên đường còn cố ý thả Ngọc Đào lên bờ vài , nghĩ rằng nếu như nàng truyền thư đường, lúc thể lập tức g.i.ế.c nàng, cần thuyền đến đích cũng thể trở về đường cũ.
Ai Ngọc Đào và nha đầu nông thôn thành thật, nhiều nhất chính là thấy đồ chơi mới mẻ thì hỏi thăm giá tiền mua một chút, căn bản ý tứ truyền tin đến kinh thành.
Hắn đều hoài nghi là bắt nhầm , đây thật sự là thông phòng thiên kiều bách sủng chịu nổi một chút ủy khuất của Hàn Trọng Hoài ?
"Trước tiên tìm một nơi an để ở ."
Nhìn ba trăm lượng, lông mày Ngọc Đào nhíu , cũng giá nhà ở nơi bao nhiêu, đủ mua một gian để ở .
mà may mắn khi thể kiếm tiền từ chỗ Hàn Trọng Hoài, nàng liền ở trong nhà ngoài, trâm cùng ngọc bội cũng ít mang theo, trong hà bao còn đặt ít ngân phiếu.
Nàng cũng nghĩ tới một ngày sẽ bắt nàng , cho nàng cơ hội mở một cuộc sống mới, đơn thuần chỉ là cảm thấy mấy thứ mang theo cảm giác thỏa mãn, nghĩ tới hiện tại tác dụng.
Phí Y chú ý tới nàng thì nhíu mày: "Bây giờ chỉ sợ là ngươi vô cùng trở về kinh thành. Ta Hàn đại nhân sủng ngươi, chỉ tốn vạn kim ở ngươi."
"Mấy ngàn lượng thể , nhưng vạn kim cũng quá khoa trương." Ngọc Đào tủm tỉm khoát tay áo.
Phí Y sửng sốt, vốn dĩ tưởng rằng Ngọc Đào xong, cho dù lộ ánh mắt nhớ nhung kinh thành thì ít nhất cũng hoảng sợ vì thăm dò.
nghĩ tới Ngọc Đào bộ dáng như là quen với , mặt mày mỉm đối phó với lời của .
Một đôi mắt đang , cực kỳ giống như đang chờ tiếp tục mở miệng chuyện phiếm với nàng.
Phí Y ho một tiếng, nghiêm mặt: "Ngươi định thế nào, nếu nhanh ch.óng tìm một nơi ở tạm, chỉ sợ tối nay sẽ ngủ ở ngoài đường."
Nói xong, Phí Y chờ mong Ngọc Đào tìm t.ửu lâu đắt nhất trong trấn, đối với bách tính bình dân ba trăm lượng là ít, nhưng dùng để ở khách đ**m đắt nhất, hơn nữa còn ăn uống ngày thường, phỏng chừng nửa tháng là thể tiêu hao sạch sẽ.
Đợi đến khi Ngọc Đào bạc, thể g.i.ế.c trở về kinh thành phục mệnh.
"Đa tạ Phí thị vệ nhắc nhở, hiện tại chuyện ưu tiên hàng đầu chính là tìm chỗ ở."
Tuy như nhưng Ngọc Đào sắc trời một chút, cùng Đại Hoa nhanh chậm hỏi thăm tình hình của trấn nhỏ .
Phí Y cũng nhúng tay những thứ , chỉ là thấy Ngọc Đào cũng hỏi thăm khách đ**m thoải mái gì, mà là khắp nơi thăm dò nha đầu bà t.ử đáng tin cậy, tìm hiểu giá cả của phòng ốc khắp đông tây nam bắc trong trấn, tính xem nên dùng ba trăm lượng bạc như thế nào, đó cái gì mà buôn bán nhỏ, lúc mới cảm thấy kinh ngạc.
Nàng chỉ bài xích khi ném đến nơi , thậm chí còn cảm thấy hưng phấn khi sống ở đây, hai mắt đều lóe sáng.
Lại tiếp, từ lúc lên thuyền cũng từng nàng qua một câu Hàn Trọng Hoài.
Đây rốt cuộc là bởi vì sợ lời của quận chúa, là bởi vì trong lòng nàng Hàn Trọng Hoài quan trọng như ?
Lúc khi Hàn Trọng Hoài ôm nàng xông thôn trang cũng mặt ở đó, tận mắt chứng kiến bộ dáng lo lắng của Hàn Trọng Hoài, chẳng lẽ tất cả tình cảm đều là diễn trò?
Nghĩ , thấy biểu tình của Hàn Trọng Hoài, từng thấy nàng, ai rốt cuộc giữa nàng và Hàn Trọng Hoài là chuyện gì xảy .
*
Trong phòng tiếng của Khánh Bình quận chúa vang lên trong chốc lát, cuối cùng tiếng ho khan dồn dập của Triệu Dận cắt đứt.
Triệu Dận ho một cái liền nhịn , khăn tay màu vàng che môi, chỉ chốc lát màu đỏ thẫm lộ khăn tay.
"Phụ vương, là nữ nhi sai , nữ nhi nên trái lời … Thái y, truyền thái y!"
Khánh Bình quỳ gối bên đùi Triệu Dận, thấy phụ như , tất cả bướng bỉnh ương ngạnh của nàng đều còn.
Hàn Trọng Hoài vẫn luôn lấy phận ngoài cuộc yên lặng bên cạnh, khi thái y bắt mạch cho Triệu Dận, Khánh Bình mới về phía : "Hàn đại nhân, ngài xuất cung ."
Cho dù còn tính toán lợi dụng Hàn Trọng Hoài, nhưng hiện tại cũng là lúc.
"Ở ngoài điện … Chờ một chút."
Khánh Bình bảo Hàn Trọng Hoài , nhưng Triệu Dận mở miệng giữ , Hàn Trọng Hoài hành lễ lui ngoài điện.
"Phụ vương còn chuyện gì với ?"
Khánh Bình cầm khăn tay hầu hạ Triệu Dận uống t.h.u.ố.c, ánh mắt đỏ bừng cha , "Trong lòng phụ vương cũng cảm thấy Hàn Trọng Hoài hơn so với Ngụy Cẩm Dương ?"
Nói đến mấy chữ Ngụy Cẩm Dương, giọng của Khánh Bình trầm, vốn dĩ hủy hôn sự nàng áy náy, hiện giờ dùng Hàn Trọng Hoài để phủ định .
"Ngươi thế nhưng còn đang suy nghĩ chuyện !"
Triệu Dận cau mày, đem tất cả chuyện cho nữ nhi là nàng cuốn trong phân tranh, nhưng nàng nhất định dựa phân tranh: "Ngươi cảm thấy Cẩm Dương chỗ nào ?"
"Nếu thì đem gánh nặng giao cho , chứ là để Hàn Trọng Hoài từng bước đến trung tâm quyền lợi."
Khánh Bình thình thịch một tiếng quỳ xuống, "Phụ vương, Khánh Bình nhỏ , Khánh Bình thể vì ngươi vì hoàng gia gia mà chia sẻ nhiều chuyện, Khánh Bình phụ vương kế hoạch, Khánh Bình chỉ hưởng thụ con đường mà phụ vương trải sẵn t.h.ả.m!"
"Ngươi quên cái gì?"
Triệu Dận nữ nhi thì khỏi đau đầu, còn đáp ứng hồ nháo, hiện giờ mới uống t.h.u.ố.c xong, nàng trở về nguyên dạng.
Khánh Bình đuối lý, quỳ một lời.
"Thông phòng của Hàn Trọng Hoài là do ngươi bắt ?"
Gần đây thấy tin Hàn Trọng Hoài đang tìm khắp trong thành, nghĩ đến lẽ Hàn Trọng Hoài nghĩ như thế nào cũng thể đoán là do Khánh Bình bắt .
"Phụ tính tình của ngươi, hiện tại nha đầu hẳn là vẫn còn sống chứ?"
Khánh Bình , nếu nàng đem thả , cũng sẽ mấy câu đem trở về, cho dù như thế nào nàng cũng đạt mục đích của .
"Phụ cho ngươi ám vệ là dùng để bảo hộ an của ngươi, cho ngươi dùng để cướp , nếu ngươi để cho phụ an tâm, nên ngoan ngoãn gả cho mà yêu thích, sống một cuộc sống hạnh phúc bình an..."
"Hàn Trọng Hoài là thiếu niên tài, hiện giờ lão tướng trong triều còn bởi vì quốc công gia mà bán mặt mũi , càng đừng đến những binh lính từng trướng khi còn ở biên cương … Khánh Bình thể ái mộ !?"
Lần Hàn Trọng Hoài lật án là vì hàng ngàn binh lính đối xử công bằng, hiện tại danh vọng của vô cùng cao.
"Tất nhiên là thể! Ngươi ——"
Suy nghĩ một chút, Triệu Dận vẫn mở miệng phận của Hàn Trọng Hoài, từ lựa chọn của Hàn Trọng Hoài, xem phận của càng ít càng .
"Khánh Bình cái gì?"
"Dù cũng thể là Hàn Trọng Hoài, chuyện phát sinh hôm nay ở trong cung, phụ vương sẽ để cho tất cả giữ kín như bưng, cũng sẽ thỉnh chỉ cho con, con chỉ cần chờ gả cho Cẩm Dương là ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kieu-mi-thong-phong-vua-kieu-vua-mi/chuong-65-vinh-vien-khong-can-phai-gap-lai-han-trong-hoai.html.]
Triệu Dận tinh lực đủ, cổ họng ngứa ngáy lợi hại, xong cũng mặc kệ nữ nhi bài xích, để cho cung nhân bên cạnh đưa nàng khỏi điện.
Sau khi Hàn Trọng Hoài điện, ngửi mùi t.h.u.ố.c đắng trong một thời gian dài mới đợi Triệu Dận mở miệng.
"Thấm nhi hiểu chuyện, ngươi cũng hiểu chuyện?! Làm ngươi cùng Thấm Nhi thể kết !"
Triệu Dận dậy về phía Hàn Trọng Hoài.
Từ cảm thấy Hàn Trọng Hoài cùng Hàn gia giống , khi là con riêng của , ngược chậm rãi từ đường nét của Hàn Trọng Hoài mà vài phần bóng dáng của Triệu gia.
Nhìn kỹ Hàn Trọng Hoài, đến bây giờ cũng xác định lời của Hàn Trọng Hoài bao nhiêu phần là thật, rốt cuộc là ôm mục đích gì việc cho .
Ai tất cả những thứ là cục diện do Phúc vương tạo .
Con sắp c.h.ế.t, suy nghĩ cũng trở nên nhiều hơn.
"Cô buông bỏ nhất chính là Thấm Nhi, hôm nay nàng những việc bất quá chỉ là vì cô, ngươi nên cô thừa sức để khiến cho Thấm Nhi một cuộc sống an ..."
Triệu Dận nặng, nhưng Hàn Trọng Hoài Triệu Dận đang uy h**p .
Khẽ mím môi, Hàn Trọng Hoài khẽ : "Một cái thông phòng mà thôi."
"A, lúc ngươi vì thông phòng mà ngay cả mạng cũng cần … Ngươi cần những lời với cô, Thấm Nhi động mảy may đến thông phòng của ngươi, chỉ là hiện tại nàng trốn ở nơi nào, cô tra sẽ truyền lời với ngươi."
Đối với Hàn Trọng Hoài, Triệu Dận cũng cần cố kỵ giống như đối với nữ nhi của , trong lúc chuyện ho khan vài , thời điểm phất tay để cho rời , mặt đều là mồ hôi, mắt xanh đen một mảnh.
Hàn Trọng Hoài bước khỏi cửa điện, nhanh ch.óng dặn dò thuộc hạ điều tra động tác mấy ngày nay của Khánh Bình, tín nhiệm Thái t.ử, mà là cảm thấy với tình huống của Thái t.ử, chừng thể cho Ngọc Đào ở .
*
Thế t.ử của Phúc vương lộ diện, một ngày thế t.ử của Kiến Vương cũng xuất hiện ở kinh thành.
so với việc bức xuất hiện như thế t.ử của Phúc vương, thế t.ử của Kiến Vương hào phóng hơn nhiều, từ cửa thành nhanh chậm đến ngoài cửa cung.
Hai vị thế t.ử đều đến, các triều thần khỏi chờ đợi ý chỉ của bệ hạ.
Trong mắt thế nhân, bệ hạ gọi thế t.ử đến kinh thành, nhất định là vì chuyện con thừa tự, tuổi thọ của thái t.ử nhanh sẽ kết thúc, bệ hạ quyết tâm để Triệu Dận trở thành thừa kế duy nhất của , cũng chỉ thể để cho Triệu Dận nhận con thừa tự.
Chỉ là khi hai đến kinh thành, ngoại trừ ngày đầu tiên bệ hạ gặp bọn họ, đó cũng từng triệu kiến bọn họ đến mặt.
Chuyện con thừa tự càng từng nhắc tới.
Triều thần nhắc tới, ngược bệ hạ phạt nặng.
Tất cả cứ giằng co như , gió ở kinh thành cũng đều mang theo áp lực.
Qua một năm nhưng tất cả đều cảm nhận hết tư vị, cuối cùng tất cả cũng vết rách, mùng hai tết, Thái t.ử băng hà ở tẩm cung.
*
Ngọc Đào ở trong trấn nhỏ, đại sự của kinh thành truyền đến tai nàng cũng trễ hơn mấy ngày, đợi đến khi nàng Thái t.ử c.h.ế.t, qua ba ngày cách ngày c.h.ế.t.
Sớm cảm thấy mạng Thái t.ử lâu, hiện giờ thật sự còn, cảm thấy đột ngột.
Đại thần ở kinh thành đều bận rộn trong năm mới .
Đặc biệt là Hàn Trọng Hoài, hẳn là bận rộn đến đặc biệt lợi hại, cũng Khánh Bình quận chúa mục đích , thành công kết phu thê với Hàn Trọng Hoài .
Nhìn về phía Phí Y vẫn canh giữ các nàng như cũ.
"Phí thị vệ cần hồi kinh?"
Phí Y lắc đầu: "Quận chúa hạ mệnh lệnh."
" đây là đại sự."
"Ta chỉ lệnh quận chúa."
Ánh mắt Phí Y chắc chắn, phỏng chừng cho dù Khánh Bình quận chúa ám sát, nhưng khi c.h.ế.t hạ mệnh lệnh cho hồi kinh thì cũng sẽ hồi kinh.
Hắn , kỳ thật Ngọc Đào cao hứng.
Sức lực của Đại Hoa lớn, thái độ đối đãi với các nam t.ử khác bưu hãn, nhưng dù cũng chỉ là một tiểu cô nương.
Các nàng thể ở chỗ vững gót chân, mua một bộ tiểu viện tồi, đều là bởi vì Phí Y ở đây. Hơn nữa Phí Y ở chung lâu liền phát hiện vẫn hiền hòa, tuy rằng chút ngốc, nhưng nhờ hỗ trợ thì đều sẽ đáp ứng.
"Ngươi hồi kinh?" Phí Y mở miệng .
"Hồi kinh cái gì, nếu hồi kinh thì sẽ thuê phòng, tiêu xài bạc , mà là mua căn tiểu viện , thuê cửa hiệu bán đồ vật."
Sau khi mua nhà và thuê mặt tiền cửa hiệu, bạc của nàng còn bao nhiêu, Ngọc Đào tính toán nếu nàng bà chủ thành công, bước tiếp theo nên bán .
Cửa hàng nàng thuê cũng bán cái gì lớn mà chỉ là một ít đồ vật lung tung, nàng mới đến nếu đột nhiên ăn gì đó thì sẽ dễ dàng lật xe, mở cửa hàng tạp hóa trong khu phố , tuy kiếm nhiều tiền nhưng ít nhất cũng vài phần lợi nhuận.
Phí Y một đường chằm chằm Ngọc Đào việc, mỗi đều cảm thấy nàng thể khiến cho ngoài ý .
Ngay từ đầu nàng tính toán kỹ lưỡng việc mua nhà khiến cảm thấy ngoài ý , nghĩ tới phía nàng xuất đầu lộ diện mở cửa hàng, mỗi ngày vui vẻ tính toán, một chút cũng giống như ép buộc đến nơi .
Thậm chí mỗi ngày còn với đang theo dõi như , thỉnh thoảng còn cho điểm tâm do tự tay nàng .
"Đến nơi ngươi liền vui vẻ như ?"
Thấy Ngọc Đào mở ngăn kéo đếm tiền đồng, Phí Y đồng tiền mang theo bẩn thỉu rơi lòng bàn tay trắng nõn, cảm thấy chút mắt, "Hai tay của ngươi bình thường đều là cầm vàng. ”
Ngọc Đào dừng tay một chút, cẩn thận đ.á.n.h giá Phí Y, xác định đang cùng nàng mở miệng, tay nàng bình thường đều là nâng vạn t.ử thiên tôn của Hàn Trọng Hoài.
"Phí thị vệ cảm thấy nên vui ?"
"Ta hiểu vì ngươi vui vẻ." Con thể giả vờ một ngày hai ngày, nhưng bây giờ trôi qua nửa tháng.
"Vì thể vui vẻ, vốn dĩ còn tưởng rằng sống , nhưng bây giờ thể sống sót, đó chỗ ở, hiện tại còn thoải mái kiếm bạc."
Nàng tham vọng lớn, ở hiện đại mong của nàng là mở một cửa tiệm nhỏ bà chủ, bây giờ thể thực hiện tại nàng hài lòng.
Hơn nữa, ở cổ đại nàng còn một căn phòng khu vườn nhỏ.
Tuy rằng nghĩ thể vẫn sẽ Hàn Trọng Hoài tìm mang , nhưng thời gian coi như là những ngày thể sống tự do.
Những ngày tự do, cũng quá lãng phí.
"Ngươi nhớ Hàn Trọng Hoài?"
"Nhớ gì?" Ngọc Đào khó hiểu hỏi ngược , "Sẽ là sẽ tới tìm chứ?"
Kỳ thật chuyện Thái t.ử qua đời, nàng loại dự cảm thời gian tự do của nàng sắp chấm dứt, nhanh Hàn Trọng Hoài sẽ tìm tới.
Phí Y lắc đầu: "Không khả năng, ngay cả quận chúa cũng ngươi ở nơi nào."
Hắn sợ thật với Ngọc Đào, "Quận chúa phân phó dùng mật đạo đưa ngươi đến một địa phương nhỏ thích hợp, cũng cần báo cáo bất cứ tin tức gì, mật đạo như phủ Thái t.ử dùng xong liền hủy."
Cho nên , hoặc là một năm trở về phục mệnh, hoặc là g.i.ế.c nàng sớm trở về.
Khẽ về phía gương mặt kiều mị tinh xảo của Ngọc Đào, quận chúa cần báo cáo bất cứ tin tức gì, nếu một năm trở về, chỉ sợ quận chúa cũng sẽ tinh lực tìm , như Ngọc Đào vĩnh viễn cũng cần gặp Hàn Trọng Hoài, nàng thể vẫn luôn hưởng thụ cuộc sống vui sướng bình đạm như bây giờ.