"Phu nhân, chúng sẽ đưa đến ?"
Đại Hoa cẩn thận vén rèm của khoang thuyền lên, bên ngoài đều là nước, thỉnh thoảng thể thấy mấy chiếc thuyền đ.á.n.h cá đơn sơ. Người thuyền thấy thuyền của bọn họ đều tránh xa, căn bản cho nàng cơ hội cầu cứu.
"Ta ."
Ngọc Đào xoa xoa cái đầu choáng váng, thuyền mấy ngày, cho dù nàng say sóng thì cũng chút choáng váng vì ngủ lâu. Ngước mắt lên thấy vẻ mặt lo lắng của Đại Hoa, Ngọc Đào trấn an , "Nếu mạng chúng , đại khái thể g.i.ế.c chúng ở kinh thành, sẽ hao phí nhân lực vật lực đưa chúng ngoài."
"Phu nhân là chúng ở kinh thành?" Đại Hoa chú ý đến điểm kỳ lạ, kinh ngạc nước sông bên ngoài, "Quận chúa thể đưa chúng đến Giang Nam ?"
"Vì là Giang Nam?" Ngọc Đào tò mò về phía Đại Hoa đang đột nhiên hưng phấn.
Đại Hoa chăm chú thì ngượng ngùng : "Phu nhân, chỉ Giang Nam."
Mặc dù bên ngoài kinh thành còn nhiều địa phương, nhiều thành trì, nhưng cụ thể những thành tên là gì thì ai nhắc tới, mà nàng chữ nên cũng thể những ghi chép.
Đại Hoa Giang Nam, thuần túy là bên ngoài đồ vật của Giang Nam giá rẻ, so với cô nương kinh thành thì cô nương ở đấy xinh hơn, nhiều trong đầu liền nhớ kỹ chỗ , hơn nữa từ đáy lòng cảm thấy đây là một nơi .
"Không quận chúa đưa phu nhân đến một nơi ?"
"Nói như , thể thật sự chúng sẽ Giang Nam."
Ngọc Đào theo rèm hoa lớn nhấc lên ngoài, tiết trời giá rét, nhanh sẽ đến buổi trưa, xa xa là sương mù mờ mịt, che khuất ranh giới giữa trời và đất.
Nếu Như Khánh Bình quận chúa cứ như cho nàng tự do, đưa nàng đến một nơi an thoải mái, nàng nguyện ý rút một phần bạc từ kho bạc nhỏ của nàng chùa chiền thắp đèn trường minh cho Khánh Bình quận chúa.
Ngày đó đ.á.n.h ngất trong phòng, thời điểm nàng mở mắt , mặt chính là Khánh Bình quận chúa.
Bị trùm trong túi vải, nàng cẩn thận suy nghĩ một từ Hàn Phong Lâm đến Triệu Hằng Kiêu, thậm chí nàng còn cảm thấy gần đây Hàn Trọng Hoài quá nhàm chán thiếu k*ch th*ch cho nên mới cùng nàng chơi một chút trò chơi hoang dã .
nghĩ tới bắt nàng chính là Khánh Bình quận chúa.
Đang lúc nàng mờ mịt bất lực, Khánh Bình quận chúa mở miệng chính là một lời sấm sét: "Bổn quận chúa định chiêu Hàn Trọng Hoài quận mã, của bổn quận chúa, nên liền chướng mắt ngươi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kieu-mi-thong-phong-vua-kieu-vua-mi/chuong-64-thuyen-trang-lac-lac.html.]
Nàng thấy qua bộ dáng Hàn Trọng Hoài phát điên vì Ngọc Đào, cũng từng thấy qua bộ dáng Hàn Trọng Hoài trầm mê với môi răng của Ngọc Đào, nàng thể vì phụ mà nghĩ biện pháp tiến trung tâm quyền lực, nhưng phu quân tương lai của vì một nữ nhân mà để ý đến con đường quan.
Cho nên Ngọc Đào rời khỏi Hàn Trọng Hoài.
Ngọc Đào còn tỉnh táo từ tuyên ngôn l.o.ạ.n l.u.â.n của Khánh Bình quận chúa, lập tức lâm khủng hoảng mạng nhỏ của .
May mà Khánh Bình quận chúa chướng mắt xong cũng để cho thị vệ bên cạnh tiến lên c.h.ặ.t đứt tính mạng của nàng mà là tiếp tục : "Bổn quận chúa sẽ cho ngươi một ít bạc, một phận mới, ngươi thể tự thành ... Nếu bổn quận chúa cho ngươi một con đường sống nhưng ngươi còn dây dưa ngớt, mưu toan chiếm lấy những thứ thuộc về ngươi, bổn quận chúa sẽ khách khí với ngươi nữa."
Đây quả thực là *liễu ám hoa minh hựu nhất thôn.
*Liễu ám hoa minh hựu nhất thôn: Trong tiếng Trung, thành ngữ “liễu ám hoa minh” là chỉ mắt thấy tình huống còn đường tiến nữa, thì đột nhiên xuất hiện chuyển biến và hy vọng.
Ngọc Đào lập tức biểu lộ lòng trung thành : "Nô tỳ rõ phận của , nhất định theo an bài của quận chúa mà xa, vĩnh viễn xuất hiện mắt Hàn đại nhân cùng quận chúa."
Dừng một chút, Ngọc Đào bổ sung, "Chúc quận chúa cùng Hàn đại nhân đầu bạch đầu giai lão, ."
Đại khái là biểu tình mặt nàng quá mức thành khẩn, Khánh Bình quận chúa gật đầu, vẫn khó nàng cái gì, để thị vệ trói nàng đưa lên thuyền suốt đêm.
Lúc đầu nàng còn lo lắng là đưa nàng lên thuyền, đó đục rỗng chiếc thuyền để nàng c.h.ế.t đuối, thấy thuyền an vững vàng mà cả đêm, lúc trái tim của nàng mới rơi trở trong l.ồ.ng ngừng.
An thành vấn đề, nàng nhịn mà tiếp tục bát quái.
Nghĩ đến lúc khi rời khỏi thôn trang ôn tuyền, Khánh Bình quận chúa dùng ánh mắt kỳ quái nàng, chính là bởi vì coi trọng Hàn Trọng Hoài.
Chỉ là Khán Bình quận chúa là một cô nương , như thế nào coi trọng Hàn Trọng Hoài, nàng nhớ rõ hình như Khánh Bình quận chúa hôn ước với bằng hữu họ Ngụy của Hàn Trọng Hoài.
Vốn dĩ tính tình của Hàn Trọng Hoài dễ ở chung nên mấy bằng hữu, hiện tại duy nhất còn đội mũ xanh, thật đúng là một tên đại hỗn trướng.
"Phu nhân, chúng quận chúa tiễn như , đại nhân thể lo lắng cho phu nhân ? Hiện tại nhất định là đại nhân đang tìm phu nhân ở khắp nơi!"
" , hiện tại hẳn là đang tìm." Ngọc Đào duỗi thắt lưng, vẻ mặt thoải mái, Hàn Trọng Hoài tìm nàng mới cảm thấy kỳ quái.
Hiện tại hy vọng Khánh Bình quận chúa lên kế hoạch chu , đưa nàng đến một nơi thật xa, để Hàn Trọng Hoài ngàn vạn đừng tìm nàng.
Nếu thể rời khỏi Hàn Trọng Hoài đến một nơi mới, một khoản bạc và phận mới, nàng nguyện ý cố gắng kiếm tiền bôn ba, mua thêm mấy nha bà t.ử, là lãnh chúa sống những ngày tháng cơm đến há mồm xiêm y đến duỗi tay.